Thực ra đằng nào anh cũng sắp đi rồi, đối tốt với cậu một chút, thỏa mãn vài tâm nguyện nhỏ nhoi của cậu cũng chẳng sao. Anh biết cậu vẫn luôn thích anh. Thay vì cứ gây gổ khiến cậu khóc lóc suốt ngày làm anh cũng chẳng yên thân, thì chi bằng cứ chung sống hòa bình, coi như để lại một kỷ niệm đẹp. Để sau này đường ai nấy đi, nếu có tình cờ gặp lại, vẫn có thể bình thản mà hồi tưởng chuyện xưa.
Mọi khúc mắc cuối cùng cũng có cách giải quyết hợp lý, Chu Diên cảm thấy mình thật sáng suốt.
"Được, tôi biết rồi!" Được Chu Diên đối xử tử tế, đôi mắt Hứa Tiểu Chân sáng bừng lên: "Chu Diên, anh đã ăn gì chưa? Có đói không? Để tôi nấu cơm cho anh nhé, chờ tôi một lát!"
Nhìn xem, Hứa Tiểu Chân dễ dỗ dành biết bao.
Chỉ cần hôn một cái, nắm tay một chút là đã ngoan ngoãn ngay.
Thế này có phải tốt cho cả hai không?
Chu Diên gật đầu, thản nhiên tận hưởng sự chăm sóc của cậu. Không khí trong nhà trở nên hòa hợp hơn bao giờ hết.
Chu Diên không nhắc lại chuyện của Trần Dịch Tùng nữa, dù thâm tâm vẫn thấy cực kỳ chướng mắt, nhưng vì anh không định cưới cậu, cũng chẳng có kế hoạch lâu dài gì, nên nếu Trần Dịch Tùng có chết đi, anh có thể coi như chuyện kia chưa từng xảy ra.
Hứa Tiểu Chân cũng nghĩ rằng Chu Diên đã tin tưởng mình nên cũng không chủ động gợi lại.
Những ngày sau đó, bạn bè trong trường cũng nhận ra mối quan hệ giữa "chàng trai bí ẩn" Chu Diên và Hứa Tiểu Chân dường như đã khăng khít hơn.
Thỉnh thoảng khi đang đi, Chu Diên lại ngoảnh đầu nhìn cái bóng nhỏ bé lầm lũi của Hứa Tiểu Chân đi phía sau, hai người chạm mắt nhau rồi cùng mỉm cười, hoặc đôi khi, người ta lại nhìn thấy họ đi sóng đôi bên nhau.
Chuyện này cũng dễ hiểu, vì từ sau vụ Chu Diên cứu cậu ở cổng trường, quan hệ của cả hai tiến triển là lẽ đương nhiên.
Nhưng điều khiến mọi người thắc mắc là: Tại sao một người khiến cả Trần Dịch Tùng cũng phải kiêng dè như Chu Diên lại đi giúp đỡ một đứa như Hứa Tiểu Chân?
Hứa Tiểu Chân không phải là không nghe thấy những lời đồn thổi, đại loại như Chu Diên là con nhà thế lực ở khu trung tâm, đến mức nhà Trần Dịch Tùng cũng không dám đυ.ng vào; hay vì anh đánh thắng được hắn nên chắc chắn anh cũng là một Alpha phân hóa thất bại.
Mỗi lần nghe vậy, cậu lại thầm cảm thán trí tưởng tượng của con người thật vô hạn.
Chẳng ai rõ hơn cậu rằng Chu Diên chỉ là một Beta bình thường, không người thân thích.
Nhưng cậu cũng chẳng dại gì mà đi đính chính, vì những lời đồn này sẽ giúp Chu Diên có một cuộc sống dễ thở hơn ở trường, ai cũng sẽ kính trọng và yêu mến anh.
Còn về Trần Dịch Tùng, từ sau lần bị thương cũng không thấy hắn xuất hiện ở trường nữa. Đó là một tin mừng, ít nhất là chuyện cậu quỳ xin hắn sẽ không bị ai biết tới, và tốt nhất là hắn đừng bao giờ vác mặt đến trường nữa thì càng hay.
Không còn kẻ bắt nạt, lại được Chu Diên đối xử ngày một tốt hơn, Hứa Tiểu Chân cảm thấy mình như đang chìm trong hũ mật. Cậu bạo dạn hơn hẳn, dám công khai đưa mắt ra hiệu với Chu Diên trước mặt mọi người. Thậm chí tan học, Chu Diên còn đứng đợi cậu ở đầu ngõ để cùng về. Nếu cậu ra muộn, anh còn càm ràm vài câu: "Sao để tôi chờ lâu vậy?"
Mọi thứ tươi đẹp đến mức như một giấc mộng ảo, Hứa Tiểu Chân sợ rằng bong bóng xà phòng xinh đẹp này chỉ cần chạm nhẹ là sẽ tan biến, nên cậu lại càng nâng niu, chăm chút cho nó hơn.
Cậu mơ về kỳ thi đại học, mơ được cùng Chu Diên vào đại học, dù chắc chắn cậu không vào nổi Đại học Đế quốc, nhưng thế cũng đủ lắm rồi… sau đó họ sẽ kết hôn và đi bên nhau trọn đời.
Thế nhưng… Trần Dịch Tùng không đời nào lại biến mất không lý do như vậy.
Một buổi chiều tan học nọ, khi Hứa Tiểu Chân đang nhẩm tính chi tiêu trong tháng, bỗng nhiên đằng sau có tiếng gọi tên cậu xé lòng: "Hứa Tiểu Chân!"
"Hứa Tiểu Chân!!"
Tiếng gọi khàn đặc, đau đớn như rỉ máu.
Hứa Tiểu Chân nhận ra ngay đó là giọng nói của Trần Dịch Tùng. Cơ thể cậu cứng đờ theo bản năng. Ngay sau đó, một lực đẩy cực mạnh từ phía sau khiến cậu ngã nhào xuống đất, ròo Trần Dịch Tùng lao đến đè nghiến lên người cậu.
Không biết thời gian qua hắn đã phải trải qua những gì, nhưng giờ đây trông hắn cực kỳ thảm hại, quần áo rách nát, người đầy vết thương rỉ máu đỏ thẫm, bốc mùi máu tanh nồng nặc. Duy chỉ có đôi mắt là vẫn u ám và tàn độc như cũ. Hứa Tiểu Chân chưa kịp phản ứng gì thì đã bị hắn cắn mạnh một phát vào cổ.
"Á!!!" Cậu hét lên rồi ra sức đẩy hắn ra.
Nhớ lại những đòn tra tấn của hắn trước đây, cậu đành nuốt ngược những lời mắng chửi vào trong. Trần Dịch Tùng có vẻ đang rất yếu, nên thực sự đã bị cậu đẩy lùi ra sau vài bước.
Chu Diên cũng không ngờ Trần Dịch Tùng còn có thể vác xác đến đây, thậm chí còn dám cắn vào tuyến thể của Hứa Tiểu Chân một lần nữa.
Anh lao lên túm lấy cổ áo hắn, sau đó xung đột trực tiếp nổ ra. Ngay lúc đó, một chiếc xe đen sang trọng đỗ xịch trước cổng trường.
Mấy gã đàn ông mặc đồ đen hớt hải lao xuống, cùng nhau khống chế tên điên Trần Dịch Tùng, bẻ ngoặt tay hắn ra sau lưng rồi ép chặt xuống.
Trần Dịch Tùng phát ra những tiếng gầm gừ đứt quãng trong cổ họng như một con chó điên không cam lòng. Hình xăm đen sau tai hắn lan dần xuống cổ, ngày càng hiện rõ từng chút một.
Đám học sinh xung quanh sợ hãi chạy tán loạn, chỉ dám đứng từ xa quan sát.
Chỉ có Chu Diên đứng gần mới nghe thấy hắn đang nói gì.
Trần Dịch Tùng nghiến răng ken két, giọng nói khàn đặc đầy hận thù rít qua phổi: "Sớm muộn gì… tao cũng sẽ gϊếŧ chết mày."
Chu Diên nhướn mày, cảm thấy một sự khoái lạc trong trả thù. Anh túm tóc ép hắn phải ngửa mặt lên rồi khinh bỉ: "Mày có cố leo lên thêm mười tám kiếp nữa thì cũng chỉ nhìn thấy gót chân tao thôi, đồ rác rưởi. Lẽ ra mày nên chết từ lâu rồi."
Nghe đến đó, gương mặt vặn vẹo của Trần Dịch Tùng bỗng hiện lên một biểu cảm quái gở. Hắn bật cười sằng sặc, lộ ra hàm răng nhọn hoắt: "Mày có giỏi thì gϊếŧ chết tao ngay bây giờ đi!"
Chu Diên tức giận đến mức muốn đấm cho hắn một trận để hắn sớm được "siêu thoát", nhưng đám người mặc đồ đen đã kịp thời ngăn lại rồi áp giải Trần Dịch Tùng lên xe, cho dù hắn không cam tâm đến mấy cũng chẳng thể thoát ra được.
Còn đám học sinh xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao: "Nghe nói Trần Dịch Tùng đã gϊếŧ chết đứa em trai cùng cha khác mẹ của mình đấy?"
"Hình như thế, đời của hắn tàn rồi. Nghe đâu bố hắn có vô số con riêng, chỉ có mỗi đứa đó là phân hóa thành Alpha quý giá để làm rạng danh dòng họ, vậy mà lại chết trong tay cái thằng phân hóa thất bại này."
"Xong đời rồi, bố hắn là cái hạng cầm thú đến cả bố mẹ đẻ cũng dám gϊếŧ, lần này Trần Dịch Tùng chết chắc."
Hứa Tiểu Chân không nghe thấy Chu Diên và Trần Dịch Tùng đã nói gì với nhau, nhưng lúc sắp bị lôi đi, Trần Dịch Tùng đã hướng về phía cậu và không phát ra tiếng mà mấp máy môi. Cậu thấy rõ mồn một, hắn nói là: "Chờ tao đấy."