"Bọn tôi nghe đồn gia thế anh không tầm thường, không ngờ lại khủng thế này. Anh đánh nó gần tàn phế mà nhà họ Trần chẳng dám hé răng nửa lời."
"Đúng đấy! Tôi đã bảo anh Diên chắc chắn là con nhà danh gia vọng tộc mà, hạng như Trần Dịch Tùng sao so bì được. Mà này anh Diên, anh từ khu nào tới vậy?"
Một đám người cứ như lũ ruồi nhặng vây quanh anh kêu vo ve, chờ đợi một câu trả lời. Chu Diên lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn. Đầu óc anh ong lên như bị giáng một đòn mạnh, anh vội vã gạt đám đông ra để chạy đi.
Dù là dưới danh nghĩa Cố Diên Dã hay Chu Diên, anh vốn luôn kiêu ngạo và tự phụ, làm gì cũng phải ung dung tự tại, chưa bao giờ để lộ vẻ thất thố trước mặt ai. Thế nhưng lần này, anh đã dùng tốc độ nhanh nhất trong suốt 18 năm cuộc đời để chạy về nhà.
Mãi đến khi nhìn thấy Hứa Tiểu Chân đang co rùm lại một góc tường, suy nghĩ nực cười và đáng sợ trong đầu anh mới chính thức trở thành sự thật. Cậu ôm lấy đầu gối, gục đầu vào cánh tay. Nghe thấy tiếng động, cậu khẽ ngước lên, thấy là Chu Diên thì ánh mắt thoáng qua vẻ hoảng loạn. Cậu vội vàng lồm cồm bò dậy: "Tôi đi… đi nấu cơm cho anh ngay đây…"
"Cậu đi tìm Trần Dịch Tùng đúng không?!"
Chu Diên lao tới như một mũi tên, giật phanh cổ áo Hứa Tiểu Chân ra. Quả nhiên, ngay vị trí tuyến thể là một vết răng mới tinh vẫn còn đang rỉ máu. Trái tim anh bỗng chốc hẫng một nhịp. Nghĩ đến việc Trần Dịch Tùng và Hứa Tiểu Chân đã xảy ra chuyện gì, anh chỉ cảm thấy buồn nôn, nhưng cơn thịnh nộ đã nhanh chóng chiếm lấy tâm trí.
Hứa Tiểu Chân là Omega đầu tiên anh từng ngủ cùng. Dù anh có chán ghét, có coi thường đi chăng nữa, thì cũng không một ai được phép giành giật món đồ trong miệng anh.
"CẬU ĐI TÌM TRẦN DỊCH TÙNG THẬT À?!" Anh gầm lên đến mức cả khu phố đều nghe thấy.
"TẠI SAO CẬU LẠI ĐI TÌM NÓ?! CẬU BỊ BỆNH HAY LÀ ĐIÊN RỒI?"
Vết thương ở cổ không thể lành ngay lập tức. Hứa Tiểu Chân cũng chẳng hiểu tại sao Chu Diên và Trần Dịch Tùng hết người này đến người khác cứ nhắm đúng một chỗ đó mà cắn. Cậu chỉ biết Alpha và Omega có tuyến thể, chứ không hề biết nó nằm chính xác ở đâu. Cậu càng không hiểu vì sao Chu Diên vừa gặp đã nhìn chằm chằm vào cổ mình rồi tìm đúng cái vết răng của Trần Dịch Tùng như vậy.
Vốn dĩ cậu định bụng chỉ cần giấu kỹ, chờ vết thương lành là xong chuyện.
Thấy không thể nói dối được nữa, cậu đành cúi đầu thừa nhận, vì càng phủ nhận thì trông cậu sẽ càng ngu ngốc hơn.
Vài giây sau, cậu ngước lên hỏi với vẻ vui mừng đầy hy vọng: "Anh… không bị đuổi học thật chứ?"
Cơn giận trong lòng Chu Diên bùng lên như muốn thiêu cháy cả l*иg ngực. Cả đời này anh chưa từng gặp ai ngu xuẩn hơn Hứa Tiểu Chân!
"Cái việc tôi có bị đuổi học hay không thì liên quan quái gì đến cậu?!"
"Bản thân cậu rẻ rúng chưa đủ hay sao mà còn vác xác đến tìm nó hả?!"
"Cậu bị điên à? Cái ngôi trường rách nát này tôi có học hay không cũng chẳng quan trọng gì đâu!"
"Cậu có hiểu tiếng người không hả? Tôi đã bảo là không cần cậu xen vào, cậu không nghe thấy à?!"
Hứa Tiểu Chân đưa tay định nắm lấy tay anh nhưng lập tức bị anh hất ra đầy ghê tởm. Cậu cắn chặt môi dưới, đôi mắt sưng húp như hạt óc chó, nhưng vẫn nghiêm túc nói từng chữ: "Quan trọng chứ. Chu Diên à, anh là một người rất giỏi, anh không thể chôn chân ở Khu 18 này cả đời được. Rớt xuống thì dễ, chứ leo lên lại thì khó lắm. Anh không được vì tôi mà đánh mất cơ hội đổi đời này."
Vì anh sao? Vì một cái cơ hội học tập mà anh vốn chẳng mảy may coi trọng,
mà Hứa Tiểu Chân sẵn sàng đi tìm Trần Dịch Tùng, sẵn sàng đánh đổi mọi thứ?
Đồng tử Chu Diên rung động dữ dội.
Nhìn Hứa Tiểu Chân, anh bỗng quên mất mình định nói gì tiếp theo. Mối quan hệ giữa người với người chẳng phải nên là sự lợi dụng và cân nhắc thiệt hơn sao?
Tại sao cậu lại đối tốt với anh đến như vậy?
Nếu đổi lại là anh, dù Hứa Tiểu Chân có ngã quỵ dưới chân anh cả trăm lần, anh cũng sẽ chỉ đá cậu ra một bên vì ghét cậu chết không đủ nhanh mà thôi.
Bất cứ ai xung quanh anh cũng sẽ hành động như vậy. Giống như cha anh, nếu anh không phải là đứa con trai duy nhất, ông ta chắc chắn đã chẳng ngần ngại mà bắn bỏ anh từ lâu rồi.
Hứa Tiểu Chân bỗng nhớ ra điều gì đó, cậu vội vàng cởϊ áσ sơ mi rồi định cởi luôn cả quần để chứng minh cho anh thấy: "Không sao đâu, chúng tôi chưa xảy ra chuyện gì cả, anh nhìn xem!"
Chu Diên ngăn cậu lại rồi khoác chiếc sơ mi trở lại vai cậu. Trong mắt Hứa Tiểu Chân, hành động này là biểu hiện của sự tin tưởng, hoặc giả như ngay cả khi có chuyện không hay xảy ra, Chu Diên cũng sẽ không bỏ rơi cậu. Cậu cảm động đến rơi nước mắt, vòng tay ôm chặt lấy eo anh.
Chu Diên không hề biết Hứa Tiểu Chân đang nghĩ gì. Anh không tin cái con chó điên Trần Dịch Tùng đó chỉ cắn một cái rồi thôi, nhưng anh thấy không cần thiết phải nói ra với cậu. Anh chẳng quan tâm, vì anh đâu có cưới cậu, nên bận tâm làm gì cho mệt.
Đúng thế, không cần bận tâm… Chu Diên không ngừng tự nhắc nhở bản thân như vậy. Nhưng cơn thịnh nộ vẫn cứ bốc lên ngùn ngụt, khiến anh cảm thấy không khí xung quanh cũng thật đáng ghét.
Để thỏa mãn cơn giận đang sôi sục, anh cúi đầu xuống, nhắm ngay vết răng còn mới của Trần Dịch Tùng mà cắn thật mạnh. Anh rót tin tức tố của mình vào đó, một lần nữa đánh dấu đè lên để khẳng định chủ quyền. Mãi một lúc sau anh mới ngẩng đầu lên, liếʍ sạch những vệt máu còn vương lại trên vết răng.
Còn Hứa Tiểu Chân đã lịm đi từ lúc nào không hay biết.
.
Editor có lời muốn nói:
Hỏng biết sau này sao mà giờ thấy ẻm khờ quá huhu TT