Chương 11

Trần Dịch Tùng là người ép Hứa Tiểu Chân phải quỳ xuống, nhưng thấy cậu quỳ xuống một cách dứt khoát như vậy, hắn chẳng hề thấy hả hê chút nào. Ngược lại, gương mặt củ hắn giữa cơn mưa bão còn trở nên vặn vẹo, khó coi hơn cả trước đó.

Hắn ra lệnh cho người làm khiêng một chiếc ghế ra, có người che ô cho hắn ngồi ngay giữa sân để thản nhiên thưởng thức dáng vẻ thảm hại của Hứa Tiểu Chân trong màn mưa.

Hứa Tiểu Chân có dáng người khá cao, khoảng chừng 1m78, nếu không cậu đã chẳng thể làm một Beta suốt bao nhiêu năm mà không bị ai nghi ngờ.

Chỉ có điều, cậu gầy gò đến mức đáng thương.

Chiếc áo sơ mi sũng nước dán chặt vào da thịt, phác họa lên một thân hình mỏng manh với vòng eo thon nhỏ, trông cậu cứ như thể sắp tan biến đi trong cơn bão.

Nước mưa chảy dọc theo cái cằm trắng trẻo sắc bén của cậu thành một dòng dài, tí tách rơi xuống đất. Đôi môi cậu đã chuyển sang màu xanh tím vì lạnh, hàng lông mi dài cong vυ"t cũng đọng đầy những giọt nước nặng trĩu.

Thế nhưng, sống lưng cậu vẫn giữ thẳng băng, quỳ một cách thành kính với hy vọng Trần Dịch Tùng có thể hài lòng mà nguôi giận.

Hứa Tiểu Chân càng bị hành hạ thê thảm, Trần Dịch Tùng lại càng thấy hưng phấn.

Máu trong người hắn sôi sùng sục, ngay cả vết thương trên trán cũng nứt ra, rỉ máu thấm qua lớp băng gạc.

Hắn hít một hơi sâu rồi tiến lại gần, bóp chặt cằm Hứa Tiểu Chân, ép cậu phải ngửa mặt nhìn mình.

Nước mưa đọng trên lông mi tràn ngược vào mắt làm cậu không sao mở mắt ra nổi, nước chảy dài từ khóe mắt xuống trông chẳng khác gì những giọt nước mắt uất ức.

Trần Dịch Tùng nhận ra mình càng lúc càng phấn khích hơn. Hắn ra sức bóp mạnh cằm cậu, ép cậu phải khóc thật nhiều cho hắn xem.

"Vì thằng Chu Diên đó mà mày sẵn sàng làm mọi thứ sao?"

Hứa Tiểu Chân không chút do dự mà gật đầu lia lịa. Trên chiếc cằm trắng trẻo của cậu hằn lên những vết đỏ do đầu ngón tay của Trần Dịch Tùng nghiến vào, trông tội nghiệp vô cùng.

Trần Dịch Tùng nhếch môi nở một nụ cười kỳ quái rồi ra hiệu cho cậu đi theo hắn vào trong.

Phòng khách của biệt thự rộng như một sân bóng đá, phía trên cao còn treo lủng lẳng một người. Hứa Tiểu Chân ngước mắt lên nhìn thì nhận ra đó chính là tên người làm đã giúp cậu truyền tin lúc nãy.

Gã đó đã bị đánh đến mức da thịt nát bét, máu tươi chảy xuống đọng thành một vũng nhỏ dưới sàn.

Trần Dịch Tùng thong thả ngồi xuống ghế sofa, tiện tay lật một cuốn sổ rồi ném xuống trước mặt Hứa Tiểu Chân: "Tao chưa bao giờ có thói quen đuổi học ai cả. Kẻ nào đắc tội với tao chỉ có kết cục bị lột da rút gân rồi treo lên đây làm gương thôi. Mày không thấy cảnh này đẹp lắm sao?"

Cuốn sổ đó chứa đầy ảnh chụp về đủ loại cách chết vô cùng máu me và tàn khốc.

Hứa Tiểu Chân thậm chí không đủ can đảm để nhặt nó lên. Đôi môi cậu run lẩy bẩy, mùi máu tanh nồng nặc khiến cậu choáng váng, trước mắt cứ hiện lên cảnh tượng Chu Diên cũng bị treo lên như thế.

Mãi lâu sau, cậu mới tìm lại được giọng nói của mình: "Chúng ta… chúng ta là bạn học mà."

"Chẳng khác gì nhau đâu. Bình thường tao đã quá nuông chiều mày rồi đấy Hứa Tiểu Chân."

Nghe hắn gọi đích danh mình, Hứa Tiểu Chân run bắn người, sắc mặt chuyển từ trắng bệch sang xanh mét.

Nhìn thấy cậu sợ hãi đến mức ấy, tâm trạng Trần Dịch Tùng bỗng dưng tốt lên hẳn.

Thực ra xung quanh Chu Diên luôn có rất nhiều người âm thầm bảo vệ. Trần Dịch Tùng dù không rõ anh xuất thân từ gia tộc nào, nhưng hắn biết chắc rằng nếu dám đυ.ng vào một sợi tóc của Chu Diên thì cả nhà họ Trần sẽ bị xóa sổ khỏi bản đồ Đế quốc ngay lập tức.

Nhưng Trần Dịch Tùng là một tên điên, hắn chẳng sợ gì cả. Nếu Chu Diên có gan thì cứ việc xẻo từng miếng thịt của hắn ra mà cho chó ăn ngay trước mặt hắn đi.

Còn với Hứa Tiểu Chân, cậu chẳng biết gì cả, nên chỉ cần dọa bấy nhiêu thôi là đủ rồi.

"Xin cậu tha cho anh ấy, tha cho anh ấy đi…" Hứa Tiểu Chân lẩm bẩm trong vô vọng. Nghĩ rằng Chu Diên có thể chết, đôi bàn tay trắng trẻo của cậu run rẩy bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của mình. Cậu phải thử mấy lần mới khó nhọc cởi được chiếc đầu tiên.

Trần Dịch Tùng khoanh chân ngồi đó, ung dung chống tay lên trán nhìn cậu quỳ dưới chân mình, từng chút một cởi bỏ lớp quần áo. Hơi thở của hắn trở ngưng trệ.

"Tụi mày còn đứng đờ ra đó làm gì! Có muốn giữ lại mắt không hả!" Hắn đột ngột gầm lên rồi ném mạnh chiếc tách trà xuống đất, mảnh sứ văng tung tóe.

Đám người hầu đã quá quen với tính khí thất thường của chủ nhân nên vội vã cúi đầu lui ra ngoài.

Làn da trắng nõn của cậu còn vương hơi nước, phát ra thứ ánh sáng mờ ảo trong căn phòng khách tối tăm. Thế nhưng những vết răng và dấu hôn in đậm trên đó lại khiến dây thần kinh của Trần Dịch Tùng giật lên từng cơn đau đớn. Hắn cầm lấy cây roi đặt cạnh sofa, thấy đầu roi vẫn còn nhỏ máu thì lại đặt xuống, rồi ngoắc tay ra hiệu cho Hứa Tiểu Chân: "Lại đây."

Hứa Tiểu Chân đầm đìa nước mắt, quỳ bằng hai đầu gối bò lại gần phía Trần Dịch Tùng. Chiếc sơ mi đã bị cởi bỏ vứt trên sàn, cậu để trần nửa thân trên trước mặt hắn, người không ngừng run rẩy.

"Cầu xin cậu…" Giọng cậu bé xíu như tiếng muỗi kêu. Móng tay cậu ghim chặt vào lòng bàn tay, dùng cơn đau thể xác để kìm chế bản thân không suy sụp mà bỏ chạy. Cậu sai rồi, cậu thực sự sai rồi, cậu không nên chọc vào tên ác quỷ này.

Trần Dịch Tùng cụp mắt, ánh nhìn của hắn lướt qua từng tấc da thịt trên người cậu với vẻ chiếm hữu và xâm lược bệnh hoạn, như thể một vị vua đang đi tuần sát lãnh thổ của mình. Mãi lâu sau, hắn mới chạm vào sau gáy cậu, kéo cậu đối diện với mình.

"Vì Chu Diên à?" Hắn hỏi.

Hứa Tiểu Chân đờ đẫn gật đầu. Cơ thể cậu cứng đờ như khúc gỗ, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, để mặc cho hắn nhấc bổng mình lên như một con búp bê vải.

Cậu nghe thấy tiếng cười lạnh của Trần Dịch Tùng: "Đúng là đồ ngu. Nó ghét mày chết đi được đấy."

Nghe câu nói đó, nghe rằng Chu Diên không hề yêu mình, cả người Hứa Tiểu Chân bỗng chốc lạnh toát, chỉ có vành mắt là nóng rực lên. Trần Dịch Tùng dùng ngón tay cái thô ráp miết nhẹ vào đuôi mắt cậu, thản nhiên ngắm nhìn những giọt lệ tuôn rơi. Đây là lần đầu tiên cậu khóc trước mặt hắn. Trước đây cậu cứng cỏi biết bao, dù biết đánh không lại cũng liều chết phản kháng.

Nước mắt cậu thật đẹp, nhưng đáng tiếc, tất cả đều là khóc vì Chu Diên. Đúng là một con chó chỉ biết vẫy đuôi loạn xạ.

Khi hoàng hôn buông xuống và cơn mưa đã tạnh hẳn, Hứa Tiểu Chân mới loạng choạng bước ra khỏi ngôi biệt thự. Đi cùng cậu ra ngoài còn có cả xe chở xác.

Người bị treo ở phòng khách đã chết, Trần Dịch Tùng sai người mang đi chôn cất ngay trong đêm. Hứa Tiểu Chân chẳng nhớ nổi mấy tiếng đồng hồ trôi qua trong đó mình đã sống thế nào, trong tâm trí cậu chỉ còn vương lại mùi máu tanh nồng nặc.

Về phần Chu Diên, anh vẫn chưa nhận được bất kỳ thông báo kỷ luật nào. Ban ngày nóng ban đêm lạnh khiến anh trằn trọc không ngủ được, nên khi vừa vào lớp anh đã gục xuống bàn ngủ bù, chẳng mảy may bận tâm đến chuyện đánh nhau lúc sáng.

Chiều muộn khi tan học, mọi người đã lục tục ra về hết, nhưng trước cổng trường vẫn không thấy bóng dáng lén lút quen thuộc của Hứa Tiểu Chân đâu cả.

Thường ngày cứ hễ anh ra khỏi lớp là cậu sẽ lẳng lặng bám theo sau để cùng về nhà. Nhưng Chu Diên cũng không quá để ý, vì ngoài ở trường và ở nhà ra, cậu cũng chẳng có chỗ nào khác để đi.

Cậu vốn hay bị giáo viên giữ lại lớp sau giờ học, chắc là thấy anh về rồi nên cậu tự đi về trước thôi.

Vừa bước ra khỏi cổng, những người bạn học vốn sáng nay còn tránh anh như tránh tà vì sợ liên lụy vụ Trần Dịch Tùng, giờ lại cười hì hì vây quanh nịnh nọt: "Anh Diên! Anh Diên ơi, từ lâu tôi đã muốn kết bạn với anh rồi."

"Cú đấm vào mặt Trần Dịch Tùng sáng nay chất thật đấy anh ạ, tôi cũng ghét cái bản mặt nó lâu rồi."

"Anh Diên cho bọn tôi theo học hỏi với được không?"