Chương 10

Dù phân hóa thất bại nhưng Trần Dịch Tùng vẫn nhận ra Hứa Tiểu Chân là Omega, và hắn cũng ngửi thấy tin tức tố Alpha cực kỳ mạnh mẽ đang bị kìm nén trên người Chu Diên, ít nhất cũng phải cấp A. Một Alpha cao cấp sao lại xuất hiện ở Khu 18 này?

Chỉ cần nghĩ một chút cũng biết anh đang lẩn trốn điều gì đó. Sớm muộn gì anh cũng phải trở về thế giới của mình.

Alpha đều là lũ bạc tình, Chu Diên chắc chắn sẽ không mang Hứa Tiểu Chân theo.

Khi đó, chỉ còn mình đứa ngốc kia ở lại Khu 18 mà khóc một mình thôi.

Không biết câu nói nào đã chạm tự ái, mắt Chu Diên bỗng đỏ sọc lên.

Anh xuống tay tàn khốc, đấm liên tiếp vào người Trần Dịch Tùng đến mức nghe rõ tiếng xương sườn gãy răng rắc.

Trần Dịch Tùng nôn ra một búng máu, nhưng vẫn dùng ánh mắt thâm độc như rắn rết nhìn chằm chằm vào Chu Diên.

Thấy Trần Dịch Tùng bị đánh đến mức đó, Hứa Tiểu Chân lập tức sợ hãi. Cậu bò lồm cồm đến ôm lấy Chu Diên để ngăn anh lại: "Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa! Chết người mất thôi!"

Trần Dịch Tùng không được phép có chuyện gì. Nếu hắn có mệnh hệ gì, nhà họ Trần sẽ không tha cho Chu Diên đâu.

Anh sẽ bị đuổi học, tiền đồ rạng rỡ và cuộc đời tươi đẹp của anh sẽ tan tành mất.

Lúc này Chu Diên đã mất lý trí vì giận dữ, Hứa Tiểu Chân kéo thế nào cũng không ra, cậu đành lấy thân mình che cho Trần Dịch Tùng, cố gắng tách hai người ra để anh bình tĩnh lại.

"Hừ…" Ánh mắt Trần Dịch Tùng nhìn Chu Diên càng thêm phần khıêυ khí©h.

"Cút ra! Không phải việc của mày!" Chu Diên quát.

"Chu Diên, anh thật sự không được đánh nữa đâu, anh phải nghĩ cho tương lai của mình chứ." Hứa Tiểu Chân khóc lóc van nài: "Cậu ta chết thì không sao, nhưng anh sẽ bị liên lụy, mất trắng cuộc đời đấy."

Ánh mắt thâm hiểm của Trần Dịch Tùng dời từ Chu Diên sang Hứa Tiểu Chân.

Sau khi Hứa Tiểu Chân hứng chịu vài cú đánh vạ lây, cuối cùng bảo vệ và giáo viên cũng chạy tới. Phải đến mười mấy người mới tách được ba người họ ra.

"Chuyện này là thế nào! Đang yên đang lành sao lại đánh nhau! Chu Diên!" Thầy giám thị gào lên như một con bò tót hung dữ, đập bàn ầm ầm. Nhìn Chu Diên, trong mắt thầy đầy vẻ thất vọng vì một mầm non tốt lại đi đánh nhau.

Trần Dịch Tùng đã được người nhà đưa về dưỡng thương, trong văn phòng chỉ còn lại Hứa Tiểu Chân và Chu Diên. Biết rõ trường học kiểu gì cũng sẽ thiên vị nhà họ Trần, Hứa Tiểu Chân không dám cãi nửa lời. Cậu nhìn Chu Diên đang mang vẻ mặt bất cần, rồi tự mình đứng ra nhận hết trách nhiệm: "Thưa thầy, tất cả là lỗi của em. Vì em mà bạn Chu Diên và bạn Trần Dịch Tùng mới xảy ra xích mích. Cũng do em không kịp thời can ngăn mới dẫn đến sự việc này. Nếu có hình phạt nào, xin thầy cứ trút hết lên đầu em."

Thầy giám thị nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm. Nếu nhà họ Trần đòi người, dù thầy có tiếc cái "hạt giống" vào Đại học Đế quốc như Chu Diên đến mấy cũng khó lòng giữ được. Hứa Tiểu Chân đã chịu nhận tội thay thì mọi chuyện dễ giải quyết hơn nhiều.

Nào ngờ Chu Diên lại lên tiếng trước: "Là tôi làm, không liên quan gì đến Hứa Tiểu Chân."

Anh là một Alpha, anh chưa hèn hạ đến mức để một Omega gánh tội thay cho mình.

Hơn nữa việc đi học này với anh chỉ là trò giải khuây, có học hay không cũng chẳng quan trọng.

Thầy giám thị tức đến mức run người, chỉ thẳng vào mặt anh mà mắng: "Cậu có biết thừa nhận việc này sẽ dẫn đến hậu quả gì không? Nhẹ nhất cũng là bị đuổi học và ghi vào học bạ! Cậu đánh con trai nhà họ Trần, thì từ Khu 18 đến Khu 13 sẽ không có ngôi trường nào dám nhận cậu đâu. Đó mới chỉ là hậu quả nhẹ nhất thôi đấy! Nếu nhà họ Trần không nguôi giận, e là cái mạng của cậu cũng khó mà giữ được."

Dù nhà Trần Dịch Tùng có làm mưa làm gió ở mấy khu hạ đẳng này, Chu Diên cũng chẳng thèm để vào mắt. Anh chỉ cần búng tay là có thể nghiền nát nhà họ Trần như nghiền nát một ổ kiến. Dù anh có đánh chết Trần Dịch Tùng, nhà họ cũng chẳng dám hé răng nửa lời.

Thấy anh vẫn giữ cái vẻ mặt thản nhiên đó, thầy giám thị chỉ còn biết lắc đầu thở dài, coi như cuộc đời anh đã chấm dứt tại đây.

Hứa Tiểu Chân kéo nhẹ ống tay áo Chu Diên, rồi vội vàng đuổi theo thầy giám thị để xin lỗi, cam đoan lần nữa rằng mình sẽ chịu mọi trách nhiệm. Cậu hối hận vô cùng. Cậu hối hận vì lúc đó đã nhìn Chu Diên, hối hận vì đã không im lặng đi theo Trần Dịch Tùng. Nếu cậu không phản kháng thì đã không có bao nhiêu chuyện rắc rối này xảy ra.

Nhưng Chu Diên đã khăng khăng tự nhận, Hứa Tiểu Chân có nói thay tám trăm lần cũng vô ích. Thầy giám thị đuổi cậu về lớp vì Trần Dịch Tùng không hề chỉ đích danh cậu.

Mây đen bao phủ bầu trời Khu 18, tiếng sấm nổ vang trời. Trường học bắt đầu chuẩn bị thủ tục đuổi học Chu Diên.

Hứa Tiểu Chân đứng một mình ở hành lang, gió lạnh thổi tung mái tóc rối bời.

Cậu thấy mình chính là kẻ đã liên lụy đến anh, là một gánh nặng mang lại xui xẻo cho bất cứ ai dính dáng đến.

Dù phải trả bất cứ giá nào, chỉ cần Trần Dịch Tùng nguôi giận, cậu làm gì cũng được.

Trong khi Chu Diên vẫn thản nhiên quay về lớp học, Hứa Tiểu Chân lại lén lút lẻn qua phòng bảo vệ, chạy khỏi trường.

Đây là lần đầu tiên cậu trốn học.

Dinh cơ nhà họ Trần ở Khu 18 rất dễ nhận ra, chính là tòa biệt thự nằm chễm chệ trên đỉnh núi kia. Hứa Tiểu Chân chạy thục mạng lên đó, mệt đến mức tưởng như đứt hơi.

Cậu phải cầu xin Trần Dịch Tùng tha cho anh trước khi lệnh đuổi học được ban xuống.

Trời bắt đầu đổ mưa tầm tã, những hạt mưa xối xả rơi xuống người cậu. Chiếc sơ mi trắng lúc khô lúc ướt dính chặt vào người, mái tóc bết lại trước trán càng khiến cậu trông u uất hơn.

"Cậu là ai?" Người làm trong nhà nhìn cậu với vẻ khinh khỉnh.

Hứa Tiểu Chân cuống quýt bám chặt vào thanh sắt cổng lớn, gọi với vào trong: "Tôi tên là Hứa Tiểu Chân, là bạn học của bạn Trần Dịch Tùng. Tôi có chuyện muốn cầu xin cậu ấy, làm ơn báo lại giúp tôi được không? Làm ơn đi mà."

Vừa nói cậu vừa lôi trong túi ra một nắm tiền lẻ nhét vào tay người làm. Tên người làm nhìn đống tiền lẻ đầy vẻ coi thường, nhưng rồi cũng bĩu môi thu lại và quay vào trong.

Hơn nửa tiếng sau mới có người đi ra, nhưng không phải người lúc nãy. Một quản gia cùng vài người hầu áo quần chỉnh tề mở cửa đón cậu vào.

Mưa lúc này đã rất to, những hạt mưa to như hạt đậu trút xuống không ngừng.

Hứa Tiểu Chân bị ướt như chuột lột, run cầm cập vì lạnh.

Dưới hiên nhà, Trần Dịch Tùng xuất hiện với mấy lớp băng gạc quấn quanh trán. Hắn vẫn mặc bộ đồ đen, gương mặt tái nhợt lộ rõ vẻ bệnh hoạn. Người hầu đứng sau che ô cho hắn, còn hắn thì đứng trên cao nhìn xuống Hứa Tiểu Chân đang run rẩy dưới bậc thềm.

Hắn khoác chiếc phong y đen trên vai, khoanh tay nhìn cậu một hồi lâu rồi mới nhàn nhạt lên tiếng: "Muốn xin xỏ gì thì cứ quỳ ở đó hai tiếng đã, rồi xem tâm trạng tao thế nào."

Trần Dịch Tùng cứ ngỡ cậu sẽ phản kháng đôi chút, nào ngờ vừa nghe xong, Hứa Tiểu Chân đã quỳ sụp xuống màn mưa tầm tã: "Xin cậu, đừng đuổi học Chu Diên."