Chương 1

Mùi nho chua chát đang bùng nổ trong căn phòng nhỏ hẹp, tối tăm.

Hứa Tiểu Chân ôm chặt sau gáy, co rùm lại một góc giường.

Khắp người cậu nóng hầm hập như máu thịt đang bị đun sôi, đau đến run rẩy; cảm giác như có ai đó đang lột từng thớ cơ ra rồi nhai ngấu nghiến, vừa ê ẩm lại vừa đau đớn.

Nhưng dù khó chịu đến vậy trong lòng cậu vẫn dâng lên một nỗi trống rỗng cồn cào, cậu khao khát một sự giao hòa máu thịt để lấp đầy bản thân.

Cơn đau này quá đỗi xa lạ, cậu chẳng biết phải làm sao cho dịu bớt.

Cậu cần người cứu mạng, nhưng trong đầu vẫn lướt qua một suy nghĩ: nếu đắt quá thì thôi vậy.

Cánh cửa sắt bị ai đó đá văng từ bên ngoài, rồi "rầm" một tiếng đóng sầm lại.

Chu Diên sa sầm mặt mũi bước vào, ném mạnh đồ dùng cá nhân xuống đất kêu loảng xoảng, trông cái điệu bộ như thể cả thế giới đang nợ anh tiền không bằng.

Từ hồi được Hứa Tiểu Chân nhặt về, anh đã luôn giữ cái bộ dạng đó. Ai không biết lại tưởng đây là đại thiếu gia Alpha nhà nào đi lạc, chứ chẳng ai nghĩ anh là một Beta tầng lớp đáy xã hội.

Căn nhà thuê giá rẻ của chính phủ nhỏ tí tẹo, bước vào cửa là thấy ngay cái giường, lúc này căn phòng đã sực nức mùi nho.

"Chu Diên… tôi, tôi khó chịu quá…" Hứa Tiểu Chân thều thào gọi tên anh, mỗi câu nói đều kèm theo tiếng thở dốc nặng nề.

Chu Diên thiếu kiên nhẫn tiến lại gần, ngồi xuống khiến cái giường phát ra tiếng két khô khốc.

Anh gạt mớ tóc dài loà xoà của Hứa Tiểu Chân sang một bên, để lộ đôi gò má đỏ bừng như quả đào chín, đôi mắt thì mọng nước.

Rồi liếc mắt một cái là khẳng định ngay: "Cậu phân hóa rồi, đang đến kỳ phát tình đấy."

"Hả?" Hứa Tiểu Chân chỉ cảm thấy bàn tay mát lạnh của anh chạm vào thật dễ chịu, cậu không kìm được mà rúc vào lòng anh, đầu óc giờ như một hũ tương hồ: "Nhưng tôi là Beta mà."

Chu Diên hít sâu một hơi, gồng người đẩy cậu ra: "Sau mười tám tuổi vẫn có khả năng phân hóa lần nữa, dù xác suất cực thấp."

Anh nhấn mạnh lần nữa: "Cậu phân hóa thành Omega rồi."

Hứa Tiểu Chân lại dấn tới, lần này còn bạo dạn hơn khi quàng lấy cổ anh. Cậu im lặng, Chu Diên cứ ngỡ cậu đang sướиɠ điên lên, vì trở thành Omega đồng nghĩa với việc không phải ở cái xưởng nát này nữa, được đổi căn cước, lại còn được chính phủ trợ cấp cả đống tiền.

Nào ngờ Hứa Tiểu Chân bỗng "òa" lên khóc, tiếng khóc nghẹn ngào như tiếng chó con: "Thế thì xong rồi, Chu Diên ơi, chúng mình không được ở bên nhau nữa rồi. Đế quốc không cho phép BO yêu nhau, anh là Beta còn tôi thành Omega, chúng mình không cùng một thế giới nữa rồi."

Chu Diên không đáp lời. Vốn dĩ anh cũng chưa từng định ở bên cậu, và họ cũng chưa bao giờ thuộc về cùng một thế giới.

Anh cảm thấy ngột ngạt, tuyến thể vốn bị thuốc ức chế đè nén nay lại hơi nóng lên, cổ họng thắt lại.

Lúc này Hứa Tiểu Chân đã treo cả người lên trên anh. Căn nhà tôn này mùa đông thì lạnh, mùa hè thì nóng, thời tiết tháng Tư tháng Năm ở khu 18 lại thất thường, trở nên cực kỳ nóng hầm hập.

Hứa Tiểu Chân mặc chiếc áo ba lỗ cũ kỹ ngả vàng, rộng thùng thình để lộ làn da trắng mịn như một khối kem sắp tan chảy dưới tay Chu Diên, mồ hôi nhễ nhại.

Cậu áp mặt vào cổ Chu Diên, vô thức hôn nhẹ lên da anh, sau đó lầm bầm: "Cho tôi ôm một lát thôi, một lát là khỏi ngay."

Trường học cho Beta nghèo chẳng bao giờ dạy về giáo dục giới tính của Alpha hay Omega, cậu hoàn toàn không biết rằng kỳ phát tình cần phải có thuốc ức chế hoặc được Alpha đánh dấu mới qua khỏi được.

Chu Diên nhìn bộ dạng chật vật của Hứa Tiểu Chân với vẻ ghét bỏ, sự khinh bỉ trong ánh mắt không hề che giấu.

Trong lúc cọ xát, chiếc áo ba lỗ bị kéo ngược lên, anh mới phát hiện ngực Hứa Tiểu Chân có một nốt ruồi nhỏ xíu như vết mực chấm, nếu không nhìn kỹ thì chẳng thể thấy được.

Cơn bực bội và lửa giận trong mắt Chu Diên càng đậm hơn, anh tức giận vì bản thân lại nảy sinh ham muốn với loại người này. Thế nhưng kỳ mẫn cảm của anh đã đến, bị tin tức tố của Omega khơi gợi lên rồi.

Chu Diên mang theo sự hằn học nhấn mạnh vào nốt ruồi nhỏ trên ngực Hứa Tiểu Chân, như để trút giận, anh tì mạnh đến mức vùng da đó đỏ ửng lên.

Là Hứa Tiểu Chân quyến rũ mình trước, chứ không phải mình chủ động.

Ở cái xó khu 18 này, dù có may mắn sinh ra một Omega thì xác suất cao cũng chỉ là loại hạ đẳng, anh có ngủ với cậu thì đã sao?

Hứa Tiểu Chân thấy mình chắc là bệnh nặng lắm rồi, vì cậu ngửi thấy mùi tiền… cái mùi tiền giấy mới tinh vừa rút từ ngân hàng, sự pha trộn giữa mùi mực và sợi bông, tỏa ra từ người Chu Diên.

Mùi hương thoang thoảng, phải ghé sát lại mới thấy.

Thơm quá, cậu thích mùi tiền nhất, Chu Diên thơm quá đi mất.

Mồ hôi của cả hai hòa vào nhau, Hứa Tiểu Chân mệt lả nhìn lên trần nhà, chiếc bóng đèn phía trên cứ đung đưa dữ dội như sắp văng cả não cậu ra ngoài.

Cậu chỉ biết siết chặt cổ Chu Diên, đôi chân trắng mảnh khảnh quấn chặt lấy thắt lưng anh.

Cậu muốn hôn Chu Diên, nhưng đối phương lại né tránh môi cậu.

Hứa Tiểu Chân đành áp má vào l*иg ngực anh, nghe nhịp tim thình thịch, vừa khóc vừa nói: "Chu Diên, Chu Diên ơi, tôi không muốn làm Omega đâu, tôi muốn ở bên anh cơ."

Ngay sau đó, cổ cậu bị cắn một cái thật mạnh. Cảm giác thật kỳ lạ, linh hồn cậu như bay bổng lên không trung, thế giới tinh thần của cậu và Chu Diên đã bị buộc chặt lấy nhau.