- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Nhất Phẩm Ngỗ Tác
- Quyển 1 - Chương 44: Chân hung lộ diện
Nhất Phẩm Ngỗ Tác
Quyển 1 - Chương 44: Chân hung lộ diện
Biệt giá là phó quan của một châu, tổng quản mọi việc của châu phủ, quyền lực rất lớn. Khi ra ngoài tuần tra, người này có thể không đi cùng xe ngựa của Thứ sử mà ngồi một xe riêng, vì thế mới gọi là Biệt giá.
Trần Hữu Lương vừa nghe Mộ Thanh muốn thẩm vấn Biệt giá Biện Châu, sắc mặt liền trầm xuống: "Công tử, Hà đại nhân là mệnh quan triều đình, chính tứ phẩm!"
Mộ Thanh nhướng mày, nghe xong chỉ gật đầu. Trần Hữu Lương tưởng nàng đã hiểu ý, nào ngờ lại nghe nàng nói: "Truyền!"
Trần Hữu Lương: "..."
Cửa mở, người vừa đến đã cất giọng từ xa: "Đại nhân, vì sao công đường lại đổi thành tư thẩm? Chẳng lẽ có manh mối mới?"
Người này tuổi ngoài bốn mươi, mặc một bộ cẩm bào màu nâu, dáng người trung bình, nhưng so với các văn quan khác thì xem như cao lớn. Đi đến cửa, nhìn thấy tình hình trong phòng, người nọ cũng sững lại, hỏi: "Đại nhân, vị công tử này là...?"
"Thân phận của vị công tử này bản quan không tiện tiết lộ. Đêm nay do hắn thẩm vấn, ngươi cứ trả lời đi, ngày sau bản quan sẽ giải thích rõ với ngươi." Nói dối nhiều cũng thành quen, Trần Hữu Lương nói một cách trôi chảy, chỉ là sắc mặt không được tốt cho lắm.
Người nọ sững sờ, phản ứng cũng không khác những người trước là bao. Hắn cẩn thận đánh giá Mộ Thanh một lượt, đáy mắt lộ vẻ kinh ngạc, nhưng thái độ lại ít cung kính hơn, có phần tùy ý hơn.
Mộ Thanh để ý thấy thần sắc của hắn, nói: "Ngồi."
Người nọ nghe vậy, liền thoải mái ngồi xuống đối diện Mộ Thanh.
"Các hạ giữ chức vụ gì?" Mộ Thanh hỏi.
"Bản quan là Biệt giá Biện Châu, Hà Thừa Học. Xin bái kiến công tử. Công tử dung mạo đường đường, lại được Thứ sử đại nhân mời đến hỏi án, hẳn phải là người có tài năng kiệt xuất!" Người nọ cười nói.
Mộ Thanh mặt không đổi sắc: "Một mắt hơi nheo lại, một bên khóe miệng hơi nhếch lên, là biểu hiện khinh miệt điển hình. Ta mới tuổi chí học, chưa ra làm quan, lại là người ngoài phủ. Ngươi không hài lòng việc một người ngoài như ta thẩm vấn án của phủ Thứ sử, cũng không cho rằng ta có năng lực tra án. Miệng nói ta có tài năng kiệt xuất, nghe như khen ngợi, thực chất là giễu cợt."
Hà Thừa Học sững người, đáy mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Hắn không biết cái gọi là "biểu hiện" kia từ đâu mà ra, nhưng những lời nói sau đó của thiếu niên này lại nói trúng phóc tim đen của hắn! Hắn lại cẩn thận đánh giá Mộ Thanh lần nữa, thiếu niên này rốt cuộc là ai?
Trần Hữu Lương cũng nhìn về phía Mộ Thanh, vẻ mặt khó coi cứng lại. Một mắt hơi nheo, một bên khóe miệng hơi nhếch? Vừa rồi Hà Thừa Học có biểu cảm đó sao? Sao hắn chỉ thấy hắn ta cười? Bệ hạ nói Mộ cô nương biết quan sát sắc mặt, chẳng lẽ... chính là thế này?
Lần đầu tiên, ánh mắt hắn nhìn nàng trở nên sâu hơn.
"Những lời khách sáo chốn quan trường thì không cần nói với ta. Ta sẽ không vì lời khen của ngươi mà hỏi ít đi, cũng sẽ không vì sự khinh miệt của ngươi mà làm khó dễ. Vào thẳng vấn đề đi. Ta hỏi, ngươi đáp, bớt những lời thừa thãi." Mộ Thanh nói.
"Khụ!" Hà Thừa Học ho khan một tiếng, có chút xấu hổ. Khi hắn ngẩng đầu lên, Mộ Thanh đã bắt đầu.
"Mấy ngày trước, văn thư Vương Văn Khởi bị gϊếŧ trong công phòng, trúng ba đao. Hung thủ ở trước thư án đâm một đao vào bụng hắn. Hắn kinh hãi chạy về phía cửa phòng muốn cầu cứu, hung thủ liền kéo hắn trở lại, lôi ngã xuống bên giá sách rồi đâm thêm một đao vào ngực. Hung thủ tưởng hắn đã chết, nhưng hắn vẫn chưa chết, còn giơ tay muốn bắt lấy hung thủ. Hung thủ bèn dứt khoát ngồi xuống, rạch một đao vào cổ hắn. Nhát đao này cắt đứt da thịt và mạch máu, lấy đi mạng của hắn."
Đêm nay, nàng không biết đã nói đoạn này bao nhiêu lần. Nàng thấy trên mặt Hà Thừa Học lộ ra vẻ kinh ngạc.
"Công tử đây là... đã thấy Vương văn thư chết như thế nào sao?" Hà Thừa Học kinh ngạc hỏi, lại thấy thiếu niên sắc mặt lạnh nhạt, ánh mắt trong veo.
"Hiện trường vụ án sẽ tự lên tiếng. Hung thủ ra tay thế nào, hiện trường sẽ nói cho ta biết."
"Ờ..."
"Trước khi chết một thời gian, Vương Văn Khởi đã trúng độc thạch tín mãn tính. Có kẻ đã hạ độc vào thức ăn của hắn trong một thời gian không ngắn. Ngươi cho rằng kẻ đó có phải là hung thủ không?"
Hà Thừa Học sững sờ, Trần Hữu Lương giật mình!
Hắn ngồi đây cả buổi tối, Mộ Thanh hỏi ai cũng như ai, đây là lần đầu tiên xuất hiện câu hỏi khác biệt! Dù vẫn cảm thấy cách thẩm án của Mộ Thanh như trò trẻ con, nhưng tình huống bất thường này vẫn khiến hắn không khỏi nhìn về phía Hà Thừa Học.
"Có người hạ độc vào thức ăn của hắn?" Hà Thừa Học vẫn tỏ vẻ kinh ngạc.
"Ngươi cho rằng kẻ đó có phải hung thủ không?" Mộ Thanh hỏi.
"Chuyện này..."
"Ngươi cho rằng kẻ đó có quen biết hung thủ không?" Không đợi Hà Thừa Học trả lời, Mộ Thanh đã đổi câu hỏi.
"Cái này..."
"Ngươi cho rằng kẻ đó có phải người trong phủ Thứ sử không?" Mộ Thanh dường như không hề cần câu trả lời của Hà Thừa Học. Mỗi lần hắn vừa mở miệng, nàng đã hỏi sang câu khác.
Trần Hữu Lương nhíu mày, đối phương rõ ràng muốn trả lời, tại sao không nghe hắn ta trả lời!
Bị Mộ Thanh liên tiếp cắt ngang, sắc mặt Hà Thừa Học trầm xuống. Hắn nhìn Mộ Thanh, nói: "Chuyện này bản quan làm sao biết được? Bản quan đâu phải hung thủ!"
"Vậy, nếu ngươi là hung thủ, sau khi gϊếŧ người, ngươi có rời đi bằng cửa trước không?"
Hà Thừa Học nghẹn lời. Không ngờ hắn đã nói mình không phải hung thủ mà Mộ Thanh vẫn đặt giả thiết, nét mặt hắn hiện rõ vẻ tức giận. Mộ Thanh lại như không thấy, tiếp tục hỏi.
"Nếu ngươi là hung thủ, sau khi gϊếŧ người, ngươi sẽ rời đi từ cửa sổ phía sau sao?"
Hà Thừa Học sắc mặt khó coi, cúi đầu, dường như cảm thấy Mộ Thanh không thể nói lý, không muốn để tâm đến câu hỏi của nàng nữa.
"Nếu ngươi là hung thủ, khi rời đi, ngươi có lau sạch vết máu trên mặt đất không?"
"Nếu ngươi là hung thủ, khi rời đi, ngươi có cố tình để lại dấu chân dọc đường không?"
"Nếu ngươi là hung thủ, sau khi để lại dấu chân, ngươi có trực tiếp ra khỏi phủ không?"
Câu hỏi vẫn tiếp tục. Liên tiếp ba câu, Hà Thừa Học ngẩng đầu, ánh mắt chứa đầy phẫn nộ. Hắn nhìn Mộ Thanh một cái rồi quay sang hỏi Trần Hữu Lương: "Đại nhân, vị công tử này thật sự coi hạ quan là hung thủ sao? Vị công tử này không biết, nhưng đại nhân biết rõ, đêm đó không phải hạ quan trực đêm. Hạ quan nghỉ ngơi tại phủ đệ của mình, việc này có người trong phủ làm chứng."
Lần này, Trần Hữu Lương lại không bênh vực, chỉ nhìn Mộ Thanh với thần sắc phức tạp. Đêm nay, những người vào đây không một ai được đi ra. Người bên ngoài không biết trong phòng hỏi những gì, nhưng hắn thì biết rất rõ. Mộ Thanh đêm nay chưa từng hỏi đến việc hạ độc, Hà Thừa Học là người đầu tiên. Hơn nữa, những người trước đó đều không khiến giả thiết của nàng vượt quá bốn câu, nhưng Hà Thừa Học lại là ngoại lệ. Hắn đã nghe đến câu thứ năm.
Hắn và Hà Thừa Học là bạn học cũ, lại cùng làm quan ở Biện Châu, quan hệ cá nhân rất tốt. Về tình riêng, hắn không muốn Hà Thừa Học bị một nữ tử thẩm vấn như vậy. Về công, hắn không thể vì tình riêng mà làm trái. Hắn là thần tử của Đại Hưng, tất nhiên phải trung thành với Hoàng thượng. Hung thủ đã lấy đi bức mật tín kia, chuyện này liên quan trọng đại, không thể không tra!
Trần Hữu Lương nén lòng không lên tiếng. Hà Thừa Học lộ vẻ kinh ngạc trong mắt, khi nhìn về phía Mộ Thanh, ánh mắt lại thêm vài phần dò xét.
Thiếu niên này rốt cuộc là ai?
"Nếu ngươi là hung thủ, sau khi để lại dấu chân, ngươi sẽ ở lại trong phủ sao?"
Nghe Mộ Thanh hỏi tiếp, Hà Thừa Học lại cúi đầu không đáp.
Mộ Thanh lại hỏi: "Nếu ngươi là hung thủ, sau khi gϊếŧ người ngươi muốn lấy đi một thứ trong công phòng, ngươi sẽ lấy công văn sao?"
"Công phòng có đồ bị mất sao?" Hà Thừa Học lại kinh ngạc ngẩng đầu.
Ánh mắt Mộ Thanh rơi xuống nắm tay đang siết chặt trên đùi hắn, không đáp, chỉ hỏi: "Ngươi sẽ lấy thư tín sao?"
Nắm tay kia đột nhiên siết chặt. Ngay sau đó, hắn phẫn nộ đứng bật dậy.
Mộ Thanh cũng đứng dậy, nhìn chằm chằm Hà Thừa Học rồi hỏi dồn dập ba câu, mỗi câu chỉ dừng lại một nhịp thở: "Nếu ngươi lấy được thứ đó, ngươi sẽ giao cho người khác? Hay sẽ tiêu hủy? Hay sẽ giữ lại?"
"Đại nhân!" Hà Thừa Học không nhịn được nữa, "Hạ quan không biết vị công tử này thân phận ra sao, nhưng xem tuổi tác, chắc hẳn còn chưa ra làm quan. Đại nhân biến công đường thành nơi tư thẩm đã là không hợp quy củ, lại còn để một kẻ áo vải thẩm vấn mệnh quan triều đình! Hạ quan mạo muội, dám hỏi đại nhân làm vậy là đặt phủ Thứ sử của chúng ta ở đâu, đặt triều đình ở đâu?!"
Trần Hữu Lương đứng dậy. Ánh nến trong phòng lay động, chiếu lên gương mặt gầy gò của hắn lúc sáng lúc tối. Hắn hỏi lại: "Câu hỏi của hắn ta, vì sao ngươi không trả lời?"
Hà Thừa Học sững sờ, ngay sau đó mặt đỏ bừng, tức giận nói: "Hạ quan lúc nào không muốn trả lời? Chỉ là vị công tử này cứ một mực giả thiết hạ quan là hung thủ, điều này khiến hạ quan trả lời thế nào! Thẩm vấn kiểu này, xưa nay chưa từng nghe thấy, hoang đường đến cực điểm! Đại nhân vì sao lại thiên vị? Chẳng lẽ, ngay cả đại nhân cũng nghi ngờ hạ quan là hung thủ?"
Trần Hữu Lương nghe xong, vừa định mở miệng giải thích, một bóng người bỗng lướt qua trước mặt.
Chính là Mộ Thanh!
Nàng chen vào giữa hai người, dường như chẳng hề để tâm đến cuộc tranh cãi của hai vị chính phó quan quyền cao chức trọng nhất Biện Châu. Nàng chỉ chắn tầm mắt của Hà Thừa Học, buộc hắn phải nhìn mình, rồi hỏi tiếp.
"Nếu ngươi giữ lại thứ lấy đi đó, ngươi sẽ mang theo bên người sao?"
"Sẽ giấu ở phủ Thứ sử sao?"
"Sẽ giấu ở phủ đệ của ngươi sao?"
"Sẽ giấu ở thư phòng sao?"
Bị hỏi dồn, sắc mặt Hà Thừa Học từ đỏ chuyển sang trắng, rồi lại từ trắng chuyển sang đỏ, thay đổi mấy lần. Bỗng nhiên, hắn hừ lạnh một tiếng, phất tay áo quay người, sải bước rời đi.
Vừa đi được hai bước, hắn nghe tiếng quát của Mộ Thanh từ phía sau!
"Bắt lấy!"
Lời tác giả
Ưm, chương sau sẽ giải thích làm thế nào mà nhìn ra được.
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Nhất Phẩm Ngỗ Tác
- Quyển 1 - Chương 44: Chân hung lộ diện