Quyển 1 - Chương 43: Thẩm vấn như vậy sao?

Người vừa đến không mặc quan bào, nhưng vừa nhìn đã biết là văn nhân, dáng đi cung kính. Vừa vào phòng, hắn liền sững sờ.

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, một thiếu niên ngồi trên ghế, mặt hướng ra ngoài. Thứ sử đại nhân thì ngồi bên chiếc bàn vuông sau lưng thiếu niên ấy, ánh nến soi rõ khuôn mặt gầy gò đang có chút đỏ ửng.

"Đại nhân..." Người nọ liếc nhìn Trần Hữu Lương, rồi lại liếc sang Mộ Thanh, không hiểu đây là màn kịch gì. Mấy đêm trước, văn thư Vương Văn Khởi bị gϊếŧ trong công phòng, việc này khiến cả phủ trên dưới chấn động. Nạn nhân bị gϊếŧ vào đêm khuya, mà người có thể ra vào phủ Thứ sử lúc ấy phần lớn đều là người trong phủ. Vì vậy, Thứ sử đại nhân mới quyết định triệu tập tất cả lại dịch và nha sai trực đêm hôm đó đến thẩm vấn, sau đó lại nói tất cả lại dịch trong phủ đều phải qua thẩm tra.

Nhưng không biết vì sao công đường lại biến thành tư thẩm, và thiếu niên trong phòng này là ai?

"Khụ khụ!" Trần Hữu Lương ho khan một tiếng, sắc mặt càng đỏ hơn, cúi đầu nói: "Thân phận của vị công tử này bản quan không tiện tiết lộ. Đêm nay do hắn hỏi, ngươi cứ việc đáp, xem như là bản quan hỏi vậy."

Trần Hữu Lương hiển nhiên không quen nói dối, nói xong liền cúi đầu uống trà, không dám ngẩng lên nhìn ai nữa.

A?

Người nọ có chút ngẩn ra, lại nhìn Mộ Thanh. Hắn thấy thiếu niên một thân bạch bào, thoạt nhìn bình thường, nhưng nhìn kỹ vai áo và cổ tay lại thấy ẩn hiện những cành lan. Cành lan trông nhàn nhạt, nhưng khi y phục khẽ động, cành lá kia dường như lay động theo ánh nến, tinh xảo đến kinh diễm. Đó là loại vải lụa quý giá! Vải lụa do Cẩm Chức Ty của triều đình dệt, màu sắc có thể tươi tắn cũng có thể nhã nhặn, nhưng quý ở chỗ hoa văn phức tạp tinh xảo. Cho dù là màu sắc nhã nhặn, chỉ cần cử động cũng khiến người ta như thấy trăm hoa đua nở, vô cùng bắt mắt. Loại lụa này chuyên cung cấp cho hoàng cung và các sĩ tộc quyền quý, ngay cả một lại dịch lục phẩm như hắn cũng không được dùng.

Người nọ chợt kinh ngạc. Hắn thấy Mộ Thanh tuy làn da có chút sạm, nhưng mày mắt thanh tú, khí độ hơn người, rất giống công tử nhà cao cửa rộng. Thiếu niên này mới độ tuổi chí học (15 tuổi), theo luật Đại Hưng vẫn chưa đến tuổi ra làm quan. Việc đêm khuya tư thẩm mệnh quan triều đình là quá trái lễ chế. Nhưng các sĩ tộc môn phiệt địa vị cao quyền trọng, dù không có chức quan trong người cũng chẳng phải loại văn lại lục phẩm ở châu thành như hắn có thể đắc tội. Một người mà ngay cả Thứ sử đại nhân cũng không tiện tiết lộ, thân phận tất phải tôn quý.

Thái độ của hắn lập tức cung kính hơn hẳn. Đúng lúc này, hắn nghe Mộ Thanh mở miệng.

"Ngồi đi." Giọng nàng có chút khàn, giống như giọng nói thường thấy ở thiếu niên tuổi này.

Người nọ lại không dám ngồi, chỉ khom người cười, giữ tư thế rất thấp: "Thứ sử đại nhân ở đây, hạ quan đứng trả lời thì hơn."

"Ngồi." Thiếu niên thản nhiên lặp lại. "Khi nói chuyện, ta thích nhìn thẳng vào người đối diện."

Người nọ sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Trần Hữu Lương. Trần Hữu Lương đang buồn bực, nghe vậy đành ngẩng lên, vội vàng gật đầu rồi lại cúi xuống uống trà.

Người nọ tưởng Trần Hữu Lương không vui là vì mình, lại thấy thần sắc Mộ Thanh lạnh nhạt, lúc này mới không dám không ngồi, cung kính cẩn thận ngồi xuống chiếc ghế đối diện, mông chỉ dám đặt hờ một nửa.

"Không cần câu nệ, chỉ là trò chuyện thôi. Các hạ đảm nhiệm chức vụ gì?" Mộ Thanh hỏi.

Người nọ ngẩng đầu, thấy thiếu niên nhìn thẳng vào mình. Ánh mắt ấy, cũng như con người hắn, nhàn nhạt, lạnh lùng, nhưng không hiểu sao lại có một sự trong trẻo, sạch sẽ như soi thẳng vào lòng người. Hắn lập tức có chút yếu thế, cung kính đáp: "Hạ quan Lý Quý, đảm nhiệm Giáo quan Sử học."

Mộ Thanh khẽ gật đầu: "Mấy đêm trước, văn thư Vương Văn Khởi bị người khác gϊếŧ trong công phòng, trúng ba đao. Hung thủ ở trước thư án đâm một đao vào bụng hắn. Hắn kinh hãi chạy về phía cửa phòng muốn cầu cứu, hung thủ liền kéo hắn trở lại, lôi ngã xuống bên giá sách rồi đâm thêm một đao vào ngực. Hung thủ tưởng hắn đã chết, nhưng hắn vẫn chưa chết, còn đưa tay muốn bắt hung thủ. Hung thủ bèn dứt khoát ngồi xuống, rạch một đao vào cổ hắn. Nhát đao này cắt đứt da thịt và mạch máu, lấy đi mạng của hắn."

Thiếu niên kể lại một cách bình tĩnh và chậm rãi, cứ như đã tận mắt chứng kiến Vương Văn Khởi bị hung thủ gϊếŧ chết từng đao một. Trong đêm yên tĩnh, cửa phòng mở rộng, dưới ánh nến, hắn tỉ mỉ thuật lại như đang kể một câu chuyện. Gió hè từ trong sân thổi vào rõ ràng là ấm áp, nhưng lại khiến người ta nổi da gà.

Lý Quý ngồi không yên, mắt lộ vẻ kinh hãi.

Nhưng điều khiến hắn kinh hãi hơn nữa là những lời thiếu niên nói sau đó.

"Nếu ngươi là hung thủ, sau khi gϊếŧ người, ngươi sẽ rời đi bằng cửa trước sao?"

Lý Quý giật mình, nửa mông còn lại suýt nữa trượt khỏi ghế!

Trần Hữu Lương đang uống trà, một ngụm nước nóng sộc thẳng vào cổ họng khiến hắn sặc sụa! Hắn ho dữ dội mấy tiếng, Mộ Thanh nhíu mày quay lại. Khi hắn ngẩng lên, vừa hay chạm phải ánh mắt nàng. Ánh mắt ấy chỉ có một ý duy nhất: Ngươi rất ồn, im miệng!

Trần Hữu Lương lập tức nổi giận, nhưng Mộ Thanh đã tiếp tục hỏi.

"Nếu ngươi là hung thủ, sau khi gϊếŧ người, ngươi sẽ rời đi bằng cửa sổ phía sau sao?"

"Nếu ngươi là hung thủ, khi ngươi rời đi, ngươi có lau sạch vết máu trên mặt đất không?"

"Nếu ngươi là hung thủ, khi ngươi rời đi, ngươi có cố tình để lại dấu chân dọc đường không?"

Nàng hỏi một câu, ngừng lại một chút. Liên tiếp ba câu hỏi, Lý Quý đang ngồi không yên liền đứng bật dậy khỏi ghế. Trần Hữu Lương thở hồng hộc, tu một hơi cạn chén trà, cơn giận không thể nào kìm nén.

Hồ đồ!

Náo loạn!

Làm gì có kiểu thẩm vấn như thế này!

Thẩm án, hỏi án, trước hết phải hỏi nghi phạm tên họ, quê quán, nghề nghiệp, sau đó hỏi có quen biết người chết không, quan hệ thế nào, thân sơ ra sao, có thù oán gì không. Lúc xảy ra án mạng, nghi phạm đang ở đâu, có nhân chứng không. Nếu có, phải tiếp tục triệu tập nhân chứng để đối chất.

Hắn đi lên từ chức Huyện lệnh Cửu phẩm, một đường thăng quan đến nay, thăng đường thẩm vấn không dưới trăm vụ án, trước nay đều theo trình tự này, cũng chưa từng thấy vị đồng liêu nào làm khác. Cách hỏi của Mộ Thanh, hắn mới thấy lần đầu, căn bản là đang gây rối! Nàng trông chờ có người tự nhận là hung thủ sao? Hắn thẩm vô số vụ án, phàm là hung thủ nhận tội, không ngoài hai nguyên nhân: một là bằng chứng chắc chắn, hai là dùng cực hình.

Không có bằng chứng, cũng chẳng có tra tấn, ai lại ngu đến mức tự nhận mình là hung thủ?

Hỏi như vậy, làm sao tìm ra được hung thủ thật sự?

Trần Hữu Lương đặt mạnh chén trà xuống bàn. Hắn thừa nhận Mộ Thanh khám nghiệm tử thi đúng là một tay lão luyện, nhưng thẩm án là chức trách của quan phủ. Khác nghề như cách núi, ngỗ tác cuối cùng vẫn không thể thay thế được. Nữ nhân cũng vĩnh viễn không thể hiểu được việc công đường!

"Đại nhân! Hạ quan..." Lý Quý run rẩy, định quỳ xuống.

"Ngươi có thể đi rồi." Mộ Thanh đột nhiên nói. "Ra khỏi cửa rẽ phải, chờ ở gian phòng bên cạnh, không được rời khỏi sân này."

Cả Trần Hữu Lương và Lý Quý đều sửng sốt.

"Ra cửa, rẽ phải. Khó hiểu lắm sao? Hay cần ta tiễn?" Mộ Thanh nhướng mày nhìn Lý Quý.

Lý Quý giật mình, hắn nào dám để Mộ Thanh tiễn? Tuy không hiểu sao đột nhiên không hỏi nữa, nhưng loại câu hỏi này nghe ít đi vài câu, hắn cảm thấy mình có thể sống thêm hai năm. Hắn vội vàng cáo lui với Trần Hữu Lương, ra khỏi cửa rồi làm theo lời, đi vào gian phòng bên phải. Cửa vừa đóng lại, hắn đã nghe giọng Mộ Thanh vang lên.

"Truyền người tiếp theo!"

Trần Hữu Lương quay đầu nhìn về phía tấm rèm ở gian phòng bên cạnh. Bệ hạ cũng nghe thấy rồi chứ? Thẩm án như vậy thực sự quá hoang đường, không biết có thể dừng vở kịch này lại không? Nhưng tấm rèm vẫn im lìm treo đó, không một tiếng động, không hề truyền ra nửa điểm thánh ý. Cửa sân lại mở, một người khác đi vào.

Người này thấy tình hình trong phòng, phản ứng cũng chẳng khác Lý Quý là bao. Trần Hữu Lương không thấy thánh ý, đành phải giữ vẻ mặt khó coi ngồi lại, lặp lại lời nói dối ban nãy, rồi bưng chén trà đã cạn lên, giả vờ uống.

Hắn nghe thấy Mộ Thanh nói: "Không cần câu nệ, chỉ là trò chuyện thôi. Các hạ đảm nhiệm chức vụ gì?"

Chén trà trong tay Trần Hữu Lương suýt nữa rơi xuống đất. Hắn không thể tin nổi ngẩng đầu lên, đây là định lặp lại những câu hỏi hoang đường vừa rồi sao?

Lần này hắn đoán đúng. Mộ Thanh lại thuật lại tình hình vụ án, rồi lại hỏi bốn câu đó. Người này cũng giống Lý Quý, vừa nghe đến câu "Giả như ngươi là hung thủ" đã sợ đến mức đứng bật dậy định phân bua.

"Ngươi có thể đi rồi." Mộ Thanh lại nói. "Ra khỏi cửa rẽ phải, chờ ở gian phòng bên cạnh, không được rời khỏi sân này."

Sau khi người đó rời đi, Mộ Thanh lại truyền: "Người tiếp theo!"

Cứ thế, người này nối tiếp người kia đi vào, người này nối tiếp người kia kinh hãi, rồi lại người này nối tiếp người kia bị đưa vào gian phòng bên phải. Câu hỏi của Mộ Thanh vẫn luôn lặp đi lặp lại. Có người nàng còn chưa hỏi hết bốn câu đã bảo rời đi, nhưng không một ai khiến nàng phải hỏi quá bốn câu.

Nhìn các quan văn của phủ Thứ sử lần lượt bị dồn vào gian phòng bên cạnh, Trần Hữu Lương ngồi không yên: "Ngươi định hỏi như vậy đến khi nào? Người của phủ Thứ sử ta sắp bị ngươi hỏi hết rồi!"

"Hỏi hết rồi? Chưa chắc đâu?" Lần này, Mộ Thanh lại không chê hắn ồn ào, mà quay đầu nhướng mày. "Hình như ta, vẫn chưa gặp vị Biệt giá của phủ Thứ sử các ngươi."

Lời tác giả

Bạn đọc vivian hỏi: Trong câu chuyện phía sau, có nam phụ nào mạnh mẽ tranh giành Đàm phi với Bộ Tích Hoan không?

Đã trả lời, ha ha ha, mong là hiểu được.

Ừm, chương sau tiếp tục thẩm vấn, ta đi đây.

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.