Nửa đêm, mẻ xương cốt đầu tiên đã ninh xong.
Mộ Thanh bảo người dừng lửa, rồi đặt nắp nồi sang một bên, chờ cho nước và xương nguội bớt. Ánh trăng rọi vào trong nồi, hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo thứ mùi hệt như thịt để lâu ngày giữa mùa hè được ninh nhừ thành một nồi canh. Mùi vị ấy thật khó quên.
Mộ Thanh đã sớm quen, nhưng khi quay lại vẫn thấy Bộ Tích Hoan ngồi yên tại chỗ. Hắn không nhìn vào nồi, chỉ nhìn nàng. Gió núi thổi làn hơi nóng từ nồi về phía nàng, khiến dung nhan hắn qua làn hơi nước trở nên mơ hồ. Nàng cất tiếng: "Bệ hạ xin hãy đến nơi khác ngồi. Lát nữa phải lấy xương ra khỏi nồi, người từng chứng kiến cảnh này phần lớn về sau đều không muốn uống canh xương thịt nữa. Nếu đầu bếp trong Ngự thiện phòng thiếu mất một món dâng lên, e sẽ kinh hãi."
Lời này nghe thì như đang nghĩ cho hắn, nhưng thực chất lại là đang vòng vo chê hắn khó hầu hạ phải không?
Bộ Tích Hoan khẽ cười. Thấy Mộ Thanh định ngồi xuống, làn hơi nóng từ nồi phả tới gần như muốn nuốt chửng thân hình đơn bạc của nàng, hắn bất giác nhíu mày, vỗ vào chỗ đất bên cạnh mình: "Qua đây ngồi."
Mộ Thanh ngẩn ra. Bộ Tích Hoan đã đứng dậy, nắm lấy tay nàng kéo về phía đầu gió. Mộ Thanh theo phản xạ rụt tay lại, nàng vốn không quen bị người khác chạm vào, nhất là khi đang nghiệm thi. Đôi găng tay vải thô đã được nàng tháo ra sau khi cho thi thể vào nồi, nhưng trên tay vẫn dính chút dịch phân hủy, thứ mùi mà người thường khó lòng chịu nổi. Ấy vậy mà nam tử này không hề nhíu mày, dường như đã quen với mùi tử khí trong chốc lát. Khi nàng còn đang ngây người thì đã bị hắn kéo đến chỗ đầu gió, ngồi xuống cạnh nhau.
Nàng nghe hắn nói: "Đường đời dẫu khó đi, nhưng đêm nay trước mặt ngươi chỉ là một cái nồi. Có thể ngồi ở đầu gió thì đừng ngồi ở cuối gió."
Mộ Thanh quay đầu, nghe ra lời này dường như có ẩn ý. Nàng lại thấy Bộ Tích Hoan nhìn về phía quan tài đằng xa. Gió núi nổi lên, thổi qua ngọn cây làm những tia lửa trên đuốc bùng lên rồi lại lụi tàn. Giọng nam tử trầm thấp khác thường: "Cảnh tượng trong quan tài nhiều năm trước đã thấy qua, nhưng lấy xương trong nồi thì chưa từng thấy, xem thử cũng không sao."
Mộ Thanh không hiểu, cảnh tượng trong quan tài hắn đã thấy nhiều năm trước? Hắn là đế vương, cảnh tượng trong quan tài của ai lại để cho hắn phải thấy?
Bộ Tích Hoan không nói thêm. Mộ Thanh cũng chẳng phải người nhiều lời, hai người cứ thế ngồi cạnh nhau, nhìn củi lửa dần tàn, nhìn hơi nước trong nồi dần tan.
Khi hơi nước tan hết, Mộ Thanh đứng dậy, cởϊ áσ khoác ngoài trải ra đất, rồi xắn tay áo, đeo găng tay vào và bước đến bên nồi đưa tay vào trong.
Bộ Tích Hoan không đứng dậy, quả đúng như lời hắn nói, chỉ ngồi nhìn.
Mộ Thanh lấy ra một hộp sọ trước. Dưới ánh trăng, xương sọ trắng xám lạnh lẽo, nhưng vì nước chưa nguội hẳn nên vẫn tỏa ra hơi nóng mỏng manh. Hốc mắt còn treo một mẩu thịt thối. Mộ Thanh khẽ lắc, mẩu thịt mềm nhũn trượt vào nồi. Nàng chẳng buồn nhìn thêm, chỉ xoay hộp sọ dưới trăng quan sát một lượt rồi mới đặt lên tấm áo khoác trải trên đất. Sau khi đặt hộp sọ ngay ngắn, nàng lại quay người lấy ra một khúc xương dài từ trong nồi, trông độ dài như xương đùi người. Khúc xương đã được ninh khá lâu mà vẫn còn sót lại chút mô mềm. Nàng đặt nó lên áo khoác, cách hộp sọ một khoảng, rồi lại tiếp tục mò trong nồi.
Trên khoảng đất trống, mấy tên áo đen cầm đuốc, ánh mắt dõi theo những khúc xương trên tay Mộ Thanh. Ánh mắt nam tử ngồi trên mặt đất cũng dõi theo nàng, nhưng không biết từ lúc nào đã dừng lại trên cánh tay nàng.
Tay áo nàng xắn lên, để lộ một đoạn cánh tay. Ánh lửa hắt vào, da thịt trắng ngần như ngọc, được bao phủ bởi một vầng sáng ấm áp. Tay nàng cầm xương cốt, mà khúc xương ấy lại không chói mắt bằng chính cánh tay nàng.
Ánh mắt nam tử sâu hơn vài phần, cứ nhìn chằm chằm vào cánh tay ấy không biết bao lâu. Đến khi hắn hoàn hồn thì Mộ Thanh đã vớt hết xương cốt trong nồi ra, rồi đem phần còn lại trong quan tài cho vào nồi, đậy nắp lại, bảo người ta tiếp tục nhóm lửa. Còn mình thì ngồi xổm xuống một bên, xử lý những khúc xương vừa vớt ra.
Trên những khúc xương ấy vẫn còn dính vài mô mềm. Mộ Thanh không có bàn chải, đành vào rừng hái ít rễ cỏ, rồi trở về xé một miếng vải bọc lại, nhẹ nhàng lau chùi. Dù không tiện dụng, nhưng có vẫn hơn không.
Làm vậy, tốc độ chậm đi không ít. Đợi đến khi xử lý xong mẻ xương đầu tiên thì mẻ thứ hai cũng đã ninh xong. Chờ nước nguội bớt, Mộ Thanh lại tất bật bên nồi. Trăng đã ngả về tây, đuốc dần tàn. Khi trời sắp rạng, một bộ xương người hoàn chỉnh đã được trải ra trên mặt đất.
Bộ xương lặng lẽ nằm trong gió núi. Vào thời khắc đen tối nhất trước bình minh, nó trông trắng toát, lạnh lẽo.
Thiếu niên đứng trước bộ xương, cúi đầu nhìn xuống. Nam tử phía sau lười biếng ngồi trên đất, tay áo phất phơ trong gió núi, y phục tựa mây, trải ra một vùng phong đỏ.
"Xong rồi?" Thấy Mộ Thanh đứng yên đã lâu, Bộ Tích Hoan lười biếng hỏi.
Mộ Thanh quay người, không để ý đến hắn, chỉ đi đến bên nồi nói với mấy tên áo đen: "Hai người các ngươi lại đây, đổ nước trong nồi đi."
Hai hắc y nhân tiến lên, làm theo lời Mộ Thanh khiêng nồi ra bìa rừng, từ từ đổ nước đi. Nước trong nồi cạn dần, phía dưới hiện ra một ít thịt thối và những mảnh xương vụn. Đáy nồi trông như một nồi canh xương đã cạn sạch nước, chỉ còn lại ít thịt vụn và xương vụn.
Quả nhiên, lời nàng nói không sai, ai từng thấy cảnh này, về sau khó mà nuốt nổi canh xương thịt nữa...
Lúc vớt xương, vì nước trong nồi sâu nên một số xương nhỏ như xương cổ tay, xương ngón tay, ngón chân đã rơi vãi lại. Lúc này Mộ Thanh mới nhặt lên, đi tới chỗ bộ xương để tiếp tục ghép. Bộ Tích Hoan đứng dậy, đến bên cạnh nàng. Thấy trong tay nàng là một đống xương hình thù kỳ dị, nếu không nhìn kỹ, ném vào rừng lâu ngày chắc cũng chẳng khác gì đá cuội. Thế mà nàng lại ghép chúng với tốc độ cực nhanh, hệt như đã làm việc này vô số lần. Nàng sắp xếp chúng tựa như bày binh bố trận, cầm lên gọn gàng, đặt xuống dứt khoát. Chỉ trong vài lần nhấc lên đặt xuống, cổ tay, hai bàn tay và hai bàn chân của bộ xương đã được ghép hoàn chỉnh.
Trong mắt Bộ Tích Hoan thoáng vẻ nghi ngờ. Huyện Cổ Thủy chỉ là một huyện nhỏ, một năm có được bao nhiêu thi thể hóa thành xương trắng để đưa đến nghĩa trang mà có thể luyện cho nàng kỹ thuật thuần thục đến thế?
Đang lúc nghi ngờ, hắn thấy Mộ Thanh cúi đầu, nhìn chằm chằm ba khúc xương cuối cùng trong lòng bàn tay, không động đậy nữa.
"Sao vậy?" Bộ Tích Hoan hỏi.
"Người này chết vì bị siết cổ!" Mộ Thanh không quay đầu lại, nhưng kết luận này khiến Bộ Tích Hoan nhướng mày, mắt loé lên một tia sáng.
"Làm sao biết?" Hắn đã xem qua thi đan, đương nhiên biết người chết thế nào. Chỉ là hắn chưa từng nghĩ, thi thể đã thối rữa như vậy mà nàng chỉ nghiệm xương cũng có thể tìm ra nguyên nhân tử vong.
Mộ Thanh quay người lại, ghép ba khúc xương trong tay thành hình móng ngựa, nói: "Xương móng bị gãy. Khúc xương này nằm ở trước cổ, giữa lưỡi và họng. Nó rất mỏng, cấu tạo yếu ớt nên khi người ta bị siết cổ, xương móng thường sẽ gãy. Dù có một số trường hợp khi bị bóp cổ chết xương móng không gãy hoàn toàn, nhưng chỗ đó chắc chắn vẫn có những đường nứt rõ ràng!"
Mộ Thanh đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực đến chói mắt: "Hung thủ có thể không biết võ công, ít nhất không phải cao thủ nội công như các ngươi!"
Bộ Tích Hoan nhướng mày. Nàng đột nhiên quay đầu, nhìn về phía tên hắc y nhân gần nhất, hỏi: "Nếu ngươi gϊếŧ người, không dùng đao kiếm mà chọn bóp cổ nàng ta, ngươi sẽ làm thế nào?"
Tên hắc y nhân không đáp, chỉ nhìn về phía Bộ Tích Hoan. Đợi hắn gật đầu, y mới nói: "Bẻ gãy cổ."
Mộ Thanh gật đầu: "Đúng vậy. Đây là cách suy tính thông thường của con người. Khi có phương pháp đơn giản, tiết kiệm sức lực, rất ít ai chọn cách tốn sức. Cao thủ gϊếŧ người hiếm khi phí sức bóp cổ ai đó, trừ phi có thù sâu oán nặng, hoặc nhất thời tức giận mất khôn mới hung hăng bóp cổ người khác không buông cho đến chết. Thế nhưng..."
Nàng trầm ngâm một lúc rồi hỏi Bộ Tích Hoan: "Liễu phi chết ở đâu? Vào giờ nào?"
"Trên long thuyền của trẫm. Phụ thân nàng suy đoán thời gian là khoảng giờ hợi đến giờ tý."
"Trên long thuyền chắc chắn thị vệ không ít, lại vào đêm khuya thanh vắng, sự giãy giụa của nàng ta ắt sẽ kinh động đến cung nữ, thái giám hoặc thị vệ. Người có chút đầu óc sẽ không chọn cách gϊếŧ người vừa tốn thời gian vừa tốn sức như vậy." Mộ Thanh trầm ngâm một hồi, mặt lộ vẻ nghi hoặc, hỏi Bộ Tích Hoan: "Dù có muộn hơn nữa, bên cạnh nàng ta cũng phải có cung nữ thái giám chứ? Người đâu?"
Nghe vậy, trong mắt Bộ Tích Hoan hiện lên vẻ u ám, ý cười bên môi nhàn nhạt mà đầy châm chọc: "Nàng ta không chết trong phòng mình, mà chết trong một gian phòng trống trên thuyền. Người bên cạnh đều bị nàng ta sai đi hết."
Hửm?
Mộ Thanh nhíu mày.
"Những người bị nàng ta sai đi đâu rồi? Ta muốn gặp họ."
Ý cười châm chọc trên môi Bộ Tích Hoan càng sâu, hắn lười biếng nói: "Không gặp được nữa, đều chết cả rồi. Không phải trẫm gϊếŧ, là Thái hoàng thái hậu hạ chỉ."
Lời tác giả
Nghiệm xương vẫn chưa xong. Vất vả nấu thây ra rồi, sẽ không dễ dàng nghiệm xong như vậy đâu, chương sau tiếp tục.
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.