Bách tính Đại Hưng vốn coi trọng chuyện ma quỷ âm ty. Gã hán tử kia nhìn chằm chằm lưỡi dao đang kề sát cổ, nghĩ đến việc nó đã từng mổ xẻ biết bao người chết, trong lòng bất giác dâng lên một luồng khí lạnh. Hắn ta không muốn bị nhiễm độc khí của tử thi rồi từ từ thối rữa mà chết.
Giữa tính mạng và một trăm lượng bạc mà kẻ thuê bỏ ra, lựa chọn chưa bao giờ là khó khăn.
"Coi như ngươi lợi hại! Ngươi đã đắc tội với Thẩm phủ!" Gã hán tử nghiến răng, hạ quyết tâm, thầm nghĩ chuyến làm ăn này coi như mình xui xẻo, lỗ nặng rồi!
Mộ Thanh im lặng, ánh mắt thoáng một nét chế nhạo.
Thẩm phủ...
Thẩm phủ này cũng có chút lai lịch, là một chi gần của An Bình Hầu phủ ở kinh thành. Mười tám năm trước, triều đình xảy ra biến cố lớn. Nhị công tử của lão An Bình Hầu bị cách chức, phải dắt díu cả nhà đến huyện Cổ Thủy này. Chẳng được mấy năm, vị công tử từng một thời được sủng ái ấy liền u uất mà qua đời. Chính thê của ông ta cũng chẳng sống được bao lâu sau đó mà quyên sinh, để lại một nữ nhi cùng một đám thϊếp thất và con cái do họ sinh ra.
Nữ nhi đó tên Thẩm Vấn Ngọc, từ nhỏ ốm yếu, quanh năm thuốc thang không dứt, vậy mà ba tháng trước đã thâu tóm mọi quyền hành trong ngoài Thẩm phủ. Lưu thị, người thϊếp vốn quản lý việc nhà, bỗng nhiên treo cổ tự vẫn. Nhi tử bà ta, vốn phụ trách việc bên ngoài phủ, nghe tin mẫu thân qua đời, vội vàng trở về chịu tang. Ai ngờ trên đường lại gặp phải thủy phỉ, cả thuyền người đều chìm nghỉm xuống sông Khúc Thủy, đến thi thể cũng chẳng tìm thấy.
Ba tháng trước, thi thể của Lưu thị chính là do Mộ Thanh khám nghiệm.
Lúc đó, Mộ Thanh nhận thấy Lưu thị trước khi chết ăn mặc rất chỉnh tề. Vị trí và độ cao của chiếc ghế đẩu bị đá đổ trong phòng, độ trùng khớp của nút thắt dây và vết hằn trên cổ, tất cả đều cho thấy bà ta quả thực đã tự vẫn. Chỉ có một điểm bất thường: trên hai đầu gối của bà ta có hai vết bầm tím, xung quanh sưng đỏ, rõ ràng là vết thương mới.
Thẩm phủ vin cớ đám nha hoàn hầu hạ không chu đáo, ngay trong đêm Lưu thị tự vẫn đã đánh chết tất cả những người hầu trong phòng bà ta. Thành thử, người biết được nguyên nhân vết thương trên đầu gối bà ta, chẳng còn một ai.
Gϊếŧ người diệt khẩu, quả nhiên ra tay nhanh như chớp!
Đáng tiếc, Mộ Thanh là ngỗ tác. Nàng muốn biết sự thật, chưa bao giờ cần phải dựa vào lời của người sống.
Nàng nhìn thấy vết bầm tím trên đầu gối Lưu thị, liếc mắt một cái liền đoán ra đó không phải là vết thương do bị ngã. Hai vết bầm ấy, mức độ xuất huyết dưới da và sưng đỏ hoàn toàn giống nhau, ngay cả diện tích và hình dạng cũng tương tự! Điều này cho thấy hai chân Lưu thị chịu lực tác động như nhau. Vết thương do ngã không thể nào lại đối xứng đến vậy.
Người ta khi ngã, hiếm khi nào hai chân bị thương giống hệt nhau, trừ khi cả hai chân cùng lúc va chạm mạnh xuống đất. Nhưng tình huống này rất hiếm. Thường thì, một chân sẽ chạm đất trước và bị thương nặng hơn, chân kia hoặc không bị thương, hoặc chỉ bị nhẹ. Hơn nữa, vết thương do ngã thường kèm theo trầy xước ở cánh tay và lòng bàn tay.
Cánh tay và lòng bàn tay Lưu thị hoàn toàn không có tổn thương. Vết thương của bà ta, Mộ Thanh chỉ có thể nghĩ đến một khả năng: đó là do quỳ!
Chỉ có động tác quỳ gối mới có thể khiến hai đầu gối Lưu thị bị thương giống nhau đến thế. Hơn nữa, dựa vào mức độ sưng đỏ, bà ta hẳn đã quỳ với một lực không hề nhẹ, hoặc trong một thời gian không ngắn.
Nói cách khác, trước khi chết, bà ta đã từng quỳ gối trước một người nào đó.
Nhưng mẫu tử Lưu thị đã nắm quyền trong ngoài Thẩm phủ nhiều năm, trong phủ còn ai có thể ép bà ta phải quỳ? Lại có chuyện gì đáng để bà ta phải tìm đến cái chết?
Chỉ có một khả năng: bà ta bị người ta nắm được điểm yếu chí mạng nào đó, bị ép phải chết!
Còn kẻ ép chết bà ta là ai, thì đã quá rõ ràng.
Nhưng huyện lệnh Cổ Thủy đã không cho điều tra sâu thêm.
Thẩm phủ tuy bị cách chức, nhưng dẫu sao cũng là một chi của An Bình Hầu. Chuyện đích nữ ép chết thị thϊếp nếu truyền ra ngoài, sẽ làm tổn hại đến danh tiếng của Hầu phủ. Hơn nữa, cái chết của nhi tử Lưu thị lại quá trùng hợp, e rằng sự việc còn nhiều uẩn khúc. Huyện lệnh sợ điều tra tiếp sẽ khui ra một vụ án động trời, chọc giận Hầu phủ, làm liên lụy đến quan lộ của mình, nên đã lệnh cho Mộ Thanh sửa lại biên bản khám nghiệm, không nhắc đến vết thương trên đầu gối Lưu thị, chỉ kết luận là tự vẫn.
Mộ Thanh biết công lý trên đời không phải lúc nào cũng được tỏ tường. Ngay cả xã hội kiếp trước của nàng cũng vậy, huống chi là một triều đại phong kiến, nơi hoàng quyền là tối thượng? Nhưng sửa biên bản khám nghiệm là vi phạm đạo đức nghề nghiệp, đi ngược lại lý tưởng ban đầu khi nàng chọn con đường này. Vì vậy, nàng vẫn kiên quyết nộp lên nha môn biên bản ghi rõ sự thật.
Chuyện Thẩm phủ vì thế mà lan truyền ầm ĩ trong thành. Dân chúng bàn tán xôn xao, danh dự của Thẩm Vấn Ngọc bị ảnh hưởng không ít. Từ đó, nàng ta kết oán với Mộ Thanh.
Ngày vụ án kết thúc cũng là một ngày mưa. Bậc thềm đá ngoài nha môn như được gột rửa, bóng loáng một màu xanh thẫm. Một chiếc kiệu của Thẩm phủ được khiêng đến tận cửa nha môn. Thiếu nữ bước xuống kiệu, vận áo lụa màu xanh nhạt, khăn lụa trắng che mặt, không nhìn rõ dung mạo. Nhưng chỉ một bóng lưng mảnh mai, yếu ớt ấy cũng đủ khiến người ta liên tưởng đến cảnh sắc mùa xuân Giang Nam, yểu điệu thướt tha, uyển chuyển như dòng nước.
Thẩm Vấn Ngọc đánh ba hồi trống, bước vào công đường, kiện đám thủy phỉ sông Khúc Thủy gϊếŧ người cướp của, hại chết thứ huynh của mình, khiến Lưu thị vì nghe tin nhi tử mất mà đau lòng tự vẫn.
Rõ ràng Lưu thị tự vẫn trước, nhi tử bà ta gặp nạn sau. Lời lẽ trắng trợn đổi trắng thay đen này thật khiến người ta lạnh gáy! Huyện lệnh vì không dám đắc tội với Thẩm phủ, lại một lần nữa xuôi theo lời Thẩm Vấn Ngọc, ngay tại công đường thụ lý vụ án, quả nhiên phái người của nha môn ra khỏi thành tiễu trừ thủy phỉ.
Dân chúng trong thành không biết sự thật, đều cho rằng Thẩm Vấn Ngọc phải chịu oan khuất. Sau đó lại nghe nói nàng ta muốn lấy thân phận đích nữ để chịu tang Lưu thị ba năm, liền hết lời khen ngợi nàng ta hiếu nghĩa cảm động đất trời, là tấm gương sáng cho nữ tử thiên hạ.
Mộ Thanh chỉ cười lạnh. Vị tiểu thư Thẩm phủ này tuổi mới mười bảy mà đã diễn được một màn kịch thật hay! Màn kịch này vừa che giấu được nguyên nhân cái chết của Lưu thị, vừa giữ được thanh danh cho mình, lại vừa "bán" đám thủy phỉ kia cho nha môn. Cái chết của người thứ huynh kia nếu thật sự có uẩn khúc, thì khi đám thủy phỉ bị nha môn tiêu diệt, cũng coi như chết không còn đối chứng.
Qua cầu rút ván, mượn dao gϊếŧ người. Tâm cơ thật sâu, thủ đoạn thật tàn nhẫn.
Đáng tiếc, người giỏi che giấu không chỉ có mình nàng ta. Chuyện Mộ Thanh biết võ, ngoài phụ thân nàng ra, không một ai hay biết. Thậm chí, ngay cả phụ thân nàng cũng chỉ nghĩ rằng nàng treo bao cát trong sân, dựng hình nộm bằng gỗ, đơn giản chỉ là luyện tập qua loa vài thế võ vẽ. Vì chuyện này, ông còn tự trách, nếu không phải gia cảnh bần hàn, không có tiền mời võ sư cho nữ nhi, thì sao nàng phải tự mình mày mò võ nghệ để phòng thân?
Không ai biết, những đòn thế nàng luyện tập là những kỹ năng phòng vệ và khống chế đối phương vô cùng lợi hại, được tôi luyện qua nhiều năm.
Thẩm Vấn Ngọc cho rằng chỉ cần tìm hai tên du thủ du thực là có thể lấy mạng nàng, thật sự là đã tính toán sai lầm!
Mộ Thanh lạnh lùng hừ một tiếng, hàn ý trong mắt nàng khiến gã hán tử kia cảm thấy lạnh sống lưng.
"... Này, ngươi muốn biết thì cũng đã biết rồi, thuốc giải đâu?"
"Thuốc giải?" Mộ Thanh cúi đầu, hàn ý trong mắt chưa tan, nhưng suy nghĩ lại như bị kéo về thực tại.
"Thuốc giải thi độc! Lão tử đã nói cho ngươi biết ai là chủ mưu, ngươi tha cho lão tử một con đường sống, đây là chính miệng ngươi nói! Ngươi... ngươi không định nuốt lời đấy chứ?"
"Thi độc?" Mộ Thanh nhướng mày, vẻ như không hiểu.
Gã hán tử ngẩn người, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, đột nhiên trợn tròn mắt, máu nóng dồn lêи đỉиɦ đầu: "Mẹ kiếp! Ngươi lừa lão tử? Trên dao không có độc?"
"Ta chưa bao giờ lừa người, chỉ có kẻ ngốc tự mình đa nghi thôi." Mộ Thanh chậm rãi lắc lắc con dao trong tay, thần sắc lãnh đạm: "Ta chỉ nói dao của ta từng mổ tử thi, có thể dính độc khí của tử thi, nhưng không hề nói đó là cây dao ta đang cầm trên tay."
"Ngươi!"
"Ngươi làm hỏng ô của ta."
"..." Gã hán tử sững sờ. Vừa rồi hắn tức đến cổ họng ngòn ngọt, chỉ muốn chửi ầm lên. Ai ngờ câu chửi thô tục vừa định thốt ra đã bị câu nói chẳng ăn nhập vào đâu của Mộ Thanh chặn lại, nhất thời không theo kịp dòng suy nghĩ của nàng.
"Ô của ta là tháng trước mua ở Lão Lận Trai, giá hai quan ba tiền, mới dùng có hai lần."
"..." Cho nên?
"Ta không ép ngươi, trừ hao mòn đi, ngươi bồi thường hai quan tiền."
"..." Cái gì?
Chưa kịp phản ứng, Mộ Thanh đã đưa tay vào trong vạt áo hắn, lôi ra một cái túi gấm trước ngực. Trong túi có một nén bạc năm mươi lượng và một ít bạc vụn. Nàng cũng chẳng thèm nhìn nén bạc kia, chỉ chọn một miếng nhỏ trong số bạc vụn rồi cất đi. Nhìn lượng bạc đó, vừa đúng hai quan tiền.
Bổng lộc hàng năm của phụ thân là bốn lượng. Hai quan tiền đối với gia đình nàng mà nói là một khoản chi không nhỏ. Nàng chưa bao giờ có quá nhiều ham muốn về tiền bạc, chỉ cần ăn no mặc ấm, đủ dùng là được, nghèo khó cũng chẳng sao.
Nhưng nàng rất trân trọng những đồng tiền mồ hôi nước mắt của phụ thân. Giang Nam mưa nhiều, ô là vật dụng thường ngày. Một chiếc ô giấy dầu bình thường chỉ độ hai ba chục đồng. Nhưng tháng trước, phụ thân nàng lại mua chiếc ô này từ Lão Lận Trai trong thành về, nói rằng qua mấy hôm nữa là sinh nhật nàng, chắc chắn nàng sẽ thích cành trúc xanh vẽ trên ô.
Hôm nay hai kẻ này chặn đường, làm hỏng ô của nàng, đương nhiên phải bồi thường. Ô nàng đã dùng rồi, cũng không ép uổng bọn chúng, trừ hao mòn đi, nên trả bao nhiêu thì trả bấy nhiêu. Còn nén bạc năm mươi lượng tiền đặt cọc trong túi gấm kia, cũng đủ cho hai tên này đi mời lang trung trị thương rồi.
Gã hán tử trừng mắt nhìn Mộ Thanh cất hai quan tiền vào ngực, hai mắt trợn tròn như chuông đồng.
Mẹ kiếp, rốt cuộc là ai cướp của ai vậy?
Trong lòng đang chửi rủa, hắn đột nhiên nhớ lại câu Mộ Thanh đã hỏi trước khi ra tay.
—— Tiền đặt cọc, đã nhận chưa?
—— Được, vậy thì tốt.
Nàng ta... nàng ta hỏi về tiền đặt cọc, là để chắc chắn trên người hắn có tiền bồi thường ô cho nàng sao?
Nhưng lúc đó, nàng còn chưa ra tay, chiếc ô trong tay cũng chưa bị hắn làm hỏng. Vậy mà đã hỏi câu đó, chẳng phải chứng tỏ nàng đã biết trước ô sẽ bị hỏng sao?
Làm sao nàng biết được? Chẳng lẽ có tài tiên tri!
Gã hán tử nhìn chằm chằm Mộ Thanh, chỉ cảm thấy không thể nào nhìn thấu được con người này. Ban đầu tưởng rằng phi vụ này dễ như trở bàn tay, nào ngờ nữ tử này chỗ nào cũng kỳ quái: thân thủ kỳ quái, binh khí kỳ quái, ngay cả tính tình cũng kỳ quái. Lấy chuyện nàng vừa lấy bạc của hắn làm ví dụ: nếu nói nàng tham tiền, thì trên người hắn có hơn năm mươi lượng bạc, nàng vậy mà chỉ lấy hai quan tiền, số còn lại ngay cả liếc mắt cũng không thèm. Còn nếu nói nàng không tham tiền, thì chỉ một cái ô thôi, vậy mà cũng bắt hắn phải bồi thường!
Chính vì không thể nhìn thấu, nên hắn không biết liệu nàng có thật sự tha cho hắn một con đường sống hay không. Nếu nàng nuốt lời, hắn cũng chỉ còn nước chờ chết. Cơ thể tê dại không cử động được, vết thương lại đau buốt đến tận xương tủy. Nằm trong vũng bùn lạnh lẽo, một hồi giằng co vừa rồi đã khiến hắn cảm thấy sức cùng lực kiệt, trước mắt từng đợt tối sầm, sắp ngất đi.
Bên má đột nhiên có một lưỡi dao lạnh buốt áp sát.
Giọng nói của thiếu nữ vang lên từ trên đỉnh đầu: "Đừng ngất vội, có một việc, cần ngươi làm."
Lời tác giả
Thấy không ít bạn đọc ở chương trước mới nhận ra đây là truyện xuyên không. Vậy thì phần giới thiệu đã hé lộ rồi, đây là câu chuyện về một nữ pháp y kiêm chuyên gia tâm lý học vi biểu cảm, trên hành trình báo thù cho cha, tìm kiếm hung thủ thực sự, và cuối cùng tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình. Thời cổ đại không có ngành pháp y, lại càng không có môn học về vi biểu cảm.
Có bạn hỏi vi biểu cảm là gì. Về sau, khi truyện nhắc đến, tôi sẽ giải thích chi tiết hơn. Ở đây chỉ xin nói đơn giản một chút: các cơ quan điều tra lớn trên thế giới đều có những chuyên gia loại này, họ có thể thông qua những biểu hiện rất nhỏ trên gương mặt của một người để nhận diện tội phạm, gián điệp, hỗ trợ phá án.
Mọi người đừng lo lắng rằng nội dung chuyên ngành sẽ khô khan, khó hiểu. Dù sao đây cũng là truyện, không phải sách giáo khoa. Tôi thêm những yếu tố này vào chỉ để câu chuyện thêm phần hấp dẫn, chứ không có ý định viết một cách khô khan, khiến các bạn không hiểu được.
Đây là một truyện sảng văn. Hấp dẫn, thú vị, đó là mục tiêu duy nhất của tôi.
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.