Bộ Tích Hoan bỗng nhiên đứng dậy, bước vào trong phòng.
Lần này, Mộ Thanh không ngăn cản. Việc này cần hắn phải tận mắt nhìn thấy.
Vị văn nhân kia cũng vội vàng đi tới hành lang, nhưng không vào phòng, chỉ cùng Ngụy Trác Chi đứng chờ ở ngoài cửa.
Bộ Tích Hoan đi đến bên cạnh Mộ Thanh, cúi đầu nhìn xuống. Mộ Thanh gõ gõ lên mặt bàn, ra hiệu cho hắn xem. "Chỗ này, vết máu bị gián đoạn."
Chỉ thấy bên cạnh bút mực trên bàn có một mảng máu nhỏ li ti, trông như máu từ cổ nạn nhân phun ra. Chỉ có điều, vết máu này trông hơi kỳ lạ, vì ở giữa có một khoảng trống.
"Chỗ này vốn dĩ có đặt một vật gì đó. Máu phun lên bàn, sau đó hung thủ lấy vật đó đi mới để lại khoảng trống này. Nhìn hình dạng của khoảng trống..." Mộ Thanh đưa tay ra, so sánh một hình chữ nhật trên đó, "Trông giống một tờ giấy."
Giấy.
Trên giấy có thể viết rất nhiều thứ: công văn, thư từ, hoặc những điều khác. Nội dung trên tờ giấy này nếu vô dụng, hung thủ đã chẳng đời nào lấy đi. Chắc chắn nó đã ghi lại một thứ gì đó rất quan trọng!
Vị văn nhân kia từng nói công văn không bị mất, nghĩa là thứ trên bàn không phải công văn. Vậy lúc đó, nạn nhân đang viết thư? Nếu là viết thư, ngoài nội dung ra, còn một nghi vấn quan trọng không kém: thư này viết cho ai?
Mộ Thanh liếc nhìn Bộ Tích Hoan. Nam tử cúi đầu nhìn khoảng trống trên bàn, bóng nến lay động, làm lạnh đi nửa chiếc mặt nạ tử ngọc dát vàng của hắn.
Rõ ràng, nội dung bức thư quan trọng này, hắn không hề biết. Điều đó chứng tỏ, bức thư được viết sau lưng hắn.
Viết sau lưng hắn... Chuyện này thật đáng suy ngẫm.
Vụ án tối nay vốn đã có điểm kỳ lạ. Thời điểm nạn nhân bị gϊếŧ quá khéo, vừa đúng lúc nam tử này đi tới lầu các ở hậu viện. Cứ như thể hung thủ biết hắn không có ở đó nên mới nhân cơ hội ra tay.
Mộ Thanh cúi đầu. Nếu nàng suy đoán như vậy, phủ Thứ sử này ít nhất có ba thế lực đang tồn tại! Hơn nữa, khả năng hung thủ là người của phủ Thứ sử là rất lớn!
Nhưng nếu hung thủ thật sự ở trong phủ, Mộ Thanh lại không hiểu động cơ gϊếŧ người của hắn. Nam tử bên cạnh nàng có thân phận thần bí. Hung thủ ngay cả hành tung của hắn cũng nắm rõ, không thể không biết giờ nào công phòng có người trực. Hắn chọn lúc có người trực mà đến, chắc chắn không phải để trộm công văn rồi bị phát hiện mới gϊếŧ người diệt khẩu. Vậy là hắn đã nhìn thấy thứ nạn nhân viết trên bàn rồi nhất thời nảy sinh sát ý? Điều này cũng không hợp lý. Nếu hắn cảm thấy thứ đó quan trọng, việc trộm lấy sau đó sẽ có rủi ro nhỏ hơn nhiều so với việc cướp đoạt ngay trước mặt! Gϊếŧ người là cách có rủi ro cao nhất, tại sao hắn lại chọn?
Trong lòng Mộ Thanh đầy nghi vấn, nhưng nàng biết đây đều là suy đoán. Không có chứng cứ thì không thể kết luận. Nhưng phá án chính là quá trình mạnh dạn suy đoán và cẩn thận cầu chứng. Bây giờ nàng đã có suy đoán, việc còn lại là tìm bằng chứng.
"Hung thủ gϊếŧ người lấy đồ, nhất định phải nhanh chóng rời đi. Hắn cầm đao, đi từ trước bàn làm việc." Mộ Thanh nhìn một dãy giọt máu trên mặt đất. Một đầu vết máu có hình ngôi sao, chỉ về phía chiếc giường thấp trong phòng. Nàng nhìn về phía chiếc giường, ánh mắt dừng lại trên cửa sổ phía sau.
Cửa sổ đóng chặt. Bóng cây in trên cửa sổ lay động như vuốt quỷ, dường như đang giam cầm một bí mật to lớn.
Mộ Thanh đi tới, đẩy cửa sổ ra.
Gió đêm từ ngoài cửa sổ thổi vào. Bộ Tích Hoan đi đến bên cạnh nàng. Gió cuốn lấy vạt áo, xua tan mùi máu trong phòng, mang theo hơi thở trong lành của cây cỏ. Nam tử thế gia ở Đại Hưng đa phần thích xông hương, nhưng trên quần áo hắn lại không có mùi hương nồng đậm, chỉ thoảng một khí tức thanh tân, khiến người ta liên tưởng đến mùi hương say lòng người của rừng cây sau cơn mưa, làm tinh thần tỉnh táo.
Đầu óc Mộ Thanh bất giác lại thanh tỉnh thêm vài phần. Nàng cùng Bộ Tích Hoan nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài là một con đường lát đá, phía sau là một hồ nước nhỏ. Ánh trăng chiếu xuống mặt hồ, gợn sóng lấp lánh phản chiếu khuôn mặt hai người, lúc ẩn lúc hiện.
Ánh mắt hai người cùng rơi xuống con đường đá. Trên đường không còn vết máu, không nhìn ra hung thủ đã rời đi theo hướng nào.
Manh mối, dường như đã đứt...
"Có manh mối!" Mộ Thanh bỗng nhiên lên tiếng, rồi xoay người đi ra ngoài.
Mọi người theo nàng ra con đường nhỏ sau cửa sổ. Từ xa, Mộ Thanh đã giơ tay ra hiệu cho tất cả dừng lại, không được đến gần. Một mình nàng đi lên con đường, ngồi xổm xuống gần cửa sổ. Lần này không ai biết nàng lại đang xem cái gì, chỉ thấy ánh trăng ở cuối đường, thiếu niên ở giữa đường, màn đêm giăng đầy vẻ cô tịch.
Một lúc sau, Mộ Thanh nhìn vào khe hở giữa hai viên đá cuội, khẽ hừ một tiếng rồi quay đầu nhìn về phía mọi người. Nàng chỉ vào phát hiện của mình: "Đao của hung thủ dính máu. Hắn đi ra từ cửa sổ, trên đường không thể nào không có một giọt máu. Không có, chứng tỏ hắn đã lau sạch. Trong khe đá này có vết máu."
Mọi người đều có vẻ mặt khác nhau. Vị văn nhân kia từ xa nói: "Chẳng lẽ phải xem hết tất cả các khe đá, tìm ra vết máu để suy đoán hung thủ đã đi hướng nào sao?"
Vị văn nhân này từ lúc Mộ Thanh nghiệm thi đến giờ chưa từng mở miệng, lần này vừa lên tiếng, Mộ Thanh lập tức lạnh mặt. "Muốn xem thì ngươi tự đi mà xem, ta không xem! Nhìn đau cả mắt!"
Người nọ nghẹn lời, sắc mặt có chút đỏ lên. Hắn cũng biết cách này không có nhiều tác dụng. Cho dù tìm ra hướng đi của hung thủ thì sao? Hung thủ đã biết lau vết máu, sẽ không ngu đến mức mặc áo dính máu cầm dao vênh váo đi lại trong phủ. Cuối cùng cũng chỉ tìm ra thêm vài vết máu, cung cấp phương hướng rời đi của hung thủ, còn hung thủ là ai vẫn không có manh mối.
"Hắn dùng cái gì lau vết máu?" Mộ Thanh bỗng hỏi.
Văn nhân sửng sốt. Mộ Thanh hừ một tiếng. "Hiện trường có máu bắn ra, lúc gϊếŧ người không thể nào tránh được. Trên người hắn nhất định dính máu! Hắn biết lau vết máu trên đất, lẽ nào lại ngu đến mức mặc áo dính máu đi lại trong phủ?"
Bộ Tích Hoan nhìn về phía hồ nước. Mặt hồ gợn sóng trong gió đêm, ánh mắt hắn cũng có chút u ám. Mộ Thanh thấy vậy liền gật đầu.
"Đúng vậy! Áo dính máu hắn sẽ không mặc đi lung tung, nhất định sẽ vứt bỏ gần đây. Cái hồ kia là nơi rất tốt để phi tang. Thứ dùng để lau vết máu trên đất hẳn là chính chiếc áo dính máu trên người hắn." Mộ Thanh vừa nói vừa đứng dậy, đi tới mép đường đá. Ánh mắt nàng đảo qua bãi cỏ ven hồ rồi vẫy tay về phía mọi người.
Mọi người vội bước tới. Nhìn theo hướng Mộ Thanh chỉ, họ thấy trên bãi cỏ có vài dấu chân bị giẫm đạp. Cách đó không xa, trên một mảng đất trống ven hồ, một dấu chân dính bùn in hằn dưới ánh trăng. Hai ngày trước vừa mưa nên dấu chân khá rõ ràng. Men theo dấu chân, có thể thấy bãi cỏ bị giẫm thêm vài chỗ. Khi bước trở lại con đường đá, hung thủ đã cố tình chùi sạch bùn đất dưới đế giày vào cỏ. Tuy vậy, khi hắn bước lên đường đá, vẫn còn sót lại vài vết bùn.
Hung thủ đã rời đi từ hướng nào, giờ đã rõ ràng.
Mộ Thanh nhìn những vết bùn từ xa, ánh mắt có chút u ám khó hiểu, quay đầu nói với tiểu đồng: "Ngươi men theo hướng đó xem, coi có thể lần theo tới đâu."
Tiểu đồng nghe vậy sửng sốt. Từ lúc bắt đầu, những việc này đều do nàng làm vì sợ họ phá hỏng dấu vết. Sao lần này lại tin tưởng giao cho hắn đi xem?
"Ngươi cho rằng hung thủ sẽ thật sự để ngươi men theo dấu chân mà tìm ra hắn sao? Hắn là kẻ ngay cả vài giọt máu cũng lau sạch, những vết bùn lộn xộn này biết đâu chỉ là để che mắt người khác? Đế giày hắn đã chùi trên cỏ rồi, không thể nào một đường đều để lại bùn đất. Nếu một đường đều có vết bùn, rất có thể là hắn cố ý đánh lạc hướng. Nếu nửa đường vết bùn biến mất, ngươi hãy xem kỹ nó biến mất ở chỗ nào rồi quay lại báo cáo!" Mộ Thanh nói xong, lại nhìn về phía dấu chân bên bờ ao. "Lúc đi cẩn thận đừng giẫm lên những vết bùn đó. Lát nữa ta còn phải xem xét, nhưng bây giờ có việc quan trọng hơn, phải lấy mẫu dấu chân này."
"Lấy mẫu?" Bộ Tích Hoan cúi đầu nhìn Mộ Thanh.
Mộ Thanh gật đầu. "Mỗi người đi lại đều có thói quen riêng, chịu ảnh hưởng của cấu trúc cơ thể, dáng người và nghề nghiệp, nên mỗi người đều có độ dài bước chân, cách bước khác nhau, hình thành nên dấu chân cũng khác nhau. Lấy mẫu dấu chân giúp suy đoán thói quen đi lại và nghề nghiệp của hung thủ. Sau này nếu tìm được nghi phạm, cũng có thể lấy mẫu dấu chân của hắn để so sánh."
"Làm thế nào để lấy mẫu?"
"Bột vôi và nước!"
Bộ Tích Hoan chậm rãi gật đầu, ánh mắt nhìn về phía hắc y nhân. Hắc y nhân hiểu ý, cung kính định đi lấy.
"Để nàng ấy đi." Mộ Thanh quay đầu nhìn về phía nha hoàn áo lục sau lưng Ngụy Trác Chi, rồi nói với hắc y nhân, "Còn ngươi, ta cần ngươi xuống nước vớt bộ đồ dính máu mà hung thủ vứt bỏ lên. Dưới nước có lẽ còn có cả hung khí. Trên y phục và hung khí có thể tìm thấy thêm manh mối."
Hắc y nhân đã chứng kiến tài năng của Mộ Thanh. Tuy hắn cảm thấy nàng nói có lý, nhưng vẫn đứng im, ánh mắt sắc như kiếm.
Tại sao nhất định phải là hắn xuống nước?
Mộ Thanh liếc mắt một cái đã hiểu hắn đang nghĩ gì, lạnh lùng nhướng mày. "Ngươi thành thân chưa?"
Hắc y nhân sửng sốt, không hiểu câu hỏi này có ý gì.
Mộ Thanh chỉ cần nhìn là có đáp án, gật đầu nói: "Ta cũng thấy ngươi chưa thành thân. Chẳng biết thương hoa tiếc ngọc, chắc không được ưa thích cho lắm."
Hắc y nhân mặt mày tối sầm, nắm chặt tay, nhịn rồi lại nhịn! Rốt cuộc là ai không được ưa thích?
"Giữa đêm hôm khuya khoắt, ngươi định để một cô nương lặn xuống nước tìm hung khí sao? Được thôi, nếu nàng ấy bằng lòng, ta cũng không có ý kiến." Mộ Thanh lạnh nhạt đứng sang một bên.
Hắc y nhân nghiến răng, nhìn về phía Bộ Tích Hoan. Thấy chủ tử gật đầu, hắn liền cung kính lui xuống, tung người nhảy xuống nước, tạo thành một tiếng "ùm".
Trên bờ, Lục La nhìn sâu vào Mộ Thanh một cái, thần sắc có chút phức tạp, khom người nói với Ngụy Trác Chi: "Công tử, nô tỳ đi lấy đồ cô nương cần."
"Lấy thêm một cái gáo múc nước và một đôi găng tay khô nữa." Mộ Thanh dặn thêm.
Lục La lại nhìn nàng với vẻ mặt phức tạp rồi xoay người đi. Tiểu đồng cũng theo lời Mộ Thanh đi tìm dấu chân. Trên con đường nhỏ chỉ còn lại bốn người: Bộ Tích Hoan, Ngụy Trác Chi, vị văn nhân kia và Mộ Thanh.
Một lát sau, một chậu nước, một chậu bột vôi, một cái gáo và một đôi găng tay được đặt trước mặt Mộ Thanh. Hắc y nhân vẫn đang lặn ngụp trong nước, tiểu đồng vẫn chưa quay lại. Mộ Thanh ngồi xổm xuống, nhanh nhẹn múc một gáo bột vôi.
Bốn cặp mắt trên đỉnh đầu nhìn nàng, chờ xem nàng lấy mẫu dấu chân thế nào.
Mộ Thanh đột nhiên giơ tay lên!
Trong màn đêm, một làn sương trắng bốc lên. Bốn người bất ngờ không kịp phòng bị. Bộ Tích Hoan, Ngụy Trác Chi và Lục La đều có võ công, đồng loạt điểm chân, lùi về phía sau và vung tay áo lên che chắn! Cùng lúc đó, Mộ Thanh hất đổ chậu nước trước mặt! Nước ào ào đổ ra, bắn lên tay áo của ba người. Bột vôi trên tay áo gặp nước, liền bốc hơi nóng, kêu lên một tiếng "xì"!
Sau lưng Mộ Thanh đột nhiên có tiếng gió! Nàng quay người lại. Hắc y nhân thấy trên bờ có biến, liền từ trong hồ lao ra, trường kiếm trong tay lóe hàn quang dưới ánh trăng!
Trong mắt Mộ Thanh cũng ánh lên hàn quang. Nàng giơ tay hất cả chậu bột vôi trên mặt đất về phía hắn! Hắc y nhân giật mình, vội vàng né tránh, nhưng bước chân trượt một cái, "ùm" một tiếng rơi lại xuống nước. Nước trong hồ lập tức sủi bọt ùng ục.
Trên đường đá, một luồng kình phong khác lại nổi lên.
Ánh mắt Mộ Thanh lóe lên. Nàng không thèm nhìn xem là ai, quay người túm lấy một người. Tay áo lóe hàn quang, một con dao mỏng kề sát vào động mạch cảnh của kẻ đó. "Đừng ai động đậy!"
Bộ Tích Hoan dừng bước, thấy Mộ Thanh đang nấp sau lưng vị văn nhân kia, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt. Trong đêm tối, gương mặt ấy mang một vẻ chế giễu lạnh lùng.
Hắn nghe nàng nói: "Vừa rồi không có điều kiện để mô phỏng cảnh máu phun ra. Bây giờ thì có rồi. Muốn xem không?"
Lời tác giả
Tối qua viết được một nửa, sáng nay viết một nửa. Vốn định chín giờ đăng, một bác tài xế xe tải đi ngang qua con hẻm trước cửa, xe chở hàng quá cao, làm đứt dây mạng.
Tôi nghĩ không có mạng, ok, bên kia chờ điện lực đến sửa, tranh thủ viết thêm chút nữa vậy.
Viết đến ba nghìn chữ tôi mới nhớ ra, chết tiệt! Hình như còn có 360 wifi miễn phí, đúng là thần khí!
Tôi thật là ngốc, có thần khí rồi mà còn đợi người ta sửa dây mạng!
Mang thai ba năm ngốc ba năm, xem ra là chân lý.
*
Chương này về phương pháp lấy mẫu dấu chân, các nàng nào có nghiên cứu chắc hẳn đã nhận ra rồi.
Phương pháp lấy mẫu dấu chân có rất nhiều, có một loại là phương pháp lấy mẫu dấu chân bằng thạch cao.
Thạch cao, không phải bột vôi.
Ở đây không phải tôi vô tình viết sai đâu, xem đến cuối, các nàng hẳn sẽ biết tại sao Thanh cô nương cố ý dùng vôi tôi chứ?
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.