Quyển 1 - Chương 3: Cũng không hỏi xem ta là ai

Hai gã nam tử trạc ba mươi tuổi, thân hình cao to lực lưỡng, chặn ngang đường phía trước. Ánh mắt chúng vừa hung dữ lại vừa xen lẫn vài phần kinh ngạc trước vẻ đẹp của người đối diện.

Mộ Thanh nhìn rõ vẻ mặt của hai kẻ đó, nhưng bước chân nàng không hề dừng lại, vẫn thong thả tiến về phía trước.

Hai gã kia như bừng tỉnh, trong mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Làm nghề chặn đường cướp của đã lâu, chúng chẳng phải chưa từng gặp kẻ cứng cỏi, nhưng chưa thấy ai dám coi thường chúng đến vậy.

"Tiểu nương tử này gan thật! Không sợ hai huynh đệ bọn ta sao?"

"Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám chặn đường cướp bóc, ta thấy kẻ gan dạ phải là các ngươi mới đúng." Mộ Thanh dừng lại, cách hai người chừng ba bước. Làn mưa bụi mịt mờ phủ lên đôi mày thanh tú của nàng, khiến giữa tiết đầu hạ lại như mang theo hơi lạnh.

"Thanh thiên bạch nhật?" Gã vừa lên tiếng ngẩng đầu nhìn trời một cách kỳ quái. Trời đất âm u, mưa vẫn rơi, ngay cả mặt trời cũng chẳng thấy đâu, lấy đâu ra ban ngày?

"Bớt lắm lời! Thời buổi này, triều đình mục ruỗng, quan tham nhũng nhiễu, làm gì có thanh thiên bạch nhật! Nói thật cho tiểu nương tử hay, ngươi đã đắc tội với người khác rồi. Có kẻ bỏ ra một trăm lượng bạc muốn lấy mạng của ngươi! Hôm nay, con đường này, e là tiểu nương tử khó mà qua được."

"Muốn qua cũng chẳng phải không được. Bên kia là rừng cây, tiểu nương tử chịu theo huynh đệ bọn ta vào rừng, hầu hạ cho thoải mái, nói không chừng... hắc hắc!" Gã còn lại đánh giá Mộ Thanh một cách trắng trợn, tay chỉ vào rừng cây bên cạnh, cười hềnh hệch để lộ hàm răng vàng khè, chờ xem nàng sợ hãi đến phát khóc.

Đáng tiếc, hắn đã lầm.

Chỉ thấy, dưới tán ô trúc xanh, thiếu nữ vẫn đứng thẳng. Làn mưa bụi giăng mắc trên y phục trắng tinh khôi. Đôi mắt phượng khẽ cụp xuống, trong veo như nước hồ thu, hương thuốc thoang thoảng theo gió lan tỏa.

Nàng cất tiếng hỏi: "Đã nhận tiền đặt cọc chưa?"

Hai gã kia sững sờ trước câu hỏi chẳng ăn nhập vào đâu này. Gã nói chuyện trước theo bản năng sờ lên ngực. Cái gọi là nhận tiền của người, giúp người giải tai ương, không có tiền đặt cọc thì ai dám ra tay?

Nhưng nàng hỏi vậy để làm gì?

Hai người không ít lần đi cướp, cũng gặp chẳng ít kẻ khóc lóc van xin hoặc cố gặng hỏi xem ai muốn lấy mạng mình. Hôm nay mới gặp được người hỏi chuyện tiền đặt cọc. Lẽ nào nàng không nên hỏi xem ai muốn mạng mình trước sao?

Hai gã còn đang ngơ ngác, ánh mắt Mộ Thanh đã lướt qua ngực gã kia, rồi gật đầu: "Được, vậy thì tốt."

"..." Có ý gì đây?

Hai gã lại ngây ra. Mộ Thanh đã làm động tác thu ô.

Chiếc ô trúc xanh từ từ che khuất dung nhan thiếu nữ. Những hạt mưa rơi trên tán ô, làn mưa bụi mỏng manh trên con đường vắng. Động tác thu ô của nàng trông có vẻ lơ đãng, đến tiếng mưa dường như cũng im bặt. Hai gã kia nhìn đến ngẩn người.

Đúng lúc chúng còn đang ngẩn ngơ, Mộ Thanh đột nhiên xoay cổ tay! Chiếc ô vốn định thu lại bỗng nhiên bung mạnh ra, những hạt mưa đọng trên ô ào ào hắt thẳng về phía hai người!

Hai gã giật mình, theo bản năng đưa tay lên che mặt. Chính trong khoảnh khắc đó, tay áo Mộ Thanh khẽ động, một vệt sáng lạnh lẽo lóe lên giữa các ngón tay, nhanh như chớp!

Trên con đường vang lên một tiếng kêu thảm thiết. Máu tươi loang ra trong làn mưa bụi. Gã nam tử vừa buông lời trêu ghẹo Mộ Thanh loạng choạng lùi lại, mặt mày tái mét, ánh mắt thất thần, rồi ngã vật xuống đất. Bùn đất và nước mưa bắn tung tóe lên người gã còn lại. Hắn cúi đầu nhìn, thấy trước ngực đồng bọn cắm một con dao nhỏ.

Con dao có hình thù kỳ lạ, cán dài và mảnh hơn nhiều so với dao găm thông thường. Lưỡi dao cắm ngập vào ngực tên kia, máu đỏ rỉ ra, trông thật chói mắt.

"Huynh đệ!" Gã còn lại vừa kinh hãi vừa tức giận, không dám tin Mộ Thanh lại biết võ công.

Mộ Thanh khá nổi tiếng ở huyện Cổ Thủy. Danh hiệu Âm Ty Phán Quan cùng những thủ pháp kỳ lạ khiến người chết phải "mở miệng" của nàng đã được người ta thêu dệt thành không biết bao nhiêu câu chuyện, thường được kể trong các quán trà, tửu lầu. Nhưng chưa ai từng nghe nói nàng biết võ. Tuy được xem như nữ bộ khoái của nha môn Cổ Thủy, nhưng nàng không hề nhận bổng lộc triều đình. Phụ thân nàng, Mộ Hoài Sơn, xuất thân hèn kém, bổng lộc ít ỏi, cả năm chỉ được bốn lượng bạc. Cuộc sống của hai người chẳng khác gì dân thường, lấy đâu ra tiền mà mời võ sư dạy dỗ?

Chính vì vậy, hắn mới chỉ rủ thêm một huynh đệ đi cùng, vốn định ít người thì dễ chia bạc hơn. Nào ngờ vừa chạm mặt đã phải chịu thiệt!

"Ngươi dám gϊếŧ huynh đệ của ta!" Gã kia ngẩng đầu, vẻ mặt hung tợn.

"Hắn chưa chết, chỉ bị chấn động mạnh mà ngất đi thôi. Bây giờ ngươi đưa hắn đi cứu chữa còn kịp. Nếu còn chần chừ, e rằng Diêm Vương không muốn thu hắn cũng khó." Mộ Thanh hừ lạnh. Hai kiếp người, nàng chỉ quen mổ xẻ tử thi, chưa từng làm người sống bị thương. Hôm nay ra tay cũng là bất đắc dĩ. Nàng không phải cao thủ võ lâm, chỉ là từng học qua một vài kỹ năng phòng thân đặc biệt mà thôi.

Người dạy nàng kỹ năng chiến đấu là Cố Nghê Thường, bạn thân kiếp trước của nàng. Năm đó, nàng vừa du học trở về, làm việc trong hệ thống an ninh quốc gia, đảm nhận vị trí pháp y chuyên trách. Cố Nghê Thường là đặc công số một của hệ thống an ninh quốc gia, hai người sống chung phòng ký túc xá, trở thành bạn thân.

Làm nghề pháp y như bọn họ, thỉnh thoảng gặp phải chuyện nguy hiểm. Cố Nghê Thường bèn đem hết kỹ năng chiến đấu tinh nhuệ dùng để ám sát truyền thụ cho nàng. Nàng học kỹ năng chiến đấu khi đã quá tuổi tập võ, vốn không thể luyện thành cao thủ, mục đích của nàng cũng chỉ là để tự vệ.

Chỉ là, trên thế gian này bất cứ việc gì cũng không thể sánh bằng mười năm mài một thanh kiếm.

Nàng ở Đại Hưng mười sáu năm, từ năm ba tuổi đã bắt đầu luyện tập bộ kỹ thuật chiến đấu này. Mười mấy năm khổ luyện, giờ đây bộ võ thuật hàm chứa tinh túy ám sát của quân đội hiện đại trong tay nàng, thật sự đã trở thành sát chiêu có thể khắc chế địch chỉ trong một chiêu! Bởi vì, không có ai tinh thông giải phẫu học hơn nàng, không có ai hiểu rõ yếu huyệt của con người nằm ở đâu hơn nàng.

Vừa nãy, nàng đánh trúng huyệt Ưng Song của người kia, cách huyệt Ngọc Đường ở xương sườn thứ ba bốn tấc. Theo giải phẫu học mà nói, nơi đó có nhánh thần kinh ngực trước, động tĩnh mạch ngực ngoài. Nếu bị thương sẽ chấn động thần kinh liên sườn và thần kinh ngực trước, làm rung động tim, dẫn đến ngừng cung cấp máu, sốc.

Sốc là gì, gã nam tử không hiểu, nhưng câu "người chưa chết" thì hắn lại hiểu. Hắn nhìn gã huynh đệ đang nằm sõng soài trên con đường đất lầy lội, thấy bộ dạng hắn ta trông chẳng khác nào đã bị một dao kết liễu, không khỏi nghi ngờ lời Mộ Thanh nói là thật hay giả. Con dao kỳ lạ của nàng đã phóng ra, hiện giờ tay không tấc sắt, hẳn là muốn lừa hắn bỏ đi để thoát thân.

"Ngươi tưởng lão tử dễ dàng để ngươi đi như vậy sao? Cũng không hỏi xem lão tử làm nghề gì! Dám gϊếŧ huynh đệ của lão tử, hôm nay lão tử sẽ gϊếŧ ngươi, thay huynh đệ báo thù!" Gã nam tử gầm lên.

Mộ Thanh cười khẩy một tiếng: "Huynh đệ tốt thật đấy! Rõ ràng có thể cứu hắn, lại cứ muốn gào thét báo thù. Gϊếŧ ta rồi, vừa có thể lĩnh bạc, lại bớt đi một kẻ chia chác,ngươi cũng không ngu."

"Ngươi!" Mặt gã nam tử đỏ bừng, vừa tức vừa thẹn, nắm đấm thô kệch mang theo tiếng gió, gào thét lao về phía Mộ Thanh.

Khoảng cách giữa hai người chỉ có ba bước. Cánh tay sắt của gã nam tử vừa vung ra, quyền phong đã ập đến trước mặt Mộ Thanh! Gần như cùng lúc đó, ánh mắt Mộ Thanh lạnh đi, thân hình nhanh chóng lùi lại, cây ô trúc trong tay mang theo kình phong quét tới trước!

Xoẹt!

Mặt ô trúc xanh lập tức bị nắm đấm thô ráp đấm thủng một lỗ, nan ô cũng gãy nát. Gã nam tử giật ngược tay lại, túm lấy một đoạn nan ô gãy, ném mạnh! Đoạn nan ô gãy sắc bén như mũi tên, vun vυ"t lao về phía cổ họng Mộ Thanh!

Sau tán ô, ánh mắt thiếu nữ sắc bén. Mũi nan ô vừa ló dạng, thân hình nàng như con báo săn đột nhiên thu lại. Trong lúc khom người xuống, tay áo khẽ động, giữa các ngón tay lại xuất hiện một vệt sáng lạnh. Nàng nhấc tay, đâm chính xác vào huyệt đạo cách đầu gối ngoài của đối phương chừng ba tốn!

Huyệt Túc Tam Lý! Nơi phân bố dây thần kinh bì cẳng chân ngoài, động mạch trước xương chày, nếu bị thương, chi dưới sẽ tê liệt!

Máu bắn ra từ đầu gối ngoài của gã nam tử. Chân hắn khuỵu xuống, "bụp" một tiếng quỳ một gối xuống đất! Vừa ngẩng đầu lên, đã thấy thiếu nữ từ sau tán ô lao ra, ánh sáng lạnh trong tay lại lóe lên!

Đâm!

Huyệt Kiên Tỉnh! Vị trí cao nhất trên vai, nơi phân bố dây thần kinh nách, dây thần kinh xuyên tâm, động tĩnh mạch ngang cổ, nếu bị thương nửa người sẽ tê liệt!

Vai trái của gã nam tử trĩu xuống. Thân hình vốn định đứng dậy lập tức ngã nhào vào vũng bùn. Trên bầu trời mờ mịt mưa bụi, một tia chớp trắng rạch ngang. Gã nam tử nheo mắt, khi mở mắt ra, trên người đã có thêm một người, và trên cổ có thêm một lưỡi dao lạnh buốt.

"Ngươi cũng không hỏi xem ta làm nghề gì." Mộ Thanh trả lại y nguyên câu nói của hắn. Con dao giải phẫu trong tay nàng lướt qua trước mặt gã nam tử: "Dao của ta, không biết đã mổ xẻ bao nhiêu người chết, từ mới chết cho đến khi thối rữa thành xương trắng. Trên đó còn dính đầy tử khí, độc thi..."

Độc thi? Mặt gã nam tử lập tức tái mét.

Chỉ thấy thiếu nữ mày ngài mắt phượng, gió thổi qua, một chiếc lá xanh lướt nhẹ qua đuôi mày, khiến ánh mắt nàng càng thêm sắc bén như lưỡi dao: "Ai muốn mua mạng của ta? Nói ra, ta đổi cho ngươi một mạng."

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.