Quyển 1 - Chương 19: Nếu ta không thể, thiên hạ không ai có thể

Bộ Tích Hoan xoay người. Gió đêm cuộn lên tay áo thêu hoa văn mỹ lệ, nhưng cái xoay người ấy lại mang theo vài phần sắc bén.

Hắc y nhân cảnh giác nhìn Mộ Thanh. Nữ tử này không có nội lực, sao có thể nghe được lời hắn truyền âm?

"Nhìn khẩu hình." Mộ Thanh lạnh nhạt đáp, rồi nhấc chân bước ra cửa.

Bộ Tích Hoan tựa vào khung cửa nhìn nàng, hắc y nhân vẫn quỳ không nhúc nhích dưới thềm. Mộ Thanh đi ra giữa sân, lúc này mới nhớ mình không biết đường, bèn quay lại nói với Bộ Tích Hoan: "Ngươi, dẫn đường."

Ánh mắt hắc y nhân chợt lạnh băng. Hắn vẫn quỳ bất động, nhưng toàn thân đã căng ra, sẵn sàng hành động. Chỉ cần chủ tử ra hiệu, hắn sẽ lập tức khiến nữ tử ngông cuồng này bỏ mạng tại chỗ!

Bộ Tích Hoan tựa vào hành lang, ánh trăng phủ lên trường bào hoa lệ. Vẻ sắc bén nơi tay áo đã tan theo gió, chỉ còn lại sự lười biếng như mây khói. "Phủ Thứ sử có ngỗ tác."

"Ngỗ tác của phủ Thứ sử khám nghiệm không sai sót đã là may mắn rồi. Ngươi còn mong hắn giúp ngươi dựng lại hiện trường, phác họa chân dung hung thủ sao?" Mộ Thanh khẽ hừ một tiếng, giọng đầy vẻ chế giễu.

Nếu ngỗ tác của phủ Thứ sử có bản lĩnh, tại sao mỗi khi có đại án thành Biện Hà lại phải phái người đến tận huyện Cổ Thủy mời phụ thân nàng? Nhưng câu nói này, Mộ Thanh đã nuốt lại. Nàng hiện tại đang cải trang. Đối phương tuy nhìn thấu nàng là nữ nhi, nhưng chưa chắc đã biết thân phận thật của nàng. Cái chết của phụ thân có liên quan đến Thứ sử Trần Hữu Lương, đêm nay nàng lại bị vây khốn trong phủ Thứ sử, nếu thân phận bị bại lộ, e rằng sẽ gặp nguy hiểm.

"Ồ?" Bộ Tích Hoan nhướng mày, lười biếng nghiêng đầu nhìn nàng. "Ngươi có thể?"

"Nếu ta không thể, thì thiên hạ này không ai có thể." Gió đêm nổi lên. Thiếu niên đứng thẳng, mày mắt tuy bình thường, nhưng lại khiến người ta có cảm giác như giữa rừng hải đường bỗng mọc lên một khóm trúc xanh, thanh cao mà kiêu hãnh.

Bộ Tích Hoan nhìn nàng, hồi lâu không nói. Một lúc sau, khóe môi hắn khẽ nhếch lên, mỉm cười.

Nụ cười ấy khiến cả vườn hoa đỏ rực đều lu mờ, chỉ còn lại người dưới hành lang trong ánh trăng. Gió làm say cả khóm hải đường, người lại say trong gió đêm.

"Tốt!" Bộ Tích Hoan bước xuống bậc thang, sải bước đi tới, lướt qua Mộ Thanh hướng ra ngoài vườn. Hắn thật sự dẫn đường cho nàng. "Xem thử bản lĩnh của ngươi."

*

Đêm đã khuya. Tại một gian công phòng trong tiền viện phủ Thứ sử, đèn đuốc vẫn sáng trưng.

Người chết là một văn thư của phủ. Hắn đang ở trong công phòng chỉnh lý công văn thì bị gϊếŧ, mãi đến khi tiểu đồng vào đưa trà mới phát hiện.

Khi Mộ Thanh đến nơi, nàng không thấy cảnh tượng hỗn loạn nào, chỉ thấy cửa phòng đang mở, ngoài cửa có bốn người đang đứng.

Bốn người này, không một ai là công sai của phủ Thứ sử.

Nổi bật nhất là một vị công tử mặc cẩm bào cầm quạt. Mộ Thanh thấy người này nổi bật không phải vì hắn thanh tú tuấn mỹ, mà vì một lý do khác. Trong phòng có người chết nằm trên đất, ngoài cửa gió thoảng mùi máu tanh, ba người còn lại đều nghiêm nghị trầm mặc. Chỉ có hắn vẫn phe phẩy cây quạt trắng, ung dung như đang thưởng một vở kịch phong hoa tuyết nguyệt.

Mộ Thanh nhíu mày, mặt phủ một tầng sương lạnh. Một mạng người đã mất, mà với họ chỉ như một vở kịch. Tâm địa của đám quý tộc sĩ tộc này đúng là con dao sắc bén nhất.

Ánh mắt Mộ Thanh cũng sắc như dao. Nàng lười nhìn vị công tử kia thêm nữa, ánh mắt lướt qua sau lưng hắn, thấy một nữ tử áo lục đang cung kính đứng đó. Gió thổi tà áo khẽ lay động, trong đêm đen tựa như một đóa sen u huyền, mang một vẻ đẹp nhu mì khác biệt.

Mộ Thanh giật mình. Là nàng ta?

Nữ tử dùng độc!

Nàng ta không phải là nha hoàn của phủ Thứ sử sao? Sao lúc này lại ăn mặc như thị nữ của kẻ kia?

"Công tử." Đúng lúc này, một người lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Mộ Thanh.

Mộ Thanh nhìn theo tiếng nói, thấy một nam tử trung niên gầy gò đang bước nhanh tới. Hắn nhìn nàng với ánh mắt phức tạp rồi hành lễ với Bộ Tích Hoan, dáng vẻ cung kính khiêm tốn.

Người này áo mũ giản dị, gương mặt khắc khổ gầy gò, mang dáng vẻ của một thư sinh lo cho dân cho nước. Chỉ vì hắn mặc thường phục nên không phân biệt được thân phận.

"Trong phòng thế nào?" Bộ Tích Hoan hỏi.

"Người đã chết." Vị văn nhân kia ngắn gọn đáp, rồi liếc nhìn Mộ Thanh. Hắn suy nghĩ một chút, rồi tiến lên một bước, hạ thấp giọng nói với Bộ Tích Hoan: "Công văn không mất."

Mộ Thanh không nghe rõ, nhưng khẩu hình thì nhìn thấy rõ ràng. Chỉ là lúc này tâm tư nàng không đặt vào lời nói của người này. Tại sao hắn lại nhìn nàng với vẻ mặt phức tạp như vậy? Chẳng lẽ đã nhận ra nàng?

Nhìn tuổi tác và khí độ của người này, lại đối chiếu với những gì phụ thân thường kể, Mộ Thanh có một phỏng đoán...

Tay nàng đột nhiên nắm chặt, đầu ngón tay lạnh như băng, đâm vào lòng bàn tay đau nhói. Người kia chỉ cách nàng ba bước. Nàng chỉ cần xông lên, kề đao vào cổ hắn là có thể hỏi ra hắn có phải Trần Hữu Lương không, có phải chính hắn đã độc chết phụ thân không. Nếu đúng, nàng sẽ gϊếŧ tên thanh quan giả nhân giả nghĩa này để báo thù cho phụ thân!

Thế nhưng, Mộ Thanh ngước mắt lên. Ánh mắt nàng lướt qua nữ tử dùng độc phía trước và hắc y nhân phía sau, thầm đánh giá khả năng bắt sống kẻ kia, rồi lại lặng lẽ cụp mắt xuống.

Ánh trăng chiếu lên người thiếu niên, hắt lên bóng hình đơn bạc cô độc. Rồi hắn đột nhiên nhấc chân, bước lên bậc thang trước cửa phòng.

Việc không thể làm, vậy thì chờ đợi, tìm cơ hội khác.

"Thi thể do ai phát hiện?" Mộ Thanh không vội vào trong, chỉ đứng trên bậc thềm cất tiếng hỏi.

Một tiểu đồng sau lưng vị văn nhân kia bước ra. Trước khi trả lời, hắn đã trao đổi ánh mắt với chủ nhân, được sự cho phép mới đáp: "Tiểu nhân vào đưa trà, phát hiện Vương đại nhân đã chết trong phòng."

"Bao lâu rồi?"

"Không lâu, khoảng hai khắc trước."

"Sau khi phát hiện, ngươi đã bẩm báo với ai? Còn ai vào phòng nữa không?"

"Tiểu nhân bẩm báo với Thứ sử đại nhân. Ngài ấy lệnh cho tiểu nhân chờ ở trong sân. Ngoài tiểu nhân ra, không còn ai vào phòng."

Không ai hiểu tại sao Mộ Thanh lại hỏi những điều này. Ngụy Trác Chi đứng trong sân phe phẩy quạt, ánh mắt đầy hứng thú. Hắn cứ tưởng, việc hỏi cung này là của bộ khoái, còn ngỗ tác chỉ phụ trách nghiệm thi mà thôi.

Ngỗ tác đúng là chỉ lo việc nghiệm thi, nhưng pháp y thì không.

Địa vị ngỗ tác thấp kém. Khi có án mạng, việc xem xét hiện trường và tìm chứng cứ truy bắt hung thủ là phận sự của bộ khoái. Ngỗ tác chỉ đóng vai trò kiểm tra thi thể, xác định nguyên nhân và thời gian tử vong, suy đoán là tự sát hay bị gϊếŧ, ngoài ra không làm gì khác.

Nhưng công việc của một pháp y thì nặng nề hơn nhiều. Ngoài những việc trên, họ còn phải phỏng đoán hung khí, giám định vật chứng, phân tích thủ đoạn gây án. Họ phải vận dụng kiến thức y học, giải phẫu, bệnh lý, dược lý, độc chất học, khoa học vật chứng, thậm chí cả nhân loại học, côn trùng học và mọi lý thuyết khoa học khác để cung cấp bằng chứng cho vụ án.

Càng có nhiều bằng chứng, việc khoanh vùng hung thủ càng nhanh và chính xác, phá án mới không đi đường vòng.

Vì vậy, dù ngỗ tác là hình thức sơ khai của pháp y, nhưng mức độ chuyên môn của hai bên hoàn toàn khác biệt.

Mộ Thanh hỏi ai đã vào phòng là để ước lượng mức độ hiện trường bị xáo trộn, chuẩn bị cho việc suy luận và tái hiện quá trình gây án sau này. Nàng không ngạc nhiên khi biết ngoài tiểu đồng ra không còn ai vào trong. Những năm qua, nàng đã cố ý truyền đạt cho phụ thân ý thức bảo vệ hiện trường. Phụ thân thường đến thành Biện Hà nghiệm thi, tự nhiên cũng quen với việc yêu cầu như vậy. Lâu dần, phủ Thứ sử khi gặp án mạng cũng quen với việc không cho người không phận sự vào trong.

Phủ Thứ sử đã hại chết phụ thân nàng, vậy mà giờ đây vẫn đang phá án theo cách ông chỉ dạy.

Mộ Thanh xoay người bước vào phòng, bóng lưng thẳng tắp, trong màn đêm toát lên vẻ châm chọc vô tận.

Bên trong phòng bày trí đơn giản: một giá sách chất đầy công văn, một bộ bàn ghế, góc phòng có một chiếc giường thấp để nghỉ ngơi. Cửa sổ phía sau giường đóng kín. Người chết nằm bên cạnh giá sách, đầu hướng đông chân hướng tây, nằm ngửa mặt lên trời. Quần áo trên người bị máu nhuộm đỏ, ước chừng có ba vết thương ở cổ, ngực và bụng. Hiện trường có vết máu bắn tung tóe, bước đầu có thể phỏng đoán đã có giằng co.

Lướt nhanh qua căn phòng, tình hình ban đầu của hiện trường đã được Mộ Thanh ghi nhớ. Đúng lúc này, nàng nghe thấy tiếng bước chân ở cửa. Nàng quay lại, thấy Bộ Tích Hoan đang đi tới, dáng vẻ như muốn vào phòng.

"Dừng lại!" Mộ Thanh sa sầm mặt, quát lạnh, "Muốn xem thì đứng ở cửa, không được phá hoại hiện trường!"

Tâm trạng Mộ Thanh đang rất tệ. Văn nhân trong sân rất có thể là Trần Hữu Lương. Kẻ thù ở ngay gần mà nàng lại không thể ra tay, còn phải kiên nhẫn nghiệm thi ở đây chờ thời cơ. Điều này đã rút cạn sự kiên nhẫn của nàng. Nàng không muốn dành thêm chút kiên nhẫn nào cho bất kỳ ai nữa.

Bộ Tích Hoan bị quát bất ngờ, bước chân đột ngột dừng lại ở ngưỡng cửa. Ánh trăng chiếu lên bóng lưng phong hoa tuyệt đại của hắn, trường bào tung bay, như cuốn hết cả gió xuân trăng thu, cảnh đẹp nhân gian. Thế nhưng, tư thế đang bước lên bậc thềm của hắn lúc này lại trông có vài phần khôi hài.

"Tránh ra! Che hết ánh sáng rồi!" Thiếu nữ cải trang nam nhi lạnh lùng hất tay áo. Chiếc ống tay áo bạc màu kia lại toát ra khí thế sắc bén hơn cả tay áo lụa là của nam tử ở cửa.

"Phụt!"

Trong sân, Ngụy Trác Chi đột nhiên bật cười thành tiếng.

Ánh mắt hắc y nhân đã lạnh như băng, trường kiếm bên hông như muốn tuốt ra khỏi vỏ.

Vị văn nhân nhìn Mộ Thanh với ánh mắt càng thêm phức tạp.

Tiểu đồng thì há hốc mồm, khóe miệng giật giật. Hắn không nhìn lầm chứ? Chủ tử của họ bị quát mắng? Xong rồi, xong rồi, phen này sẽ có người chết rất thảm.

Mộ Thanh hất tay áo xoay người. Bộ Tích Hoan nhìn chằm chằm vào bóng lưng nàng, ánh mắt sâu thẳm đáng sợ. Hắn nhìn một lúc, rồi không nói gì, quả thật tránh sang một bên.

Mộ Thanh lại quay người lại, "Ba thứ, chuẩn bị ngay lập tức! Áo khoác ngoài, khẩu trang, găng tay. Ngoài ra, ta cần một người giúp ghi chép."

Áo khoác ngoài và găng tay là những thứ cần mặc khi nghiệm thi. Tuy chúng làm bằng vải thô, hiệu quả bảo vệ rất kém, nhưng có còn hơn không.

Theo lời Mộ Thanh dặn, ba thứ đồ rất nhanh đã được đưa tới.

Hắc y nhân bê một chiếc ghế đến. Bộ Tích Hoan ngồi ngay ở cửa, những người còn lại đứng trong sân.

Tiểu đồng cầm bút mực, đứng đợi sẵn.

Tất cả đều đang chờ đợi, chờ Mộ Thanh nghiệm thi.

Lời tác giả

Hôm qua khi trả lời bình luận, tôi giật mình khi thấy có bạn đọc truyện trên đường, bị xe ba gác đi ngang qua đυ.ng trúng chân, thật sự rất lo lắng.

Tôi muốn nói, bây giờ là thời đại đọc truyện trên điện thoại, mọi người ra ngoài đều mang theo điện thoại, tiện lợi thì tiện lợi, nhưng tôi hy vọng mọi người đừng chơi điện thoại trên đường. Đi bộ, đi xe đều phải chú ý xung quanh, không có gì quan trọng hơn sự an toàn.

Truyện cập nhật rồi sẽ có trong mục lục, không xem cũng không chạy mất, xem muộn một chút thật sự không sao cả.

Vẫn là câu nói đó, an toàn là trên hết!

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.