Màn đêm dần buông, người trên phố cũng thưa thớt dần. Chỉ có những tửu lâu, kỹ viện vẫn đèn đuốc sáng trưng, tiếng ca hát huyên náo phá tan sự tĩnh mịch của màn đêm.
Mộ Thanh rẽ vào một con hẻm nhỏ rồi dừng bước.
"Ra đây." Giọng nói lạnh lẽo thấu xương vang lên từ trong con hẻm sâu hun hút, không ai nhìn rõ được sắc mặt của thiếu niên.
Những năm qua, nàng ít khi bước chân vào sòng bạc. Mộ gia bị liệt vào hàng tiện tịch, thân phận vốn thấp hèn, nếu có nhiều tiền tài rất dễ chuốc họa vào thân. Huống hồ, phú quý chưa bao giờ là điều nàng mưu cầu, nàng chỉ mong một cuộc sống êm đềm, dẫu nghèo khó cũng cam lòng. Duy chỉ có một lần ngoại lệ. Đó là năm phụ thân nàng vô ý nhiễm bệnh khi nghiệm thi, phải nằm liệt giường suốt mấy tháng trời. Tiền bạc trong nhà cạn kiệt, buộc nàng phải cải trang vào sòng bạc vài lần. Lúc đó, mỗi lần vào sòng bạc, nàng chỉ thắng vừa đủ tiền mua thuốc, dăm ba đồng bạc lẻ nên không hề gây chú ý. Nhưng đêm nay, với ba ngàn lượng bạc trong tay, ngay khi bước ra khỏi sòng bạc, nàng biết mình đã bị vài kẻ bám theo.
Người trên phố đã vãn, nàng đi vòng vo mấy lượt cũng không tài nào cắt được cái đuôi phía sau. Nàng chỉ học kỹ năng cận chiến, còn thuật lẩn tránh truy đuổi vốn là sở trường của Cố Nghê Thường, không phải của nàng.
Qua con phố này là đến phố quan tài. Nàng không muốn dẫn đám người này đến nghĩa trang làm phiền giấc ngủ của phụ thân, vậy nên nếu phải giải quyết, thì chính là tại đây.
"Ra đây!" Mộ Thanh cất giọng lần nữa, rồi xoay người nhìn về phía đầu hẻm.
Không một lời đáp, cũng chẳng có bóng người nào xuất hiện. Mộ Thanh kiên nhẫn đợi một lúc, chỉ thấy ánh trăng tĩnh lặng phủ xuống mặt đất, đầu hẻm im phăng phắc.
Nàng nhíu mày, cất bước đi tới.
Gió đêm ẩm ướt thổi qua. Thiếu niên một mình đi trong con hẻm nhỏ. Từ con phố đối diện, gió đưa tới tiếng ca hát văng vẳng cùng hương phấn thoang thoảng. Mùi hương ấy tan trong màn mưa, hòa lẫn với hơi ẩm của đá xanh, tạo nên một mùi tanh nhàn nhạt.
Mùi tanh?
Mày Mộ Thanh nhíu chặt hơn, sắc mặt chợt trầm xuống, bước chân đột ngột khựng lại.
Gần như cùng lúc, một luồng kình phong từ phía sau bất chợt ập tới.
Cơn gió này thổi ngược vào trong hẻm. Mộ Thanh giật mình nhận ra hướng gió bất thường, liền theo bản năng ngồi xổm xuống, lăn một vòng sang bên cạnh. Vừa ngước mắt lên, nàng thoáng thấy ba thi thể đang nằm la liệt ở góc khuất đầu hẻm.
Ba thi thể nằm thẳng đơ trên mặt đất, hai mắt trợn trừng, cổ hơi ngửa ra sau. Trên cổ mỗi người có một vết máu, máu tươi vẫn đang từ từ rỉ ra.
Máu còn chảy, chứng tỏ người vừa mới chết.
Vết thương bằng phẳng, gọn gàng, do vật sắc nhọn gây ra.
Vết thương vòng quanh nửa cổ, hung khí là loại vũ khí mềm.
Vết thương mỏng như sợi chỉ, hẳn hung khí là dây đồng hoặc dây sắt?
Nàng không có thời gian để nghĩ tại sao ba kẻ theo dõi mình lại bị gϊếŧ, cũng chẳng kịp bận tâm kẻ tấn công mình là ai và có mục đích gì. Nhờ kinh nghiệm phong phú của hai kiếp làm pháp y, chỉ một cái liếc nhìn, Mộ Thanh đã suy đoán ra hung khí của đối phương. Gần như cùng lúc, nàng lùi nhanh về phía sau, áp sát lưng vào tường đá, thu mình vào góc chết mà hung khí kia khó lòng tấn công tới.
Ngay sau đó, nàng hất tay áo, một ánh đao lóe lên, phóng thẳng lêи đỉиɦ đầu!
Ánh đao lạnh lẽo xé toạc màn đêm, trong gió vang lên một tiếng "choang" giòn tan.
Trên đỉnh đầu, một bóng đen lướt qua ánh trăng rồi nhẹ nhàng đáp xuống phía xa, không một tiếng động.
Dưới đất, một con dao rơi ngay bên chân hắc y nhân, cắm nửa lưỡi vào phiến đá xanh, cũng hoàn toàn im ắng.
Mộ Thanh liếc nhìn con dao. Con dao của nàng bị chính hắc y nhân kia đánh rơi xuống! Sức của nàng tuyệt đối không thể cắm con dao sâu vào phiến đá xanh như vậy. Đối phương là một cao thủ nội công!
Mộ Thanh không hiểu về nội công. Nàng chưa từng có cơ hội tiếp xúc với những thứ này. Huyện Cổ Thủy vốn là một huyện nhỏ ở Giang Nam, các vụ án mạng xảy ra đa phần không liên quan đến giang hồ. Vì vậy, dù đã sống ở Đại Hưng mười sáu năm, nàng vẫn chưa biết nội công thâm sâu đến đâu, cũng chưa từng gặp qua cao thủ giang hồ nào.
Đêm nay là lần đầu tiên nàng gặp phải. Tuy không rõ mục đích của đối phương, nhưng kẻ này vừa ra tay đã gϊếŧ ba người, chắc chắn kẻ đến không mang thiện ý!
Lòng Mộ Thanh chùng xuống. Kỹ năng giao chiến của nàng tuy lợi hại khi cận chiến, nhưng tiền đề là phải áp sát được đối phương. Xét theo thân thủ của người này, muốn chiến thắng, khó! Muốn thoát thân, cũng khó!
Nàng chau mày. Đúng lúc này, tên hắc y nhân kia liếc nhìn xuống đất. Rõ ràng, hình dáng kỳ lạ của con dao giải phẫu đã khiến hắn thoáng phân tâm.
Chính là khoảnh khắc này! Ánh mắt Mộ Thanh nghiêm lại, một tia sáng lạnh lẽo nữa lại lóe lên từ tay áo. Nàng giơ tay, định ném về phía hắc y nhân! Ngay khi nàng vừa giơ tay, tên hắc y nhân đã kịp phản ứng, búng ngón tay ra. Chỉ nghe một tiếng "choang" giòn tan, tiếp đó là một tiếng "vυ"t" dài trong gió đêm, con dao đã bay thẳng vào tường.
Dao vừa cắm vào tường, Mộ Thanh đã lao đến đầu hẻm. Mắt thấy chỉ cần rẽ qua góc phố là có thể hòa vào con đường huyên náo.
Thân hình hắc y nhân như quỷ mị lướt tới, tựa bóng ma u linh trong con hẻm hẹp, trong chớp mắt đã áp sát sau lưng Mộ Thanh. Nàng bỗng đột ngột dừng bước, xoay người lại, trong tay áo lại hiện ra một luồng sáng trắng như tuyết, nhưng lần này không ném ra. Nàng lật cổ tay, ánh trăng phản chiếu trên thân đao, xoay một vòng, ánh đao như tuyết, xoáy thẳng vào mắt hắc y nhân.
Hắc y nhân không ngờ đối phương lại dùng chiêu hiểm này. Ánh đao phản chiếu làm mắt hắn hoa lên, Mộ Thanh thừa thế đâm tới!
Dưới rốn một tấc rưỡi, Khí Hải!
Huyệt này một khi bị thương sẽ gây chấn động thành bụng, tổn thương động tĩnh mạch và xương sườn, khiến khí huyết hỗn loạn, thân thể khó lòng cử động!
Mộ Thanh tuy không biết nội lực là gì, nhưng cũng biết người luyện võ nội gia cần vận khí, khí đã tan thì công lực cũng mất.
Hắc y nhân khuỵu xuống đất, đưa tay rút con dao ra khỏi bụng, kéo theo một vệt máu. Máu loang trên nền đá xanh chảy sâu vào trong hẻm. Hắn quỳ một gối xuống đất, không thể động đậy được nữa.
Làm nhiệm vụ vô số lần, bị thương cũng vô số lần, nhưng chưa từng có đêm nào hắn lại bị người ta chế ngự chỉ trong một chiêu như vậy, mà đối phương còn là một thiếu niên không biết võ công.
Mộ Thanh thấy vết máu trên mũi đao chỉ dài chừng một tấc, không khỏi kinh hãi. Nàng đã dốc toàn lực, vậy mà chỉ đâm vào được một tấc? Nếu đêm nay không cảnh giác, dùng kế phá nội lực của kẻ này, e rằng nàng thật sự khó mà thoát thân.
Nàng nhíu mày. Người trên phố tuy đã thưa, nhưng ba thi thể ở đầu hẻm nếu có ai đi ngang qua phát hiện, nhất định sẽ sinh chuyện. Nàng liếc nhìn hắc y nhân, đè nén ý định tra hỏi thân phận và mục đích của hắn, rồi lùi lại xoay người, chạy ra ngoài phố.
Hắc y nhân muốn đuổi theo, nhưng chân tay lại không nghe sai khiến, chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng người kia biến mất khỏi tầm mắt.
*
Nửa canh giờ sau, tại Xuân Thu Đổ Phường.
Lư hương đã được thay hương mới, ánh nến đỏ lập lòe. Một người đang quỳ trong bóng nến, vết máu đỏ tươi trên người đã chuyển sang màu sẫm.
Bộ Tích Hoan tựa vào giường, trong tay mân mê ba thanh đao mỏng có hình dáng kỳ quái. Ánh nến hắt bóng lên đôi mày đang khẽ chau lại của hắn.
"Là nàng?! Ta nên nói đây thật sự là duyên phận sao?" Ngụy Trác Chi cười khẩy, ánh mắt ngập tràn hứng thú. "Bảo sao gần đây giang hồ lại xuất hiện một nhân tài như vậy, thì ra vẫn luôn là nàng!"
Vị cô nương có năng lực như Âm Ty Phán Quan kia, hắn nhớ lúc ở trên thuyền đã nhìn rất rõ, nàng không hề có nội lực. Vậy mà có thể phá được nội lực của Thích Nguyệt, khiến hắn ta chật vật đến thế, quả là bản lĩnh cao cường!
Hắn càng lúc càng tò mò, một nữ nhi của ngỗ tác, võ công thì kỳ quái, kỹ thuật đánh bạc lại cao minh, còn có thể quan sát sắc mặt người khác từ những chi tiết nhỏ nhặt. Nàng rốt cuộc là ai? Còn có những bản lĩnh nào nữa?
"Ta nhớ ngươi chẳng có hứng thú gì với nàng ta, đúng không? Vậy nếu tra được nàng xuất sư từ môn phái nào, vị cao nhân kia cứ việc để ngươi tự đi chiêu mộ! Còn cô nương này, ngươi không được phép tranh giành với ta." Ngụy Trác Chi mở chiếc quạt trong tay, cười đầy tính toán. "Với tài năng của nàng, văn có thể làm quan, võ có thể hộ vệ. Nếu chịu đến sòng bạc của ta, chắc chắn có thể hái ra bạc, kẻ nào muốn gây rối cũng bị quét sạch ra ngoài."
Nói xong, không đợi Bộ Tích Hoan mở miệng, hắn liền gọi ra ngoài: "Người đâu."
"Công tử." Cửa mở, một nữ tử áo xanh bước vào.
Ngụy Trác Chi khép quạt lại, phân phó: "Người ở thành Biện Hà, nhanh chóng tìm kiếm!"
Lời tác giả
Hôm qua rất nhiều cô nàng nói, cả đời phóng đãng không mộc văn hóa, không hiểu nghĩa của từ "thư phục".
Giải thích khoa học một chút.
Thư phục, nghĩa gốc là ở vị trí thấp kém, không làm gì cả. Nghĩa bóng là chỉ người nam ở vị trí thấp kém trong mối quan hệ đồng tính luyến ái nam.
Nói đơn giản, một chữ thụ!
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.