Quyển 1 - Chương 10: Đừng nói dối trước mặt ta

"Gần đây, thành Biện Hà có vụ án lớn nào cần đến phụ thân ta nghiệm thi không?" Mộ Thanh nhìn lão đầu gù lưng, dáng vẻ ốm yếu, đổi sang câu hỏi khác.

Ông ta bất quá chỉ là kẻ canh nghĩa trang. Hỏi ông hung thủ là ai, chưa chắc ông đã biết. Nhưng trong thành xảy ra án mạng lớn, ông không thể nào không hay.

"Ta nào biết?" Ai ngờ, lão đầu lại lắc đầu. "Ta chỉ là kẻ gác cửa, án của Thứ sử phủ, đâu đến lượt lão già này hỏi han?"

Ánh mắt Mộ Thanh lạnh dần. Ánh l*иg đèn trắng hắt từ dưới đất lên sườn mặt nàng, khiến làn da vốn vàng sạm trở nên trắng bệch, dường như còn lạnh lẽo hơn cả thi thể nằm kia.

Lão đầu ánh mắt chớp động, lùi lại một bước, nghiêm mặt: "Tiểu tử nhà ngươi, sao không tin lời người khác? Nếu ta có thể làm việc cho phủ Thứ sử, còn cần ở cái nghĩa trang này trông coi tử thi hay sao? Làm nghề này, kẻ nào mà không bần hàn khốn khó?"

Mộ Thanh không đáp, lưỡi đao trong tay lóe lên ánh bạc. Trong bóng tối, gió tuyết dường như nổi lên, ánh đao sắc lạnh tựa tuyết, chói cả mắt.

Lưỡi đao kề sát, thêm một tấc!

Nàng không tin lời nói, nàng chỉ tin vào một điều tâm niệm của nghề này: tử thi không biết nói dối, biểu cảm của người sống cũng không.

Trong kiếp trước của nàng, có một môn học còn rất mới trong giới khoa học, nhưng lại được các cơ quan an ninh quốc gia và điều tra hình sự coi trọng, gọi là tâm lý học vi biểu cảm.

Cái gọi là vi biểu cảm, chính là những biểu hiện nhỏ nhặt trên gương mặt con người, nhỏ đến độ chỉ thoáng qua trong chớp mắt, người không trải qua huyến luyện chuyên nghiệp khó lòng nhận ra. Nhưng chính những biểu hiện khó nắm bắt này lại hé lộ tâm tư thật sự của đối phương.

Người có thể phân biệt được những biểu cảm này, nhìn thấu suy nghĩ thật trong lòng người khác, được gọi là nhà tâm lý học vi biểu cảm. Hoặc một tên gọi khác sát nghĩa hơn, chuyên gia đọc tâm.

Ở kiếp trước, các cơ quan an ninh quốc gia và điều tra hình sự của các nước đều thuê chuyên gia vi biểu cảm, chuyên để phân biệt gián điệp và tội phạm xảo quyệt. Trên thế giới, người tinh thông thuật đọc tâm không nhiều, Mộ Thanh là một trong số đó. Chính vì người tài giỏi đa lĩnh vực như vậy rất hiếm, nên vừa về nước, nàng đã được đặc cách mời vào cơ quan đầu não quốc gia.

Trên đời này, kẻ có bản lĩnh nói dối trót lọt trước mặt nàng, e rằng còn chưa ra đời!

Nàng chắc chắn lão đầu này đang nói dối, vẻ mặt ông ta quá đỗi nghiêm nghị. Dẫu trên đời có kẻ không sợ chết, nhưng khi đối mặt với hiểm nguy cận kề không có ai mà không căng thẳng. Dù có giỏi che giấu đến đâu, con người cũng sẽ vô tình để lộ những biểu hiện nhỏ nhặt. Vẻ mặt lão đầu này lại quá nghiêm túc, ngay cả sự căng thẳng cũng bị vẻ nghiêm nghị ấy đè nén xuống.

Chỉ khi mang tâm lý chống đối, người ta mới cố giảm thiểu biểu cảm trên mặt và cử động thân thể. Bởi vậy, kẻ nói dối thường tỏ ra nghiêm túc hơn thường ngày.

Nếu suy xét theo lẽ thường, thời này cuộc sống người dân khá nhàn rỗi, một khi có án mạng, trà dư tửu hậu ắt sẽ bàn tán xôn xao. Vụ án của phủ Thứ sử tuy không đến lượt lão đầu này hỏi han, nhưng ông ta không thể nào không nghe ngóng được gì. Hơn nữa, ông canh giữ nghĩa trang, thường xuyên tiếp xúc với nha sai của nha môn, chắc chắn sẽ biết tin tức nhanh hơn dân thường bên ngoài, lại còn đáng tin hơn nhiều.

"Vụ này, phủ Thứ sử giữ kín như bưng. Nha sai đến nghĩa trang đều câm như hến, cứ như hở răng nửa lời là mất đầu vậy! Không tin ngươi cứ ra ngoài hỏi thử xem, trong thành chẳng có chút tin tức nào. Vụ án này... quỷ dị lắm!" Lão đầu nhìn chằm chằm lưỡi đao trong tay Mộ Thanh, dường như bị ánh đao chiếu vào, đồng tử trong đôi mắt đυ.c ngầu co rút lại, chớp lia lịa.

Ánh đao kia đột nhiên lại tiến thêm một chút!

Sát hơn nữa, thêm một tấc!

Đồng tử co lại, mắt chớp nhanh hơn, ông ta vẫn đang nói dối!

Lão đầu giật thót, nhìn trừng trừng bàn tay thiếu niên đang cầm đao uy hϊếp, giọng đột nhiên cao vυ"t, tức tối: "Được, được! Vậy ngươi cứ một đao gϊếŧ quách lão già này đi!"

Lời vừa dứt, ánh đao lóe lên, gió đêm thổi qua đại sảnh. Gió lùa qua, yết hầu cảm thấy lành lạnh.

Lão đầu hai mắt trợn trừng, cơn giận dữ phút chốc đông cứng. Tên tiểu tử này... thật sự dám sao?!

Mộ Thanh vốn không muốn làm khó lão nhân này. Nhưng ông ta rõ ràng biết nội tình cái chết của phụ thân nàng mà lại cố tình giấu giếm. Nàng không dám chắc sự bình tĩnh của mình còn có thể duy trì được bao lâu khi đối diện với ông.

Phụ thân qua đời, nàng nghiệm thi, sơ bộ phán đoán nguyên nhân tử vong, khoanh vùng kẻ tình nghi, đã dốc cạn sự bình tĩnh cả đời này. Nàng chỉ muốn biết rõ ngọn ngành, sau đó, làm những việc một người nữ nhi nên làm cho phụ thân.

Gió đêm hè thoang thoảng, lùa qua sảnh đường, cuốn theo ngọn đèn dầu leo lét, lay lắt soi tỏ gương mặt thiếu niên. Gương mặt ấy chẳng có gì nổi bật, mày rậm mắt nhỏ, không giống một dung mạo có khí phách uy nghiêm. Nhưng khí thế ấy lại dồn cả vào mũi đao. Mũi đao lạnh lẽo, kề sát làn da ấm áp, tựa như sẵn sàng nếm thử vị máu tươi bất cứ lúc nào.

Quả thật không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, lão đầu thở dài một tiếng. "Ta không nói cũng vì muốn tốt cho ngươi. Dù ngươi có biết, mối thù này ngươi cũng không tài nào báo được."

"Báo được hay không là chuyện của ta."

"Ngươi!" Lão đầu nghẹn lời, trừng mắt, rồi bỗng duỗi một ngón tay chỉ lên trời. "Chuyện này, liên quan đến vị trên kia! Mối thù này ngươi báo nổi sao?"

Mộ Thanh nhìn lên trời, trong lòng đã hiểu, ánh mắt biến đổi, giọng nói lạnh băng: "Nói cho rõ ràng!"

"Rõ hơn nữa ta cũng không biết. Nghĩa trang này là nơi ngỗ tác thường xuyên lui tới, ta cũng chỉ tình cờ lúc đêm khuya uống rượu, nghe một ngỗ tác trong nha môn Thứ sử nói vậy. Ngươi có biết, đương kim..." Giọng lão đầu bị gió lùa qua sảnh ép đến run rẩy. "Đương kim Thánh thượng rất ưa thích nam sắc. Trong hành cung Biện Hà có đến ba ngàn nam sủng, nhưng lại chẳng có ai đoan chính có thể nối dõi tông đường. Thánh giá năm nào tháng sáu cũng đến hành cung, ít nhất cũng đã mười năm, chưa từng thấy mang theo nữ tử nào! Thế nhưng lần này, lại mang theo một vị nương nương đến. Có thể thấy vị nương nương này được sủng ái đến nhường nào. Nhưng vị nương nương này chẳng biết vì lẽ gì, vừa đến Biện Hà... thì chết! Thánh thượng nổi trận lôi đình, hạ lệnh cho Thứ sử phủ nha điều tra rõ nguyên nhân, truy bắt hung thủ."

"Người đã chết, muốn tra nguyên nhân, chẳng phải phải nghiệm thi trước sao? Nhưng thân phận nương nương cao quý dường nào, lại là nữ tử, ngỗ tác nào dám nhìn vào ngọc thể của người? Nếu nhìn rồi, chẳng phải bị móc mắt, chặt tay hay sao? Cho dù có kẻ dám nghiệm, nghiệm rõ được nguyên nhân, thì đây lại là bí mật hoàng gia! Biết được bí mật như vậy, nào phải chuyện tốt lành gì? Bọn ngỗ tác ở Thứ sử phủ nha vốn ranh ma, nghe phong thanh liền cáo bệnh ở nhà, lươn lẹo trốn tránh. Phủ Thứ sử khó trái thánh chỉ, mà Mộ lão nổi danh đã lâu trong giới ngỗ tác ở Giang Nam, việc này liền rơi xuống đầu ông ấy. Ai nha!"

Lão đầu lại thở dài: "Lúc Mộ lão được khiêng đến, ta ngửi thấy trên người ông ấy có mùi rượu, có lẽ là bị ép uống rượu độc mà chết."

Ông ta ngẩng đầu nhìn Mộ Thanh, lắc đầu thở than: "Bây giờ ngươi đã biết rồi đó. Ngươi nói xem, mối thù này ngươi có báo được không?"

Mộ Thanh không đáp, chỉ xoay người, lặng lẽ rời đi như lúc nàng bước vào sảnh. Bóng lưng đơn bạc kiên quyết khuất dần trong gió đêm.

Lão đầu ngây người một lúc lâu mới sực tỉnh, vươn cổ hét lớn: "Tên tiểu tử ngốc này! Thật sự muốn đi báo thù sao? Ôi chao! Đó là tội tru di cửu tộc đó!"

Mộ Thanh không quay đầu lại, bóng người đã khuất sau cửa sân.

Lão đầu lo lắng đến độ giậm chân bình bịch: "Nếu ngươi chọc giận thiên tử, đừng có nói là nghe từ chỗ ta! Ôi chao, ta đã biết là không nên nói mà! Ta sẽ bị ngươi hại chết mất! Ta sẽ bị ngươi hại chết..."

Ông ta lo lắng đi đi lại lại, quay người lại liếc thấy thi thể trên mặt đất, ngẩn ra, rồi vội vàng chạy ra ngoài, hét với theo từ xa: "Còn thi thể thì sao? Ngươi không mang về à?"

Mộ Thanh đã ra khỏi cửa, giọng nói tan vào trong gió: "Gửi lại một đêm. Sáng mai, ta đến nhận."

Lời tác giả

Về vi biểu hiện, tôi không giải thích quá chuyên nghiệp, sợ nói quá học thuật, những bạn chưa tiếp xúc với từ này sẽ không hiểu lắm.

Giải thích như vậy, có bạn nào không hiểu không?

Thanh cô nương có hai thân phận, pháp y và nhà tâm lý học, câu chuyện sẽ dần dần hé lộ, sẽ từ từ triển khai trước mắt mọi người. Hiện tại mười chương, hai vạn chữ, câu chuyện được mở rộng có hạn, tôi cố gắng làm cho mỗi chương có điểm nhấn, mong mọi người kiên nhẫn ủng hộ.

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.