Diêu Cẩm Vân bật cười khẽ, lúm đồng tiền như ẩn như hiện, ánh mắt phảng phất trêu chọc.
“Ngài không cần phủ nhận. Ban đầu em chỉ tò mò thôi. Vì ai mà ngài lại thiết kế cả một vở kịch, đưa người ta vào đây như con chim trong l*иg. Đến khi gặp cô ấy rồi em mới hiểu.”
Một tiếng động rất khẽ vang lên từ lối rẽ ngoài vườn. Hai người cùng ngoảnh nhìn.
Một bóng dáng mỏng manh đang đứng nấp sau dãy tường thấp phủ đầy dây thường xuân, tay vẫn cầm chiếc khay trà chưa kịp bưng vào.
Dư Uyển Tịch cứng đờ. Những nghi ngờ trước đây giờ đã được chứng thực.
Bẫy.
Cả dinh thự này, từ những bức tường dày đến từng góc khuất, đều là cạm bẫy.
Cô chính là con chim được đưa vào l*иg bằng một sợi dây xích ngọt ngào, giờ phút này mới dần siết chặt cổ họng.
Cô nhìn hai người đang ngồi cách nhau một chiếc bàn trà. Ánh mắt họ hiểu nhau như tri kỷ. Một người đàn ông tà mị, một người phụ nữ sắc sảo. Còn cô thì sao?
Một con rối ngây ngốc bước vào chiếc l*иg khổng lồ.
Dư Uyển Tịch lùi bước, quay người bỏ đi, không để ai phát hiện.
Nhưng cô không biết, trong khoảnh khắc cô quay lưng ấy, ánh mắt Tạ Uyên Thần lướt qua phía sau, như đã sớm biết cô đang đứng đó.
Và anh mỉm cười.
Rất nhẹ.
*
Trình Giao đứng dưới cầu thang, chiếc sườn xám đỏ rực ôm lấy thân thể uốn lượn như rắn nước. Cô ta khẽ nhếch môi khi nhìn thấy Uyển Tịch bưng chậu nước từ phòng Tạ Uyên Thần bước ra.
“Đồ thấp hèn mà cũng dám bước vào phòng chính của dinh thự?” Giọng Trình Giao sắc bén, cười không ra cười, giận chẳng ra giận: “Cô tưởng bản thân đặc biệt lắm sao?”
Uyển Tịch không đáp, chỉ yên lặng cúi đầu.
Cô như vậy càng khiến Trình Giao nổi điên. Cô ta bước nhanh tới, hất cả chậu nước đổ ào ướt đẫm cả người cô, theo đó là một cái tát vang lên.
“Ngẩng đầu lên! Cái loại như mày nên biết thân biết phận!” Trình Giao nghiến răng: “Nếu không muốn chết, thì đừng giở trò quyến rũ trước mặt ngài ấy!”
Uyển Tịch siết chặt tay, cơ thể ướt lạnh nhưng ánh mắt đã thôi cam chịu.
Cô ngẩng đầu, bên má sưng lên nhưng giọng nói lại bình thản đến rợn người: “Nếu cô thật sự thấy tôi chướng mắt vậy, sao không tìm cách thả tôi ra khỏi đây đi? Tôi cũng chẳng muốn ở lại đây thêm một khắc nào nữa.”
Trình Giao khựng lại. Còn chưa kịp phản ứng thì phía hành lang bỗng lùa vào một trận gió lạnh lẽo.
Tạ Uyên Thần đứng đó.
Anh quét mắt qua cảnh tượng dưới chân cầu thang, lặng im không nói lời nào. Nhưng gió lùa qua vạt áo sơ mi đen càng làm bóng anh thêm lạnh lùng, như một cơn cuồng phong đang chờ bùng nổ.
“Cút.” Một từ duy nhất. Nhắm thẳng vào Trình Giao.
Cô ta biến sắc, âm ức cắn môi bước đi, không dám nhìn thêm lần nào nữa.
Uyển Tịch vẫn đứng đó, áo váy ướt dính chặt vào người, như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng. Khi cô cúi người muốn nhặt lại chậu nước, cổ tay đã bị nắm chặt.
“Muốn đi?” Giọng anh vang lên bên tai, thấp và lạnh như vực sâu: “Em nghĩ mình còn đường để đi à?”
Cô không đáp, cũng không phản kháng. Nhưng trong khoảnh khắc ấy ánh mắt cô khiến anh chợt nghẹt thở.
Đó là ánh mắt từng hiện lên vào bốn năm trước.
Hơi thở Tạ Uyên Thần phả sát bên tai cô: “Em vẫn muốn rời khỏi tôi... dù biết tôi không bao giờ cho phép?”
Uyển Tịch quay mặt đi. Một giọt nước nhỏ từ mái tóc rơi xuống má cô, lạnh buốt.
“Đã bốn năm rồi anh vẫn chưa buông bỏ được sao?” Giọng cô run nhẹ: “Anh tha cho tôi đi, những gì tôi chịu trong ngần ấy năm vẫn chưa đủ ư?”
Đùnggg!!!
Ngoài trời sấm chớp đì đùng, báo hiệu cho một cơn giông bão đang kéo đến.
Người đàn ông siết chặt lấy eo cô, trầm giọng:
“Không đủ. Đối với em... tôi chưa bao giờ cảm thấy đủ.”
Tay anh chạm vào gương mặt cô, đầu ngón tay lần theo vết bầm ở má. Rồi chậm rãi trượt xuống cổ, ngừng lại ở xương quai xanh hiện lên dưới lớp áo mỏng ướt lạnh.
Không có bạo lực. Nhưng cũng chẳng phải dịu dàng. Là một sự kìm nén đến nghẹt thở, một cơn giằng xé đang kêu gào dưới lớp vỏ bình thản.
Hơi thở anh rối loạn. Giống như năm ấy. Giống như đêm cô mất mẹ, và anh đánh mất chính mình.