Cô xoay người lại định đẩy anh ra. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, bàn tay anh đã siết lấy eo cô, kéo cô dính sát vào thân thể đang nóng bừng như lửa của mình.
Khoảng cách gần đến nỗi hơi thở cô chạm thẳng vào yết hầu anh.
Tạ Uyên Thần cúi đầu. Ánh mắt tối lại dừng trên đôi môi cô một giây ngắn ngủi rồi dịch lên đôi mắt sợ hãi của cô.
“Em có thể tiếp tục lau dọn. Nhưng nhớ... em đã bước vào lãnh địa của tôi. Em càng né tránh thì tôi càng thấy thú vị.”
Câu nói chưa dứt, anh đã buông cô ra, bước về lại ghế bành. Một lần nữa ngồi xuống như chưa từng có gì xảy ra, ánh mắt lãnh đạm quét sang bên ngoài cửa sổ.
Cô đứng đó, đầu óc ong ong, tay chân run rẩy.
---
Cánh cửa vừa khép lại, trong không khí vẫn còn vương vất mùi hương dịu nhẹ đặc trưng trên người cô. Không phải mùi hương nước hoa, mà là hương thơm của da thịt mềm mại sau buổi tắm sớm, pha lẫn mùi nắng nhạt và mùi sạch sẽ của xà phòng.
Tạ Uyên Thần vẫn ngồi nguyên trên ghế, không nhúc nhích. Hàng mi rũ xuống che lấp ánh nhìn âm u, như thể đang cố nén lại thứ gì đó cuộn trào trong đáy mắt.
Rất lâu sau, anh mới chậm rãi vươn tay, chạm vào phần vải ghế nơi cô vừa đặt tay lên lau bụi. Đầu ngón tay anh khựng lại như bị điện giật, rồi siết chặt.
Hơi thở anh bắt đầu nặng nề. Anh đưa tay lên áo mình, mở tiếp nút áo còn lại, rồi ngả người ra sau, ngửa đầu tựa lên thành ghế.
“Uyển Uyển…” Anh khẽ gọi tên cô, giọng trầm khàn đặc sệt.
“Em vẫn mềm yếu, vẫn ngoan ngoãn như ngày nào… nhưng lại bắt đầu biết né tránh, biết phản kháng rồi.”
Anh ngồi im, nhưng đôi mắt lại chậm rãi đảo quanh căn phòng. Từ giá sách, đến chiếc thang nhỏ cô đứng rướn người lên lau bụi. Trí óc anh phác họa lại dáng vẻ cô cong người, váy áo dán sát vào đường cong mềm mại.
Tạ Uyên Thần nghiến chặt răng.
Anh đưa tay đặt lên ngực mình, nơi tim đập loạn nhịp, rồi trượt xuống thấp hơn... Quả thật là chỉ có cô mới có thể khơi gợi ham muốn của anh một cách dễ dàng như vậy.
Trong một khoảnh khắc tối tăm và đầy hỗn loạn, Tạ Uyên Thần tự cho phép mình sa vào du͙© vọиɠ mà suốt bốn năm qua anh đã cố chôn vùi. Nhưng càng chôn sâu, nó lại càng mọc rễ.
“Em là của tôi... có vỡ vụn cũng phải vỡ vụn trong tay tôi.” Anh khẽ lẩm bẩm, từng chữ bật ra khỏi kẽ răng.
Ngoài cửa sổ, nắng đầu ngày len qua tán cây, xuyên vào căn phòng mang mùi du͙© vọиɠ ngấm sâu trong gỗ cũ, trong vải vóc, trong từng hơi thở gấp gáp còn sót lại.
*
Khu vườn Tây nằm phía cuối dinh thự, cách biệt với sự ồn ào nơi tiền sảnh. Vào những ngày trời đẹp, Diêu Cẩm Vân thường ngồi trên chiếc ghế mây gần hồ cá, tay cầm quyển sách tiếng Pháp đã ngả màu. Ánh nắng rọi nghiêng qua tán cây chiếu xuống làn váy lụa màu bạc, phủ thêm một lớp mộng ảo lên hình bóng người đàn bà quyến rũ ấy.
Tạ Uyên Thần xuất hiện không một tiếng động. Người đàn ông mặc một bộ vest màu mực, chiếc cà vạt buông lơi, tay trái cầm một hộp gỗ mun sơn mài.
Diêu Cẩm Vân không ngẩng đầu, chỉ khẽ cong khóe môi: “Hôm nay ngài tới sớm thật đấy.”
“Vì muốn đổi lấy một nụ cười của em, nên tôi phải tới sớm một chút.” Giọng anh trầm thấp, mang theo ý cười như không.
Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, mở hộp gỗ ra.
Một chiếc vòng cổ lấp lánh ánh lam hiện ra trong nắng. Sợi dây mảnh như tơ, mặt dây hình giọt lệ đính sapphire xanh thẳm, là món đồ hiếm từng thuộc về một quý tộc châu Âu thế kỷ trước.
Diêu Cẩm Vân hơi nghiêng đầu, không che giấu vẻ thích thú nơi đáy mắt: “Quà xa xỉ như vậy, chỉ để mua nụ cười của em thôi sao?”
“Vì một nụ cười của Bao Tự mà Chu Vương còn đốt cả một thành. Như này thì đã đáng là gì.”
Anh tựa người ra sau ghế, ánh mắt sâu hun hút.