Dư Uyển Tịch giật mình hoảng hốt. Bình thường giờ này là anh đã ra ngoài rồi, sao hôm nay lại ở trong phòng.
Tạ Uyên Thần mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, tay áo xắn lên đến khuỷu tay. Ba chiếc nút áo phía trên chưa được cài hết, vạt áo lơi lỏng để lộ ra một mảng cơ ngực căng phồng săn chắc. Tóc ướt rối nhẹ phủ trước trán khiến anh trông có vẻ nhu hòa hơn bình thường. Có lẽ anh vừa tắm xong.
Anh bước đến ngồi tựa lưng trên ghế bành, một tay gác lên thành ghế, ánh mắt nhìn cô không chớp.
Uyển Tịch cố gắng trấn định lại nỗi hoảng sợ khi phải ở trong một không gian kín với anh. Cô cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Tôi xin phép."
Sau đó cô cố gắng xem nhẹ sự tồn tại của người ngồi trên ghế bước đến giá sách, rướn người lau từng tầng kệ sách cao.
Một bước chân vang lên phía sau. Rồi hơi thở anh tiến lại gần.
“Ngày trước tôi cũng từng thấy em như vậy.” Giọng người đàn ông sát sau lưng, trầm khàn kéo dài: “Em đứng trên ghế, rướn người… chẳng cảnh giác chút nào...”
Tay Uyển Tịch khựng lại, chiếc khăn rơi xuống.
---
Lúc sáng nay Tạ Uyên Thần thức dậy sớm hơn thường lệ. Ánh sáng đầu ngày lặng lẽ rọi qua khe rèm nhung nặng nề, cắt lên chiếc giường lớn một vệt sáng lạnh. Anh ngồi dậy, cởϊ áσ ngủ ném lên ghế rồi bước vào phòng tắm.
Nước từ vòi sen xối xuống cơ thể rắn chắc, mang theo hơi lạnh buổi sớm. Nhưng trong đầu anh lại nóng hừng hực. Rõ ràng là nước lạnh, nhưng từng đường gân thớ thịt trên cơ thể lại như bị hun đốt. Một tay chống lên thành gạch, tay kia vói xuống. Anh hơi cúi đầu, để mặc những hình ảnh lướt qua tâm trí như một thước phim quay chậm.
Nơi này giờ đây không chỉ còn là lãnh địa của riêng anh. Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh cô cúi người bên bàn, ngón tay khẽ vuốt lên mặt bàn, ánh mắt cố tình hoặc vô ý lướt qua đầu giường, sẽ lau từng góc giường anh nằm, quét sạch từng hạt bụi trên giá sách anh chạm, thậm chí... hít lấy mùi hương anh để lại... là du͙© vọиɠ trong anh đã cuộn lên từng lớp, từng lớp như thủy triều.
Tạ Uyên Thần cười khẽ, giọng khàn đặc, môi mím lại đầy kiềm chế.
Cô sẽ bước vào đây, hít thở bầu không khí của anh, chạm vào lãnh địa của anh, từng ngày, từng giờ. Tạ Uyên Thần ngửa đầu thở dốc, bàn tay bên dưới siết chặt. Một dòng nước óng ánh hòa vào nước vòi sen xối xuống uốn lượn trôi đi.
---
Tay Uyển Tịch khựng lại, chiếc khăn rơi xuống.
Một bàn tay to lớn vươn tới, đặt lên mặt kệ sách phía trên vai cô, khóa cô trong không gian giữa cơ thể anh và kệ sách trước mặt. Hơi thở mang theo mùi bạc hà nhạt nhòa thổi sát bên tai khiến cô cứng đờ cả sống lưng.
“Em vẫn chẳng thay đổi gì cả.” Tạ Uyên Thần khẽ nói. Giọng nói như bị nén từ sâu trong cổ họng, khàn đặc như lửa đốt: “Vẫn ngoan ngoãn, vẫn biết điều… và vẫn không hề biết mình nguy hiểm đến mức nào.”
Cô muốn lùi lại, nhưng lưng đã chạm vào l*иg ngực rắn chắc phía sau. Qua lớp áo sơ mi mỏng, cô cảm nhận được cơ thể anh nóng rực, tim anh đập chậm rãi, kiềm nén như một con thú săn mồi đang rình thời cơ.
“Anh tránh ra...” Uyển Tịch siết chặt tay, giọng run rẩy.
Tạ Uyên Thần không động đậy: "Không gọi ngài nữa à?"
Anh cúi thấp đầu, mũi chạm nhẹ vào mái tóc cô, thì thầm: “Lúc em mười tám, cũng là kiểu phản ứng như thế này.”
Toàn thân cô run lên.
“Khóc... Cắn... Đánh... Nhưng cuối cùng em vẫn nằm trong vòng tay tôi mà run rẩy...” Anh nói chậm rãi, từng chữ từng từ như móng vuốt của loài thú hoang cắm vào da thịt cô.