Từ lúc gặp Ngụy Nhất, anh luôn ra những yêu cầu kỳ quặc dành cho Nghê Niệm.
Lần trước lúc thử vai thì kêu cô diễn cảnh khóc sau đó thì cười, biến đổi qua lại đến khó hiểu.
Bây giờ chính anh lại nói với cô rằng cô có thể dùng bản thân ra thử trả ơn anh.
Nghê Niệm không muốn rắc rối, kim chủ là quy tắc ngầm trong giới giải trí, quả thật một bước thăng tiến nhưng đồng nghĩa sẽ không bao giờ thoát được vòng xoáy vô tận này.
Kim chủ này xong sẽ lại là kim chủ khác, bản thân cũng sẽ đánh mất chính mình.
Nghê Niệm vốn chỉ muốn an phận làm tốt nhất có thể, cô không ham muốn hư vinh cũng không nghĩ đến đi bằng con đường đầy rẫy nguy hiểm, vả lại việc Ngụy Nhất thành kim chủ chính cô cũng không gánh nỗi áp lực.
Cô ảm đạm lắc đầu: “Ngụy Tổng thứ lỗi, bản thân tôi tự thấy không cách nào thử được.”
Ngụy Nhất nhướn mày cao hứng, quả nhiên là một đóa hoa thanh cao.
Nhưng đây là điều làm Ngụy Nhất yêu thích, anh thích cảm giác chinh phục, bắt đóa hoa lạnh lùng kiêu sa này phải khuất phục hoàn toàn.
“Một đêm, toàn bộ những bộ phim hot về sau sẽ do Nghê tiểu thư đóng chính.”
Não Nghê Niệm như tiếp nhận một tin chấn động mà choáng váng, cô nhìn Ngụy Nhất đầy kinh hỉ hoàn toàn trái ngược với nét thản nhiên hờ hững đến lạnh nhạt trên gương mặt tuấn tú của anh.
Giọng nói lạnh như băng của Ngụy Nhất lần nữa vang lên bên tai cô: “Nghê tiểu thư cứ từ từ suy nghĩ, tôi không vội.”
Nghê Niệm còn cho rằng bản thân nằm mơ, người đàn ông thế lực to lớn của thành phố Z, không nói ngoa chính là quyền thế trên vạn người, đứng ở vị trí cao nhìn xuống lại chủ động đưa ra yêu cầu hấp dẫn với cô.
“Nguỵ Tổng đã xem trọng tôi rồi, tôi không có ý nghĩ đi bằng đường tắt, lời yêu cầu này tôi xin phép từ chối.”
Khoé môi Nguỵ Nhất nhếch nhẹ khó thấy, anh không thấy bất ngờ khi Nghê Niệm từ chối.
“Khi nào Nghê tiểu thư đổi ý cứ tìm tôi.”
Nghê Niệm khách sáo đáp một tiếng không dám nghĩ đến nữa, lời mời rất hấp dẫn nhưng Nghê Niệm không có gan nhận.
Sau đó Nghê Niệm được Nguỵ Nhất sắp xếp xe đưa về nhà, lúc thấy cô, Tiểu Chu đầu tiên là sửng sốt sau đó cười ngoác mồm còn bóp tay bóp chân cho Nghê Niệm.
“Tiểu bảo bối của tôi ơi, cô thế mà làm tôi kinh hỉ quá lớn, có phải nghĩ thông suốt rồi không?”
Nghê Niệm mệt mỏi nằm lên sô pha trong nhà, cô xua tay bảo: “Không phải như cậu nghĩ đâu.”
“Cô có biết Ngụy Tổng là người bao diễn viên muốn bám vào không?”
“Tiểu Chu, đừng nói nữa, cho tôi nghỉ ngơi đi.”
Đương nhiên Nghê Niệm biết Ngụy Nhất là kim chủ mà ai cũng muốn nhưng chính vì vậy Nghê Niệm mới không dám, sợ bản thân lãnh không nổi hậu quả.
Tiểu Chu thấy Nghê Niệm nhắm mắt nghỉ ngơi cũng không hỏi nữa, chỉ bĩu môi trong lòng mắng Nghê Niệm không có tiền đồ.
~
Ngày hôm sau Nghê Niệm đến trường quay của đoàn phim “Tình đầu đôi mươi” để quay cảnh đầu tiên.
Vừa thấy Nghê Niệm, đạo diễn Tô Việt đã gọi cô lại: “Nghê Niệm, cảnh quay này của em có thay đổi một chút, em xem qua chuẩn bị.”
Nghê Niệm gật đầu nhìn đến kịch bản được chỉnh sửa, cũng không có gì lớn chỉ đổi tình tiết cùng lời thoại.
Khi này Nghê Niệm ngồi ở ghế học thuộc lời thoại mới của mình, trước mặt là cảnh quay của Thư Ly cùng Liêu Huy.
Hoàn thành cảnh quay của nam nữ chính, trợ lý hỗ trợ của hai người họ liền chạy tới giúp họ sửa sang.
Thư Ly tiến tới chiếc ghế gần Nghê Niệm nhìn cô chốc lát quan sát rồi nở nụ cười nhẹ: “Nghê Niệm, hôm tiệc em về trước cũng không nói chị, làm chị lo lắng đi tìm em.”
Nghê Niệm cảm kích lòng tốt của Thư Ly, cô nói: “Em không khỏe nên về trước, đã làm chị lo rồi.”
Thư Ly ừ một tiếng, đôi mắt xinh đẹp nhìn Nghê Niệm, trong lòng một bụng ghét bỏ, không ngờ Nghê Niệm may mắn như thế vậy mà thoát được.
Trách là Nghê Niệm mới vào nghề đã được chọn vào vai nữ phụ trong phim của đạo diễn Tô Việt không những thế nhà đầu tư lần này của bộ phim còn là Ngụy Nhất, chính anh đích thân chọn Nghê Niệm.
Thư Ly đương nhiên phải lo sợ, một tiểu hoa nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm nhưng Ngụy Nhất có vẻ hứng thú với Nghê Niệm mới là điều khiến Thư Ly ganh ghét.
Vị trí ảnh hậu phải là của cô ta, làm gì có chuyện lọt vào tay người khác dễ dàng.
Sau đó Nghê Niệm thực hiện cảnh quay của cô với nam chính do Liêu Huy đảm nhận.
Cảnh này khá đơn giản, nữ phụ Mộc Ngân ngay từ đầu đã thích nam chính Giang Bắc nên không ngừng tìm cơ hội ở gần anh.
Nghê Niệm đứng vén tóc bày ra vẻ thẹn thùng, đôi mắt thiếu nữ trong trẻo với gương mặt đỏ ửng vì e ngại.
“Anh Giang Bắc, em nghe nói anh sắp đi đến thành phố C, em cũng muốn đi cùng.”
Liêu Huy nhìn Nghê Niệm nhập vai đến sửng sốt, hắn đã từng diễn chung cùng không ít nữ diễn viên thậm chí ảnh hậu Thư Ly cũng đã hợp tác hai lần nhưng đối diện với một Nghê Niệm mang vẻ đẹp chim sa cá lặn đến chính hắn phải thảng thốt.
Đặc biệt bây giờ Nghê Niệm còn đang diễn cảnh thể hiện tình cảm yêu mến với vai diễn của hắn khiến hắn có cảm giác chân thật như thể cô đang tỏ tình với mình.
Làm sao có thể cưỡng lại trước nhan sắc như hoa như nguyệt này.
“Cắt.”
Tiếng đạo diễn vang lên chói tai, Tô Việt lớn tiếng nói: “Liêu Huy, cậu sao thế? Đột nhiên ngây ra cái gì?”
Liêu Huy giật mình lấy lại bình tĩnh, hắn thế mà bị hớp hồn trước vẻ đẹp của Nghê Niệm.
Liêu Huy lặp tức cười xin lỗi: “Ngại quá, tôi không tập trung, làm phiền rồi, hãy quay lại cảnh này.”
Nghê Niệm không nghĩ ngợi nhiều lần nữa tập trung lấy cảm xúc.
Đạo diễn Tô Việt biết Liêu Huy trước nay đều chuyên nghiệp, lần này mất tập trung cũng chỉ qua loa dặn vài câu rồi tiếp tục bấm máy quay.
Sau đó Liêu Huy khôi phục tinh thần cùng Nghê Niệm hoàn thành cảnh diễn.