Đô Phủ.
Biệt phủ lớn nhất, nguy nga nhất của Ngụy Nhất cũng là nơi sinh sống hiện tại của Nguỵ Gia.
Trên bàn ăn dài được trải đầy món ăn thịnh soạn, bắt mắt.
Nguỵ Nhất ngồi trên bàn ăn còn có thêm ba người đều là dáng vẻ nghiêm cẩn, cứng ngắc.
“Thiển Thiển, vừa về nước không lo vào Ngụy Thị làm việc mà mải mê lo chơi thế?”
Người vừa lên tiếng là Ngụy lão phu nhân, năm nay đã ngoài bảy mươi nhưng vẫn rất minh mẫn, gương mặt phúc hậu tuy nhiên vẫn toát lên sự nghiêm khắc kính nể.
Ngụy Thiển lè lưỡi tinh nghịch nói: “Có anh Ngụy tài giỏi cần con chi nữa bà nội.”
Ngụy lão phu nhân thở dài khi tính tình cháu gái cứ mãi không lớn thì nhìn Ngụy Nhất: “Con xem sắp xếp cho con bé đi.”
Ngụy Nhất nhẹ nâng mắt gật đầu thay cho lời đồng ý, anh đặt bộ dao nĩa lên bàn sau đó tao nhã cầm khăn lên lau miệng.
“Con no rồi, xin phép bà nội.”
Ngụy Nhất đứng lên cúi người sau đó quay người rời đi, thái độ lạnh lùng xa cách khiến những người trên bàn chỉ nhìn nhau rầu rĩ.
Ngụy phu nhân sầu não cười: “Xem ra có qua bao nhiêu năm thì Ngụy Nhất vẫn không chấp nhận con.”
Ngụy lão phu nhân chỉ có thể dùng lời nói an ủi con dâu: “Con đừng nghĩ nhiều, Ngụy nó tính tình trước nay là vậy, con cũng biết rồi, một thời gian sẽ…”
“Mẹ, cũng nhiều năm rồi, thằng bé sẽ không chấp nhận người mẹ kế như con.”
Ngụy Thiển nghe mẹ Ngụy nói thế thì nhìn theo hướng Ngụy Nhất vừa rời đi, tâm tư lơ lửng đau lòng.
Lúc này, Ngụy Nhất đứng trong sân vườn hút điếu thuốc, đôi mắt sâu hoắc lạnh như băng bị làn khói trắng lượn lờ che phủ đi tạo cảm giác thâm trầm bí hiểm.
Một bữa ăn gia đình…
Buồn cười.
Ngụy Nhất từ lâu đã không có gia đình.
“Anh Ngụy.”
Lúc này ở sau lưng vang lên giọng nói ngọt ngào của người con gái, Ngụy Thiển nhìn bóng lưng của Ngụy Nhất thì cong lên nụ cười tươi.
Ngụy Nhất đưa tay gãy điếu thuốc nghiêng người nhìn Ngụy Thiển.
“Anh Ngụy, bữa ăn hôm nay làm anh không thoải mái sao?”
Đối với sự quan tâm của Ngụy Thiển, Ngụy Nhất cảm thấy chán ghét, anh nhàn nhạt nói: “Nếu muốn vào Ngụy Thị làm việc thì cứ liên hệ Bạch Thăng.”
Ngụy Thiển đã quen với sự lạnh lùng của Ngụy Nhất nhưng chính sự xa cách lãnh đạm này càng tăng thêm sức hấp dẫn trên người anh.
Càng khó đến gần, khó chinh phục thì lại càng tăng tính tò mò, ham muốn có được.
“Anh Ngụy, anh không thích em vào Ngụy Thị thì em sẽ không vào, em cũng không muốn giành tài sản.”
“Giành?” Ngụy Nhất cười lạnh khi này quăng điếu thuốc trong tay xuống đất tùy tiện dùng chân giẫm nát
“Cô nghĩ cô và mẹ cô có thể giành được sao?”
Ngụy Thiển mím môi vài giây sau liền nở nụ cười lấy lòng: “Cả đời này, cả mẹ và em đều phải dựa vào anh Ngụy chăm sóc, không phải sao?”
Ngụy Nhất nhìn Ngụy Thiển cười lạnh lẽo, âm thanh khàn đặc như ma quỷ mở lời: “Phải đó, cho nên hãy cảm ơn rằng tôi còn lòng nhân từ với hai người, nếu không tôi đã gϊếŧ cả mẹ cô và cô lâu rồi.”
Lời nói tàn nhẫn của Ngụy Nhất làm Ngụy Thiển tái mét đến mặt trắng bệch, đã nhiều năm trôi qua nhưng Ngụy Nhất vẫn không đối đãi với cô ấy như người nhà.
Thậm chí một ánh nhìn dành cho Ngụy Thiển, Ngụy Nhất cũng lười nhác ban tặng.
“Anh Ngụy… năm xưa…”
“Đừng nghĩ tôi không gϊếŧ được cô.”
Ngụy Nhất tàn nhẫn cắt ngang lời nói run rẩy của Ngụy Thiển, lúc này đôi mắt đen thẫm xuất hiện sát khí chết chóc đầy đáng sợ dọa đến Ngụy Thiển không dám nói thêm lời nào.
Nhìn Ngụy Nhất rời đi, ánh mắt Ngụy Thiển hiện ra tia đau xót, cuối cùng đau đớn rơi nước mắt ra khỏi hốc mắt.
~
Bóng đêm tràn ngập khắp căn phòng lớn, Nghê Niệm ngủ say trên chiếc giường lớn đến mức cánh cửa phòng mở ra cũng không hay biết.
Ngụy Nhất đưa tay nới lỏng cà vạt, mùi rượu nồng nặc lan ra khắp căn phòng hòa cùng mùi hương gỗ thoang thoảng tạo nên một bầu không khí ám muội.
Người con gái đang nằm ngủ trên giường, gương mặt xinh đẹp không tỳ vết được ánh sáng vàng nhạt từ ánh trăng chiếu nhẹ vào bị ngăn cản bởi tấm rèm mỏng tạo nên một khung cảnh đầy mê hoặc.
Ngụy Nhất tiến tới bên giường ngay tức khắc ánh mắt lộ ra tia lãnh khốc không chút do dự cúi xuống hôn lên môi Nghê Niệm.
Nghê Niệm nghĩ rằng đang mơ, môi bị một con thú lớn cắn, có cảm giác đau tê khiến cô khó chịu mà ngọ nguậy cơ thể muốn tránh.
Ngụy Nhất chụp lấy hai tay Nghê Niệm giữ chặt vòng lêи đỉиɦ đầu, đôi môi điên cuồng chiếm đóng hai cánh môi đỏ như cánh hoa hồng của cô, đầu lưỡi không chút khoang nhượng len lỏi vào trong khuôn miệng nhỏ cắn nuốt hết mật ngọt.
Nghê Niệm bị hôn đến bản thân bắt buộc phải tỉnh, khi mơ màng đến lúc tỉnh táo trước mặt xuất hiện đôi mắt đen sâu lạnh lùng của người đàn ông.
Cô kêu một tiếng khi này muốn kinh hô cũng không thể, đôi môi cứ bị cắn nuốt chẳng phát ra âm thanh gì ngoài những tiếng kêu nhỏ nhặt.
Ngụy Nhất.
Là anh.
Nhưng tại sao… anh lại trở nên thô bạo như vậy?
Nghê Niệm không nghĩ ngợi được, cô có chút sợ hãi, chẳng biết vì sao cô cảm thấy lúc này cảm giác rất quen thuộc, dường như đã từng trải qua khiến trái tim cô không ngừng run rẩy.
Ngụy Nhất điên cuồng cắи ʍút̼ đôi môi của Nghê Niệm, bàn tay to lớn đã thuần thuận lột đi bộ váy ngủ vướng víu trên người cô.
Đầu Nghê Niệm căng cứng, nhân cơ hội được thả ra, cô thở hồng hộc nói: “Ngụy… Ngụy Tổng… anh sao vậy?”
“Tôi muốn, bây giờ.”
Ngụy Nhất khàn giọng tựa như con thú được thả khỏi l*иg, hung hãn và nhẫn tâm có thể cắn xé Nghê Niệm ngay tức khắc.
Nghê Niệm sợ hãi tột cùng, cô cắn môi: “Anh… anh đã nói… đợi tôi…”
“Nghê Niệm, lời nói của đàn ông đừng bao giờ tin, em hiểu không?”
Lời nói uy quyền mang theo áp lực vô hình siết chặt cơ thể nhỏ bé của Nghê Niệm, trong đáy mắt của Ngụy Nhất thu chặt hình ảnh run sợ của nữ nhân.
Đại não như bị đánh sập, Nghê Niệm biết tối nay không còn đường lui.