Bởi vì vết thương ở mặt nên Nghê Niệm phải thường xuyên đến bệnh viện khám kỹ càng tránh để lại sẹo.
Tiểu Chu ở bên cạnh đi theo sát để tiện xem tình hình tiến triển cết thương của cô, cậu ấy còn lo lắng hơn cả cô.
May mắn vết thương hồi phục rất tốt, bác sĩ bảo vài ngày nữa sẽ khỏi.
“Niệm Niệm à, bệnh viện tư của Tam Tổng đúng là tốt, hỏi làm sao người có tiền toàn đến đây khám.”
Tiểu Chu cũng phải cảm thán trước quy mô to lớn của bệnh viện nơi đây.
Nghê Niệm xem như được thưởng lợi, cô chỉ cười nói: “Người có tiền đương nhiên chọn cái tốt.”
Tiểu Chu gật đầu tán thành: “Kim chủ này đúng là quá tốt.”
Nghê Niệm cười trừ không nói.
Nghê Niệm đứng chờ thang máy, cô vẫn chưa tin được tối qua cô và Nguỵ Nhất đã có những cử chỉ thân mật như thế, mặc dù cô có chuẩn bị tâm lý nhưng lần sau chắc chắn cô sẽ không ngăn được người đàn ông này.
“Niệm Niệm, Nguỵ Tổng xem ra rất hợp ý cô.”
Nghê Niệm thở dài bảo Tiểu Chu không cần nói nữa, việc này cô không muốn bàn đến, chẳng vui vẻ gì.
Lúc cửa thang máy mở ra, Nghê Niệm cùng Tiểu Chu bước vào trong, đúng lúc này thang máy bên cạnh cũng từ tầng dưới đi lên.
Nam nhân trong bộ vest xám sáng màu cầm theo túi đồ nhỏ đi bên cạnh cô gái với gương mặt tươi sáng rạng rỡ.
Vô tình lướt qua thang máy, ánh mắt nam nhân khẽ động bàng hoàng khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi thang máy đã đóng chặt, Mục Khiếu không chút do dự ấn nút nhưng quá muộn sau đó vội vã nhìn thang máy mà Nghê Niệm vừa vào đi xuống tầng trệt thì gấp gáp chạy xuống cầu thang đuổi theo.
Nguỵ Thiển nhìn thấy Mục Khiếu đột nhiên có hành động như thế thì ngạc nhiên cũng nhanh chân chạy theo.
“Anh Mục Khiếu, anh làm sao vậy?”
Mục Khiếu không còn để tâm nữa, hắn vừa nhìn thấy Nghê Niệm, có đúng là cô không?
Là cô, hắn không thể nhầm.
Ngàn vạn nỗi đau đang dần lan ra xâu xé khiến hô hấp hắn dồn dập đến khi đuổi đến sảnh bệnh viện đã không thấy người cần tìm nữa.
Mục Khiếu nhìn dáo dác khắp nơi chỉ mong nhìn thấy bóng dáng quen thuộc nhưng cuối cùng vẫn là vô vọng.
Nguỵ Thiển đuổi theo thở hồng hộc vì mệt, cô ấy đứng cạnh Mục Khiếu hỏi: “Anh đuổi theo ai thế?”
Mục Khiếu thất vọng, ánh mắt hiện lên tầng bi thương: “Một người bạn cũ.”
“Rất quan trọng với anh sao?”
Nguỵ Thiển không khó nhận ra, bạn nào lại khiến một người nhã nhặn lịch thiệp như Mục Khiếu phải điên cuồng tìm kiếm như thế.
Mục Khiếu giấu đi sự chua xót trong lòng, hắn đáp: “Chỉ là, rất lâu rồi không gặp.”
Mối tình đầu, bao giờ cũng đau đớn tận tâm can…
~
Nguỵ Nhất thật sự không hề bạc đãi Nghê Niệm, anh mua cho cô rất nhiều quần áo cao cấp và trang sức đắt đỏ, toàn là phiên bản giới hạn, còn có cái được đặt riêng.
Nghê Niệm nhận nhiều thứ sang trọng như thế thì choáng váng.
Cuối cùng sau gần hai tuần nghỉ ngơi và điều trị, Nghê Niệm cũng có thể trở lại phim trường.
Trong hai tuần này, giới giải trí đã có tin tức chấn động, Thư Ly bị bóc trần là người mang đạo đức giả.
Nhiều người đã đứng ra tố giác cô ấy, trước mặt mọi người và người hâm mộ là hình ảnh tốt bụng, nữ thần lương thiện nhưng sau lưng lại là người đanh đá, chua ngoan, độc ác.
Có người lỡ tay làm xước áo của cô ấy đã bị cô ấy cắt tóc.
Có người vì khen tiểu hoa xinh đẹp đã bị đánh đến sưng mặt.
Những nữ diễn viên trẻ không có tiếng tăm cũng từng là nạn nhân của cô ấy.
Trong hai tuần, ảnh hậu trong lòng mọi người hoàn toàn sụp đổ.
Nghê Niệm xem như đây là cô ấy tự làm tự chịu, cô cũng là người bị cô ấy hại nên không thấy thương cảm.
Đoàn phim vì việc của Thư Ly bị ảnh hưởng rất nhiều, vị trí nữ chính phải thay người, đích thân đạo diễn Tô Việt quyết định chọn Nghê Niệm lên thay vị trí nữ chính, nữ phụ sẽ tìm người khác thay thế.
Chính vì lý do này mà bộ phim phải quay lại từ đầu nhưng đó không phải vấn đề bởi vì nhà tài trợ lớn nhất của bộ phim là Nguỵ Nhất chấp nhận chi trả toàn tiền cho đoàn phim.
Việc này có hai chiều hướng.
Có người nói Nghê Niệm may mắn, đúng lúc Thư Ly ngã ngựa mà lên được vị trí nữ chính.
Có người nói việc này không phải có ẩn tình chứ? Trùng hợp Nghê Niệm vừa bị hại thì Thư Ly gặp nạn.
Nghê Niệm chỉ bỏ ngoài tai, thị phi ở giới giải trí lúc nào cũng nhiều nhất.
Cô chỉ muốn làm tốt việc bản thân nên làm.
~
Trên chiếc bàn làm việc dài của phòng tổng giám đốc ngổn ngang những bức ảnh cùng giấy tờ thông tin nằm lộn xộn.
Toàn bộ đều là gương mặt người con gái xinh đẹp với nụ cười kiều diễm làm rung động đáy lòng những người nhìn thấy.
Mục Khiếu nhìn đến mê mẩn, ánh mắt si tình.
“Niệm, đã bắt em chờ lâu rồi.”
Trong màn đêm u tối, sao băng hi vọng xẹt qua với mong chờ hạnh phúc nhưng liệu rằng điều ước có thành sự thật hay chỉ là giấc mộng hảo huyền của những người mơ mộng…