Chương 27: Cầm nó, vuốt ve

Tình huống đáng xấu hổ này lần đầu Nghê Niệm trải qua, cô cắn môi muốn trốn thoát nhưng tay vẫn bị ép đặt ở nơi đã tỉnh giấc khao khát kia.

“Tôi… tôi thật sự không biết.”

Ngụy Nhất nhìn dáng vẻ muốn chạy trối chết của cô thì nâng môi, anh hỏi: “Có biết em càng sợ, nam nhân càng muốn đoạt lấy em không?”

Nghê Niệm lắc đầu, cô chưa từng làm chuyện này nên không tránh sợ hãi.

Nguỵ Nhất tặc lưỡi nhìn người trước mặt đang ngượng ngùng cúi đầu giấu mặt đi, mái tóc đen dài xoã hai bên bồng bềnh như dòng suối dưới ánh trăng.

Đẹp đến xao xuyến cướp đoạt hồn phách nam nhân.

“Nếu không giúp, tôi e là không nhịn được muốn em ngay bây giờ.”

“Ách… tôi… vậy anh chỉ dẫn tôi được không?”

Đôi mắt đen hoắc của Nguỵ Nhất híp nhẹ, bên môi hiện lên nụ cười thích thú.

“Được.”

Sau đó Nghê Niệm bước xuống khỏi người Nguỵ Nhất, cô khuỵu chân quỳ dưới sàn còn anh ngồi trên giường.

Tư thế này trực tiếp đặt mặt Nghê Niệm ngay hạ thân của Nguỵ Nhất.

Bàn tay nhỏ trắng nõn nà đẹp đẽ đang vươn ra kéo chiếc khăn che chắn duy nhất trên người Nguỵ Nhất, chuẩn bị làm ra chuyện xấu hổ.

Hai má Nghê Niệm đỏ bừng kéo đến mang tai, cô mím môi dứt khoát kéo tụt ra.

Nghê Niệm bị dọa đến mặt trắng bệch, hiện tại mặt cô rất gần còn trực diện đối mặt nên không thể không kinh sợ.

“Tuy rằng tôi rất vui khi thấy em như thế nhưng sau này em nên làm quen dần với nó.”

“Tôi…”

Nghê Niệm chưa thể hình dung bản thân sắp phải làm gì với thứ đáng sợ sừng sững đầy tính đe dọa kia, vẻ mặt hoang mang không che giấu.

Thái độ của Nghê Niệm làm Ngụy Nhất chỉ muốn hung hăng tàn nhẫn chà đạp cô, làm cô khóc, chiếm đoạt lấy cô, dáng vẻ ủy mị kia thật sự tăng bản tính tàn bạo của anh.

Anh khàn giọng hỏi: “Chưa từng?”

Nghê Niệm gật đầu: “Xin lỗi nếu làm anh mất hứng.”

Cô không biết chỉ nghĩ việc bản thân cứ do dự rụt rè sẽ làm người đàn ông mau chán dù sao việc phụ nữ biết cách dụ dỗ, mê hoặc làm người đàn ông hưng phấn vẫn tốt hơn là lóng ngóng như cô.

“Không, tôi nói rồi, hiện tại nếu em còn như thế, tôi chỉ muốn nhanh chóng làm em lặp tức.”

Điều này trực tiếp tăng thêm tính xâm lược của anh.

“A… tôi… bây giờ tôi nên làm gì?” Cô lảng tránh lời nói thẳng thừng không chút xấu hổ kia

“Cầm nó, vuốt ve.” Ngụy Nhất ra lệnh

Cô lại cắn môi, lần này bàn tay to lớn của anh đã duỗi ra sờ lấy cánh môi cô: “Không được phép xem thường nó.”

Nghê Niệm ngước nhìn Ngụy Nhất bị hút vào ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy kia thì vô thức nghe lời gật đầu giống như một cách phục tùng không thể chống đối.

Nghê Niệm hơi hoảng không biết tiếp theo nên làm gì.

“Hừm… tay em thật mềm.”

Nghê Niệm xấu hổ giấu mặt đi không dám ngẩng lên sợ chạm vào ánh mắt nóng bỏng trên đỉnh đầu, hiện tại người cô khô nóng như ở sa mạc thật sự chỉ biết gần như chết nóng tới nơi.

Trên đầu tiếng thở của Ngụy Nhất càng lúc càng nặng nề, bàn tay Nghê Niệm mềm mại ấm áp đang ra sức vuốt ve khiến anh tận hưởng kɧoáı ©ảʍ.

“Xem ra em học rất nhanh.”

Nghê Niệm được khen trong tình huống này không tránh đỏ mặt tía tai, cô không ngờ người đàn ông nổi tiếng lạnh lùng, khối băng sơn ngàn năm lại có những lúc sẽ xấu xa thế này.

Tuy vậy khi Nghê Niệm ngẩng đầu, gương mặt trầm tĩnh của Nguỵ Nhất vẫn không thay đổi nhiều, anh chỉ khẽ buông lỏng cơ mặt do thoải mái.

Nguỵ Nhất nhìn thấy Nghê Niệm đang nhìn anh thì không nhịn được cúi xuống hôn lên cánh môi hồng hào của cô.

Nghê Niệm giật nảy người vì kinh hỉ đến hai mắt mở to.

Nguỵ Nhất dùng đầu lưỡi tách môi cô ra len vào trong xâm chiếm, cướp đoạt hết hơi thở lẫn mật ngọt của cô.

Ánh mắt dài hẹp đang nhìn cô như một loài dã thú ngắm nghía con mồi ngay cả hơi thở cũng mang mùi hormone.

Cô bình tĩnh bản thân cố gắng nói: “Anh… xong chưa?”

“Cần thêm kí©h thí©ɧ mới được.” giọng Ngụy Nhất khàn đi mang theo sự nặng nề khó giải bày

Chẳng biết anh thoải mái hay không nhưng hiện tại nếu còn tiếp tục thì tay cô thật sự không làm nổi.

Cô hỏi: “Thế… nên làm gì?”

Ngụy Nhất không đáp chỉ đưa tay ra trực tiếp kéo một bên áo Nghê Niệm xuống qua bả vai.

Cô tròn mắt hoảng đến bật dậy.

Nghê Niệm biết hành động của cô không đúng, cô không nên phản ứng gay gắt như thế chỉ là cô chưa thể làm quen nên không tránh bị dọa sợ.

“Tôi…”

Ngụy Nhất đưa đôi mắt đen sâu kín nhìn Nghê Niệm với vẻ mặt lúng túng đang lấy tay kéo áo thì nhướn mày.

“Đừng cứ liên tục ngạc nhiên như thế.”

“Không, không phải… chỉ là… chỉ là… tôi chưa quen.”

Nghê Niệm vẫn còn bài xích bản thân chưa thoải mái đón nhận việc thân mật như thế, dù cô đã chuẩn bị tâm lý nhưng với người chưa từng trải qua việc lên giường với ai như cô thì chính là kinh khủng.

Huống chi, người đàn ông này là giao dịch không xuất phát từ tình yêu.

“Tôi xin lỗi, tôi…”

Nghê Niệm không thấy Ngụy Nhất phản hồi vô cùng căng thẳng, cô biết cô nên lấy lòng anh mới đúng, từ nãy đến giờ cô đều đang làm những hành động chọc giận anh.

Vì vậy, Nghê Niệm chỉ đành cắn môi hạ mình, cô chậm rãi đưa tay cởi chiếc áo trên người ra.

Hai tay Ngụy Nhất chống trên giường ngồi nhìn Nghê Niệm, đôi mắt thâm thúy gắt gao nhìn cơ thể người con gái không một khuyết điểm.

Dưới lớp áo hằng ngày của cô lại cất giấu thứ động lòng người thế này.

Hầu kết Nguỵ Nhất động đậy lên xuống, ánh mắt tối sầm trong chốc lát thu gọn thân hình hoàn mỹ của người con gái trước mặt.

Mình hạc, xương mai, uyển chuyển, thướt tha.

Nghê Niệm chủ động tiến lại, cô lần nữa quỳ xuống bên mép giường, khi ngẩng đầu nở ra nụ cười như hoa lê đầu xuân.

Ngụy Nhất chỉ thấy bản thân bị Nghê Niệm cướp mất hồn phách.

“Niệm… em thật sự làm đàn ông khao khát.”

Nghê Niệm đưa đôi mắt dần ướt lệ ở viền mắt nhìn Ngụy Nhất, dáng vẻ phong tình vạn chủng hớp hồn đáy lòng nam nhân.

Một lúc sau, Ngụy Nhất muốn để người làm dọn dẹp nhưng Nghê Niệm xấu hổ ngăn cản bảo rằng để cô, cô dùng khăn giấy lau sạch hết những thứ trắng đυ.c không để lại dấu vết.

Hành động của cô làm Ngụy Nhất phải hừ cười.

Sau đó Ngụy Nhất nằm trên giường ra lệnh cho Nghê Niệm nằm xuống cạnh anh, cơ thể nhỏ nhắn của cô đặt trong lòng anh gần như bị ôm trọn.

Cô căng thẳng đến không nhắm mắt ngủ được khi được anh ôm nằm trên giường.

Người Nghê Niệm mềm mại ôm rất thích, Ngụy Nhất cảm thấy lần này anh quyết định chọn cô rất đúng.

“Ngủ đi, tôi cũng không làm thịt em.”

Nghe giọng nói trầm khàn trên đỉnh đầu, Nghê Niệm vội vã nhắm chặt mắt, bởi vì mệt mỏi mà rất nhanh cô nằm trong lòng chìm dần vào giấc ngủ.

Gương mặt lạnh lùng của người đàn ông cũng thả lỏng đôi phần được khắc họa dưới ánh trăng vô cùng tuyệt mỹ.

Đêm dài đằng đẵng cứ thế trôi qua.