Chương 26: Kim chủ của ai?

Trong căn phòng lớn yên tĩnh đến mức có thể cảm nhận được hơi thở đang dần loạn của Nghê Niệm.

Sau lời nói của Ngụy Nhất khiến cô bàng hoàng đến kinh hãi.

Rạch mặt một người, như vậy quá ác độc.

Người đàn ông này vì sao dễ dàng thốt ra từng chữ ghê rợn như thế?

Ngụy Nhất bày ra dáng vẻ thờ ơ, thậm chí chẳng có lòng trắc ẩn nếu anh thật sự làm như thế.

“Niệm, em là người của tôi, chỉ cần một ngày tôi chưa bỏ em thì tôi nhất định lo cho em chu toàn huống chi đồ của tôi đã có gan động tới thì phải có gan lãnh hậu quả.”

Âm thanh hoàn toàn lạnh lẽo thấu xương khiến Nghê Niệm rùng mình.

Nghê Niệm ra sức lắc đầu với gương mặt hoang mang: “Không… nhưng cách đó quá nhẫn tâm, làm sao nói rạch mặt một người là rạch được chứ?”

Ngụy Nhất hừ lạnh một tiếng, anh nói: “Lòng tốt chỉ nên dành cho kẻ tốt, kẻ hại em, em lo lắng làm gì? Nếu em không có tôi, vậy em nói xem, bây giờ kết cục em ra sao?”

Nghê Niệm cắn môi khó khăn trả lời, quả thật cô bị hại đến không còn đường lui, nếu Ngụy Nhất không hứng thú với cô vậy thì cô phải chống chọi ra sao?

Đây là “may mắn” trong xui xẻo nhưng “may mắn” này cũng là một loại xui xẻo khác.

“Tôi… không cần làm đến mức đó, tôi hiểu cảm giác gương mặt bị hủy hoại sẽ đau khổ thế nào.”

Hiện tại mặt cô chỉ bị dị ứng có thể khỏi bệnh cũng làm cô chật vật nếu một người bị rạch mặt chắc chắn sẽ đau khổ.

Nghê Niệm lần nữa lên tiếng khô khốc: “Ngụy Tổng, anh nói cho tôi biết là ai được không?”

Ngụy Nhất ôm lấy eo mềm của Nghê Niệm, hiện tại cô đang ngồi trên đùi anh nên khoảng cách rất gần, anh ngửi được mùi hương hoa thơm ngát trên người cô, tươi mát và ngọt ngào.

“Thư Ly.”

Nghe cái tên này làm Nghê Niệm váng đầu, thật sự là Thư Ly.

Vì sao lại là cô ấy?

Nghê Niệm nhất thời không hiểu, Thư Ly luôn thân thiện đối đãi với cô huống chi cô chỉ là một người vừa vào nghề sao lại ganh ghét muốn hại cô như thế?

“Vậy… ngài thật sự nỡ sao?”

Ngụy Nhất nhướn mày nhìn Nghê Niệm.

“Lời này của em, có ý gì?”

Nghê Niệm mím môi nhìn gương mặt anh tuấn không khuyết điểm của người đàn ông tư thế ám muội cộng thêm anh chỉ quấn khăn tắm ngang hông làm cô không tập trung nói chuyện được.

Cô cúi đầu đáp: “Dù gì cô ấy cũng từng là người của ngài.”

“Ai nói với em, Thư Ly là người của tôi?”

Nghê Niệm ngẩng đầu ngạc nhiên hỏi: “Không phải sao?”

Hàng mày thanh tú của Ngụy Nhất nhếch lên, anh hỏi: “Sao em nghĩ vậy?”

Nghê Niệm chớp nhẹ mắt, cô thành thật nói ra suy nghĩ: “Cô ấy cũng là ảnh hậu ba năm liên tục, vả lại… ngài đầu tư bộ phim không phải vì cô ấy sao?”

Ngụy Nhất giống như nghe chuyện cười khẽ nhếch môi, anh vươn tay xoa dái tai của Nghê Niệm, cất giọng trầm đi: “Phụ nữ ganh tị không lạ nhưng phụ nữ ganh tị với người không cần thiết thì rất ngốc nghếch.”

Ngụy Nhất đang mắng cô ngốc sao?

Môi Nghê Niệm khẽ mím, người hơi run nhè nhẹ vì bị anh xoa tai.

“Niệm à, em nên thấy may mắn khi em thuận mắt tôi.”

Nói như thế thật sự kim chủ của Thư Ly không phải Ngụy Nhất.

“Kim chủ của cô ta là Mạt Triêu, em biết chứ? Em nuôi của Tu Nghiêu, bạn của tôi. Bây giờ tôi là kim chủ của em, tôi có thể cho em những thứ mà không kim chủ nào có thể làm được.”

Một lời tuyên bố đầy uy quyền đến ngạo mạn, tự tin đến mức chứng minh bản thân đứng trên vạn người, không ai có thể hạ bệ được.

Nghê Niệm bị đàn áp bởi sự kiêu ngạo cường đại này.

“Anh không sợ họ không vui sao?”

Ngụy Nhất thấy Nghê Niệm lo lắng dư thừa thì kéo eo cô gần người anh hơn, đem mặt áp sát gương mặt cô: “Mạt Triêu thì không cần lo còn Tu Nghiêu, cậu ta không hứng thú chuyện nữ nhân.”

“Ồ.”

Nghê Niệm đáp một tiếng, bởi vì gương mặt cả hai quá gần khiến cô cảm nhận rõ hơi thở nam tính của Ngụy Nhất, cô đỏ mặt có ý tránh né.

“Ngụy Tổng, sẽ dọa anh.”

Tuy rằng dị ứng làm da mặt Nghê Niệm sưng đỏ bong tróc còn nổi mẩn nhưng vẻ đẹp hoa nhường nguyệt thẹn của cô không thể mất đi.

Nghê Niệm thật sự rất đẹp, càng nhìn càng thuận mắt Ngụy Nhất.

“Em muốn bắt đầu từ đâu?”

Đột nhiên hỏi không rõ ràng làm cô mơ hồ, cô nhẹ nâng mắt nhìn anh khó hiểu.

Nét mặt lạnh lùng không giảm đi, anh nói: “Không lẽ em chỉ định giúp tôi tắm rồi ngồi trên đùi tôi nói chuyện?”

“A… cái đó…”

Nghê Niệm khi này bừng tỉnh, cô hiểu câu nói kia là ý gì, cô không tránh lo sợ mà không dám đối mặt.

Có trời mới biết cô hoảng thế nào.

“Ngụy Tổng… tôi… có thể chờ tôi hết được không?”

Ngụy Nhất cảm thấy người con gái này không biết điều, nếu là ai khác sẽ lặp tức bổ nhào lấy anh còn cô lại liên tục lý do thoái lui.

Nhưng Ngụy Nhất không giận còn khoan khoái với việc chờ đợi đóa hoa này tự tỏa sắc quyến rũ anh.

“Được nhưng mà…”

Nghê Niệm vốn thả lỏng tâm trạng nào ngờ nghe Ngụy Nhất đột nhiên nói tiếp thì căng thẳng.

Ngụy Nhất bắt lấy bàn tay nhỏ của Nghê Niệm, anh để tay cô chạm lên chiếc khăn tắm đang quấn ở hông chuẩn xác đặt ở nơi nhô cao.

“Em nên giúp nó thoải mái.”

“A…”

Nghê Niệm la lên theo quán tính suýt té ngã may mắn một tay của Ngụy Nhất đỡ eo cô nên không ngã xuống.

Bàn tay to lớn vẫn đang giữ chặt tay cô dưới lớp khăn.

Mặt Nghê Niệm đỏ bừng, run đến suýt khóc.