Nghê Niệm biết hôm nay Ngụy Nhất về không tránh tinh thần căng thẳng bồn chồn, dù sao từ lúc giao dịch thì đây là lần đầu bọn họ đối mặt nhau với tư cách mới.
Nghê Niệm tự nhìn gương mặt trong gương, vẫn còn sưng đỏ bong tróc da, cô thở dài thườn thượt không tránh rầu rĩ.
Đầu giờ chiều, Nghê Niệm như thói quen ra ngồi ở đình nghỉ mát trong sân vườn, Tư Phủ rất lớn cũng trồng cây hoa rất nhiều đặc biệt trồng một dãy cây hoa lê bao quanh biệt phủ.
Nghê Niệm nghĩ, nếu đến mùa hoa lê nở chắc chắn phong cảnh rất hữu tình.
Khi này bên tai Nghê Niệm là tiếng cánh cổng lớn đang được mở ra cùng tiếng xe lăn bánh, cô biết, Ngụy Nhất đã về.
Nghê Niệm vội vã đứng dậy chủ động đi về trước chờ Ngụy Nhất.
Cánh cửa của chiếc xe sang trọng mở ra đồng thời xuất hiện gương mặt băng lãnh, đôi mắt đen láy lạnh lùng như xuyên thấu mọi thứ, anh vừa xuất hiện đã mang theo hơi thở nam tính đầy tính xâm lược.
Không hiểu tại sao lúc nào trong tiềm thức của Nghê Niệm luôn có cảm giác rất sợ người đàn ông này.
Ngụy Nhất đưa đôi mắt đen thẳm nhìn Nghê Niệm đang mặc một chiếc váy trắng trang nhã, chân mang đôi giày bệt, mái tóc được xõa ra đang rung rinh trong gió.
Đôi mắt cô long lanh lấp lánh như chứa hàng triệu tinh tú trong bầu trời đêm, gương mặt hiện tại tuy mang theo vết thương do bị dị ứng nhưng cũng không nhạt nhòa đi vẻ đẹp có thể khiến người khác thần hồn điên đảo.
Giống như lần đầu cô đến Tư Phủ, cô cũng ngồi ở trong chiếc đình chờ anh về.
Ngụy Nhất sải bước tiến về phía Nghê Niệm, mỗi bước đi kéo gần khoảng cách cả hai hơn, trái tim Nghê Niệm đập mạnh không kiểm soát, quanh mũi nhanh chóng ngửi được mùi hương gỗ nam tính đặc trưng.
Điều Nghê Niệm không ngờ chính là Ngụy Nhất duỗi tay sờ vào gương mặt của cô, cô theo bản thân lo sợ mà lùi về sau khiến tay anh lơ lửng giữa không trung.
Nhận ra hành động thất thố của mình, Nghê Niệm căng thẳng đến cắn môi, cô nhìn vào đôi mắt đen tuyền kia chỉ đang dùng thái độ lạnh nhạt đối với cô, cô còn không biết anh có đang tức giận không.
“Tôi… xin lỗi Ngụy Tổng… nó sẽ làm anh bẩn tay.”
Ngụy Nhất hạ tay xuống nhìn dáng vẻ cúi đầu lo sợ của Nghê Niệm, dường như cô rất sợ anh.
“Vào nhà.”
Thấy Ngụy Nhất không có ý nổi giận, trái tim cùng tinh thần của Nghê Niệm mới thả lỏng thở phào.
Cô vội vàng theo chân anh đi vào nhà.
Ngụy Nhất vừa xuống máy bay phải ghé qua Ảo Hoặc xử lý Lệ Mạt Triêu sau đó đến Ngụy Thị giải quyết nốt công việc, hiện tại không muốn tâm trạng bị ảnh hưởng chỉ muốn hưởng thụ.
Sau khi về phòng, Nghê Niệm chủ động giúp anh cởϊ áσ vest, Nghê Niệm cao gần một mét bảy nhưng khi đứng cạnh Ngụy Nhất lại chỉ đến vai anh, nếu đoán không nhầm thì chắc chắn anh cao gần 1m9.
“Người làm đã chuẩn bị nước xong rồi.” Nghê Niệm đem cà vạt cất đi
“Em giúp tôi tắm.”
Nghê Niệm vừa nghe xong thì sửng sốt đến hai mắt mở to buộc lòng phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen lạnh lùng kia, nhất thời không biết phản ứng ra sao.
“Hình như em rất dễ ngạc nhiên.” lời nói nhẹ nhàng không mang theo âm sắc nhưng không khó nhận ra có chút trêu chọc
Nghê Niệm nhất thời bối rối, thói quen cũ cắn môi khi căng thẳng vẫn không bỏ.
“Tại vì… tôi không biết.”
“Không sao, làm dần sẽ quen, giúp tôi cởi đồ.”
Ngụy Nhất ngược lại bình tĩnh hơn, anh không lạnh không nhạt ra lệnh.
Câu từ đơn giản cũng khiến Nghê Niệm hoảng đến tay chân lóng ngóng, cô chưa từng phục vụ ai tắm còn là đàn ông cho nên không biết nên làm sao.
Ngược lại với việc Nghê Niệm đang chẳng biết bắt đầu từ đâu, Ngụy Nhất có vẻ tận hưởng gương mặt người con gái đang e thẹn cúi gằm mà tay chân loạn xạ trên người anh.
Anh vươn tay chụp lấy tay cô sau đó đặt ở thắt lưng, giọng trầm đi: “Ở đây trước.”
Chẳng biết do bản thân dị ứng hay xấu hổ mà mặt Nghê Niệm đỏ gắt, những đầu ngón tay của cô run nhè nhẹ chậm rãi mở thắt lưng của Ngụy Nhất ra.
Cô có thể cảm nhận được hơi thở nóng đầy nam tính của anh đang phả trên đỉnh đầu cô đến tê tê, cô hít một hơi thật sâu cố gắng bình tĩnh tiếp tục.
Thắt lưng tháo bỏ, Nghê Niệm chưa dám động vào chiếc quần âu của người đàn ông, cô hơi ngẩng đầu mang theo tia khó xử đến ngượng ngùng, khi này từng ngón tay thon dài đẹp đẽ của người con gái đang từ từ chạm vào từng chiếc cúc áo trên chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu để tháo ra.
Từng cúc áo mở ra, cơ bắp săn chắc, l*иg ngực vạm vỡ, một thân hình nam tính mạnh mẽ với làn da màu đồng hiện ra trước mắt khiến mặt cô phát hỏa.
Bình thường thấy Ngụy Nhất chỉ mặc đồ vest thấy được thân hình hoàn mỹ, cân đối không nghĩ lại có thân thể cường tráng như thế.
Điều đó không có gì bất ngờ, bởi vì Ngụy Nhất cũng là Tam Tổng, từng ở tổ chức Trụy, việc rèn luyện thân thể chắc chắn là điều cần ưu tiên.
Áo sơ mi thành công cởi ra, phần trên cơ thể hoàn toàn trần trụi, từng đường nét rắn rỏi có thể thấy rõ đường nhân ngư chạy dọc theo vùng bụng đầy gợi cảm.
Một cơ thể quá mức quyến rũ khiến người khác phạm tội.
Nghê Niệm chớp mắt đến quên cả phản ứng khiến mày của Ngụy Nhất thầm nhếch lên: “Đẹp sao?”
Nghê Niệm như bị phát hiện chuyện xấu, cô bối rối trốn tránh: “Anh, anh vào tắm đi.”
Ngụy Nhất nhếch nhẹ môi, đặc biệt thích thú: “Em còn chưa cởϊ qυầи cho tôi.”
Còn phải cởϊ qυầи sao? Trời ạ.
Hai tai Nghê Niệm đỏ bừng nhìn Ngụy Nhất lắp bắp không nói năng được gì.