Chương 23: Dạy dỗ người phụ nữ của cậu lại

Bởi vì gương mặt Nghê Niệm không thể hồi phục ngày một ngày hai nên buộc lòng cô phải tạm dừng đến phim trường mà đạo diễn Tô Việt hoàn toàn chấp thuận bảo cô không cần quay lại quá sớm.

Đương nhiên Nghê Niệm hiểu rõ, Ngụy Nhất đã có nhúng tay vào, dù sao bộ phim “Tình đầu đôi mươi” do anh làm nhà tài trợ lớn.

May mắn vai của Nghê Niệm chỉ là vai nữ phụ không nhiều cảnh bằng nam nữ chính nên có thể xem như được nghỉ phép tạm thời.

Tiểu Chu báo cho Nghê Niệm một tin, vốn dĩ đã nhận cho cô quảng bá một sản phẩm làm đẹp da mặt nhưng vì việc này phải hủy bỏ, cô có chút rầu rĩ.

Mặt Nghê Niệm vẫn còn sưng đỏ chỉ mới một ngày nên chưa giảm nhiều, cô cũng không ra đường mà ở yên trong Tư Phủ tịnh dưỡng.

Người làm trong nhà thật sự như những người máy, không nói câu nào chỉ khi cô hỏi thì đáp, người duy nhất bình thường là quản gia Tôn.

Nhưng ông ấy cũng chẳng khác mấy, nói chuyện với cô luôn mang theo sự kính cẩn xa cách giữa người chủ và người làm đến áp lực.

Hầu như Nghê Niệm chẳng thể bắt chuyện hỏi gì cả.

Mỗi khi muốn hỏi về Ngụy Nhất, bọn họ đều đúng một câu: Nghê tiểu thư nên đích thân hỏi ngài ấy.

Nếu cô hỏi được, cô cần hỏi bọn họ sao?

Chẳng qua Nghê Niệm muốn biết đôi chút thông tin về người đàn ông độc thân hoàng kim đang được vạn cô gái mê đắm ở thành phố Z.

~

Ngụy Nhất vừa xuống sân bay, trên người mặc bộ vest đen dáng dài màu đen chỉnh tề, đỉnh đạc.

Gương mặt góc cạnh với đường nét sắc bén như một khối băng được tạo hóa điêu khắc tỉ mỉ.

Không có hơi ấm, hoàn toàn lạnh lẽo.

Bạch Thăng phía sau không khác gì mấy, dường như những người đi theo Ngụy Nhất đề không có cảm xúc.

Cứng ngắc, vô cảm.

Chiếc Bugatti màu đen chầm chậm lăn bánh mang theo không khí thâm trầm đáng sợ.

Ảo Hoặc dù ngày hay đêm đều đông đúc đồi trụy, lúc nào cũng đầy rẫy những con người sa đọa trong cuộc vui.

Hiện tại đang là buổi sáng nhưng bên trong chẳng phân biệt được ngày đêm, ánh sáng không thể chiếu vào chỉ có ánh đèn neon mờ ảo tỏa sáng.

Ngụy Nhất mang theo sự lạnh lẽo của mình bước vào trong, ánh mắt sâu hoắc nhìn một lượt sau đó nói nhỏ với Bạch Thăng dặn dò gì đó.

Một lúc sau, trong căn phòng VIP ở Ảo Hoặc, Ngụy Nhất bước vào trong nhìn đến người con trai đang ngả ngớn hút điếu thuốc, bộ dạng hư hỏng không chút đứng đắn.

“Anh Ngụy.” Người con trai vui vẻ chào hỏi

Ngụy Nhất không vòng vo, trực tiếp lạnh giọng hỏi: “Cậu không xem lời cảnh cáo của tôi ra gì?”

Hàng mày của người con trai nhíu lại, cậu ta đương nhiên không biết đã chọc gì Ngụy Nhất: “Em có sao?”

Quả nhiên chẳng có tiền đồ.

Ngụy Nhất chán ghét nói: “Người phụ nữ của cậu.”

“A…”

Khi này cậu ta mới hiểu ra, có chút thu lại dáng vẻ hời hợt của bản thân, bởi vì cậu ta không dám động vào ông phật lớn như Ngụy Nhất.

Mặc dù cậu ta là em nuôi của Tu Nghiêu nhưng tiếng ác của Tam Tổng không phải lời đồn.

“Anh Ngụy, em đã dạy dỗ cô ta rồi.”

Lệ Mạt Triêu rõ ràng đã giáo huấn Thư Ly, nhắc nhở cô ta an phận đừng làm bậy nữa, trước đây dung túng cho cô ta càn quấy vì những kẻ đó không phải vấn đề.

Nhưng lần này chẳng biết Thư Ly chọc trúng ai lại đích thân Ngụy Nhất lên tiếng, cậu ta chắc chắn không có gan chống đối người đàn ông trước mặt.

“Loại phụ nữ rảnh rỗi đi gây chuyện mà cậu cũng có thể giữ bên cạnh ba năm, hoặc là cậu dọn dẹp, hoặc để tôi thì cậu tự biết.”

Lời đe dọa thẳng thừng làm Lệ Mạt Triêu nuốt nước bọt, gật đầu răm rắp không dám cãi.

“Đúng là phiền thật.”

Lệ Mạt Triêu kêu lên, cảm thấy không thể giữ người phụ nữ dã tâm như Thư Ly nữa.

Ba năm giữ cô ta bên cạnh, muốn gì đều đáp ứng, tiền bạc, danh tiếng, vị trí ảnh hậu nhưng Lệ Mạt Triêu chỉ yêu thích việc lên giường với cô ta, bởi vì cô ta biết cách lấy lòng lại sẵn sàng tự hạ mình vuốt ve cậu ta.

Đàn ông mà, thích ngọt hơn đắng.

Thư Ly biết cách nắm bắt tâm tư đàn ông, luôn mềm mỏng nũng nịu, nhất là trên giường càng không cần nói, biết cách quấn lấy Lệ Mạt Triêu nên cậu ta mới chưa chán bỏ.

“Nếu đã quyết định, vậy tôi không cần nể mặt cậu nữa.”

Lệ Mạt Triêu… anh có nể mặt tôi sao? Làm gì có?

Rõ ràng dù Lệ Mạt Triêu có lên tiếng bảo vệ Thư Ly thì Ngụy Nhất cũng sẽ truy cứu tới cùng, đây rõ ràng ngang ngược chỉ thông báo cho cậu biết, Ngụy Nhất sẽ ra tay xử lý thôi.

“Anh Ngụy, cô ta rốt cuộc chọc người nào của anh vậy?”

Mặc kệ câu hỏi của Lệ Mạt Triêu, Ngụy Nhất đã quay người rời đi.

Lúc Ngụy Nhất đi khỏi cũng mang theo không khí áp bức, Lệ Mạt Triêu thở phào, nghĩ mãi không ra, rốt cuộc Thư Ly chọc trúng người nào bên cạnh Ngụy Nhất.

Sau đó phát hiện, không đúng, Ngụy Nhất trước nay chưa từng nuôi nhân tình.