Đối với lời yêu cầu của Ngụy Nhất, Nghê Niệm vẫn chưa dễ dàng thuận theo chỉ là lần trước từ chối một lần, lần này người đàn ông lãnh đạm tiếp tục đòi hỏi, cô không nghĩ cô thay đổi được người cứng đầu như anh.
Nghê Niệm ngoan cố một lần nữa: “Ngày mai anh về rồi mà.”
Cô vẫn muốn kéo dài được lúc nào thì hay lúc đó.
[Không phải phụ nữ nên biết cách lấy lòng sao? Đã cứng rắn một lần thì lần sau nên mềm mỏng.]
Ngụy Nhất không muốn đàm phán, hiện tại tâm tình anh đang không vui cực hạn, phụ nữ trước nay đều chủ động dỗ dành câu dẫn anh chỉ mong anh liếc mắt một cái, vậy mà Nghê Niệm luôn bày ra bài xích với anh.
Ngụy Nhất rất tò mò, tất cả là ngụy trang giả dối muốn dùng chiêu trò đối với anh sao?
Nhưng không sao cả, anh yêu thích chiêu trò này, cứ để cô dùng nó lên mỗi anh.
Đầu Nghê Niệm ong ong kêu lên, cô không khó nhận ra hàm ý nhắc nhở kia, quả thật cô không nên khước từ anh hết lần này đến lần khác.
Mâu thuẫn xâu xé tâm lý mong manh của cô, dù sao cô cũng đang là tình nhân của anh, yêu cầu này chỉ là một việc nhỏ, cô không nên làm anh phật lòng.
“Vậy, anh đợi một chút.”
Không khó nhận ra sự căng thẳng đến tay chân lóng ngóng của Nghê Niệm, cô đặt điện thoại xuống giường, hàm răng trắng đều cắn đến môi bị tróc da, đây là lần đầu tiên cô phơi bày cơ thể cho người khác nên không tránh sợ hãi.
Ngụy Nhất bên kia nhàn nhã ngồi đợi, thư thả nhìn màn hình đang hướng lên trần nhà không thấy Nghê Niệm đâu.
Một lúc sau, cuối cùng camera cũng có chuyển động, ngay sau đó tầm mắt Ngụy Nhất tối sầm xuống.
Trong màn hình chỉ hiện lên cơ thể Nghê Niệm từ cổ đến thắt lưng, vòng eo nhỏ nhắn thon gọn đặc biệt là vừa trắng vừa mềm lộ ra không chút che giấu.
Nụ hoa hồng đang chớm nở muốn được người đến hái đi.
Yết hầu Ngụy Nhất lăn lộn lên xuống, trong mắt chỉ là cặp thỏ trắng mềm.
Cơ thể Nghê Niệm thật sự hoàn mỹ, đường cong rõ ràng gợi cảm, mọi thứ đều tuyệt đẹp.
Nguỵ Nhất tặc lưỡi, quả nhiên quyết định của anh là đúng đắn.
“Em có biết, em rất dễ làm đàn ông si mê không? Gương mặt của em, giọng nói, cơ thể…”
[Anh… đừng nói nữa được không?]
Bởi vì giấu đi gương mặt, Nguỵ Nhất không thấy được biểu cảm hiện tại của Nghê Niệm nhưng anh đoán được chắc chắn mặt cô đang đỏ đến tận mang tai.
“Niệm, em làm tôi không kiềm chế ham muốn được với em.”
Cơ thể trắng nõn của cô đang run nhẹ từng đợt thông qua màn hình điện thoại.
Nghê Niệm bỗng hoá ngốc khi Nguỵ Nhất gọi một chữ Niệm, thanh âm trầm trầm pha chút hơi ấm, như cơn gió thoảng thổi qua làm tê dại người cô.
Nguỵ Nhất là người thứ hai gọi cô bằng một chữ Niệm.
Trong những ký ức quá khứ xưa cũ, Nghê Niệm như nhìn thấy gương mặt của thiếu niên năm nào đang cười ngọt ngào với cô.
Bừng tỉnh khỏi quá khứ.
Lòng cô trỗi dậy sự chua xót mãnh liệt, nhìn lại những gì đang làm khiến cô đau lòng.
[Nguỵ Tổng… tôi hơi mệt… có thể ngủ trước không?]
Nguỵ Nhất nghe ra giọng Nghê Niệm trùng xuống hơi nghẹn đi, còn cho rằng cô vì ngại nên như thế, lần này anh không làm khó nữa.
“Ừ.”
Nói rồi Nghê Niệm dứt khoát cúp máy, Nguỵ Nhất hơi nhíu nhẹ mày, người con gái này thế mà không muốn nói gì thêm với anh còn thẳng thừng tắt trước anh.
Không sao, cảm giác này kí©h thí©ɧ anh, anh thích việc chinh phục thứ gì đó.
Phía bên này, Nghê Niệm làm ổ trong chăn, cô âm thầm đưa mắt nhìn ra bên ngoài ô cửa sổ kính đang bị tấm rèm màu xám che khuất ánh trăng.
Có phải cô đã rất tham lam không?
Tham lam muốn được Ngụy Nhất cứu giúp nhưng lại không muốn “bán” bản thân cho anh mà muốn giữ gìn cho người trong lòng.
Nghê Niệm cuộn tròn người, không gian tĩnh mịch chỉ có từng nhịp thở đang nhanh dần.
Giọt lệ lấp lánh chầm chậm rơi ra khỏi khóe mắt.
Không cách nào thay đổi quyết định nữa, hiện tại cô nên an phận, cố gắng làm Ngụy Nhất chán ghét có khi không cần chờ đến một năm.
Nhưng bản thân bị vấy bẩn làm sao có tư cách gặp lại người con trai ấy?
Càng nghĩ lòng Nghê Niệm càng quặn đau, sự thuần khiết đang dần tan biến, bóng tối bao trùm nhấn chìm trái tim nhỏ bé của cô.
Cơn đau dằn vặt lương tâm gặm nhấm từng chút một, quỷ dữ đang muốn nuốt chửng cô còn cô chỉ có thể tự dâng mình hiến tế.