Chương 21: Tát tới mức em phải thoa thuốc giảm sưng xong bị dị ứng?

Lúc Nghê Niệm được đưa đến bệnh viện, hai bên mặt nổi lốm đốm đỏ đến sưng phù lên, ngay cả Tiểu Chu cũng phải khϊếp sợ.

Nghê Niệm trong lòng hoang mang, sợ hãi đến cả người run rẩy kịch liệt, bây giờ càng xác định trong đoàn phim có người không thích cô.

Làm sao cô có thể ngu ngốc không biết được, một lần ở nhà hàng không thể trùng hợp như thế, lần thứ hai ở phòng nghỉ và bây giờ.

Khi bị dồn vào đường cùng, trí thông minh của con người cũng tăng vọt.

Lần đầu uống chút rượu cô đã choáng váng, xây xẩm mặt mày rồi xuất hiện gã đàn ông có ý đồ xấu với cô.

Lần thứ hai đột nhiên mệt mỏi, mất sức thì tên giám đốc họ Vương vào sinh sự.

Lần này mặt bị làm đến nổi mẩn ngứa.

Chỉ là Nghê Niệm không hiểu, ai muốn hại cô như thế.

May mắn bác sĩ báo chưa tới mức nghiêm trọng, kịp thời chữa trị nên không ảnh hưởng dung mạo, chỉ cần uống thuốc cộng bôi thuốc đều đặn sẽ mau khỏi, lúc này Nghê Niệm mới thở phào.

Tiểu Chu đứng bên cạnh Nghê Niệm không ngừng tức giận nói: “Niệm Niệm, tôi thấy chúng ta nên bắt kẻ muốn hại cô, nếu không sẽ cứ gặp nạn, đúng là khốn kiếp mà.”

Nghê Niệm thoáng ngẫm nghĩ, ở nhà hàng cô chỉ uống ly rượu Thư Ly đưa đã choáng váng, tại phim trường Thư Ly mời nước mọi người, ai cũng không sao chỉ có cô gặp vấn đề nhưng lần này thuốc bôi là Tiểu Chu chuẩn bị.

Có lẽ cô nghĩ nhiều.

“Niệm Niệm, cô nói với Ngụy Tổng đi.” Tiểu Chu nhìn cô kiên quyết nói

Chỉ mới làʍ t̠ìиɦ nhân chưa được mấy ngày, nhiệm vụ còn chưa thực hiện cho nên Nghê Niệm có chút lưỡng lự nhưng trước sau cũng không giấu được.

“Ừ.”

Nghê Niệm trước mắt cứ đồng ý để Tiểu Chu an tâm, về phần Ngụy Nhất đợi anh về rồi tính tiếp.

~

Khi Nghê Niệm trở về Biệt Phủ, quản gia Tôn nhìn thấy mặt của cô cũng phải hốt hoảng lo lắng, ông giật mình hỏi thăm.

“Nghê tiểu thư, mặt cô làm sao thế?”

“Cháu bị dị ứng.”

Kết quả khám là do tuýp thuốc bôi kia có vấn đề nên mới khiến mặt Nghê Niệm bị dị ứng đến sưng đỏ, bây giờ dù đã xử lý nhưng vẫn còn cảm giác ngứa ngáy với đau rát.

“Nghê tiểu thư có nói với Ngụy Tổng chưa?”

Nghê Niệm lắc đầu đáp: “Một lát cháu sẽ nói.”

Thấy Nghê Niệm lên trên phòng, quản gia Tôn cho người chuẩn bị thức ăn còn chu đáo làm thêm nước ép và trái cây cho cô.

Sau khi thay đồ xong, Nghê Niệm ăn một ít, bởi vì còn khó chịu nên cô ăn không ngon miệng, quản lý Tôn cũng nhìn ra chỉ âm thầm quan sát, dù sao Ngụy Nhất đã căn dặn phải báo cáo tình hình của Nghê Niệm cho anh biết.

Lúc Nghê Niệm về phòng còn chưa kịp liên lạc với Ngụy Nhất thì anh đã gọi trước, hít một hơi lấy bình tĩnh, ổn định cảm xúc, Nghê Niệm chậm rãi chấp nhận cuộc gọi.

Bởi vì sợ gương mặt phát sưng hiện tại sẽ làm Ngụy Nhất khó chịu, cô âm thầm ngồi trên giường ôm chân, đem mặt vui ở giữa gối chỉ để lộ đôi mắt tròn trong trẻo.

Ngụy Nhất ở bên kia màn hình xuất hiện với gương sắc lạnh băng, vẻ mặt có phần u ám như ai vừa chọc phá anh khiến anh không vui, cô cứ lo lắng bản thân sẽ khiến anh thấy mất hứng.

“Ngụy Tổng.”

Ngụy Nhất nhìn Nghê Niệm thông qua màn hình đang che giấu nửa gương mặt nhưng vẫn nhận ra má cô đang sưng đỏ chói cả mắt anh.

Anh hạ giọng ra lệnh: “Ngẩng đầu lên.”

Nghê Niệm liếʍ môi khô khốc, tay cầm chặt điện thoại có chút khổ sở: “Tôi…”

“Quy tắc đầu tiên, không được làm trái ý tôi.”

Nghê Niệm biết không thể cản người đàn ông này, cô khẽ khàng ngước mặt lên, tự nhìn gương mặt bản thân trong màn hình, chính Nghê Niệm còn sợ hãi đến ánh mắt co rút.

Ngụy Nhất nhíu nhẹ mày, phía bên này tay gõ trên bàn nhanh dần từng nhịp khi thấy rõ vết thương trên má cô, một mảng da màu đỏ thẫm, phù nề và nổi mẩn đỏ lan rộng hết hai vùng má.

“Tại sao bị vậy?”

Nghê Niệm cũng là người phụ nữ của anh, bị hại thành ra như thế khiến anh khó lòng bỏ qua.

Nghe ngữ khí đằng đằng sát khí của Ngụy Nhất, trái tim Nghê Niệm như bị treo lơ lửng, cô cắn môi đáp: “Dị ứng thuốc.”

[Thuốc gì?]

“Thuốc giảm sưng.” cô thành thật đáp

[Tại sao dùng?]

Nghê Niệm thấy anh cứ hỏi tới mà giọng điệu hoàn toàn không vui thì càng căng thẳng đến cắn chặt môi.

“Có một cảnh phim… phải tát nên…”

[Tát tới mức em phải thoa thuốc giảm sưng xong bị dị ứng?]

Ngụy Nhất không cần đoán cũng hiểu ra, làm sao anh không hiểu việc phụ nữ đã ganh ghét sẽ không chịu dừng huống chi người phụ nữ đó dã tâm không nhỏ.

Hai lần bỏ qua, xem ra ngoan cố đến cùng.

“Ngụy Tổng, anh đừng giận.”

Nghê Niệm sợ nhất ánh mắt băng lãnh của người đàn ông này, hiện tại tuy cách màn hình điện thoại nhưng vẫn đem lại cảm giác bức bách quấn chặt lấy cô, cô không tránh run sợ trong tiềm thức yếu đuối.

Ngụy Nhất nhìn thái độ rụt người lo sợ kia thì tâm tình không nguôi ngoai, đóa hoa kiêu sa anh còn chưa chạm tới đã có kẻ mang ý định vùi dập, tuyệt đối không thể bỏ qua.

“Bác sĩ nói sẽ mau hết.”

“Đó không phải vấn đề.”

Đương nhiên Ngụy Nhất sẽ không để mặt Nghê Niệm bị bất kì tổn hại gì, dù sao cũng là đóa hoa trong tay anh, anh chắc chắn bảo hộ tốt, thứ làm anh khó chịu chính là đồ của mình bị người khác động tay chân.

“Anh, đừng giận nữa, được không?”

Đuôi mày Ngụy Nhất khẽ nhếch lên, âm thầm nhìn Nghê Niệm nhỏ giọng như đang nũng nịu, trong một khắc cả sóng lưng anh bị lời nói mềm mỏng, ngọt ngào của cô làm khoan khoái.

Ngụy Nhất trầm giọng nói: “Cho tôi xem ngực, tôi sẽ hết giận.”

Nghê Niệm: “...”