Chương 19: Chưa từng với ai

Lần đầu Ngụy Nhất ra yêu cầu là ở buổi thử vai, sau đó yêu cầu ở Tư Phủ, bây giờ là yêu cầu này.

Người đàn ông lãnh đạm, rốt cục có phải mắc chứng bệnh người có tiền nên luôn đòi hỏi kỳ lạ không?

Ngụy Nhất thong thả nhìn biểu hiện biến sắc của Nghê Niệm qua màn hình điện thoại, anh không gấp còn nhàn nhã đợi cô.

[Ngụy Tổng… đợi anh về xem trực tiếp được không?]

Giọng nói rụt rè mang theo sự xấu hổ của Nghê Niệm phát ra từ loa điện thoại khiến đầu Ngụy Nhất tê rần khó hiểu.

Chưa bao giờ Ngụy Nhất khao khát một người phụ nữ như vậy, Nghê Niệm như một đóa hoa kiêu sa rực rỡ khiến mọi đàn ông đều muốn điên cuồng chiếm hữu đoạt về tay.

[Anh… anh đừng giận, bởi vì trước nay… tôi chưa từng như thế với ai.]

Lời này nhất thời đá động tới Ngụy Nhất, anh nhìn chăm chăm vào màn hình, Nghê Niệm đã di chuyển màn hình gần hơn, anh có thể nhận ra sự ngại ngùng đến đỉnh điểm của cô.

Chưa từng với ai…

Thậm chí cô chỉ nhẹ cắn môi e dè lén thăm dò thái độ của anh cũng làm người anh sôi sục lửa nóng.

Tuy vậy gương mặt Ngụy Nhất không biến đổi, sự lạnh lùng không có dấu hiệu thuyên giảm.

Anh hỏi: “Tôi nói với em bao giờ tôi về?”

[Cuối tuần này, là bốn ngày sau.]

Ngụy Nhất trực tiếp bác bỏ: “Ngày mốt.”

[Hả?]

“Mốt tôi sẽ về.”

[Hả?]

Nghe Nghê Niệm cứ liên tục nghệt mặt kinh hô khiến Ngụy Nhất hứng thú nhướn đuôi mày, không khó nhìn ra sự ngạc nhiên đang phủ đầy gương mặt trắng mịn xinh đẹp như tiên nữ hạ phàm kia.

Hình như, Nghê Niệm rất dễ ngạc nhiên.

Sau đó hai người kết thúc cuộc gọi, Bạch Thăng vừa vặn gõ cửa đi vào nhìn Nguỵ Nhất báo cáo.

“Nguỵ Tổng, có thể đi gặp đối tác rồi.”

Nguỵ Nhất đứng dậy chỉnh lại cà vạt sau đó cầm áo vest đang vắt trên ghế lên, lúc đi ngang Bạch Thăng thì bước chân anh dừng lại.

“Sắp xếp ổn thỏa, trong ngày mốt tôi phải về nước.”

Bạch Thăng nhìn theo Ngụy Nhất cũng không biết rõ ý định của anh nên chỉ nhận lệnh làm theo dù sao tâm tư Ngụy Nhất luôn khó đoán.

~

Nghê Niệm đến phim trường trước lúc bắt đầu cảnh quay một tiếng, cô ngồi trong phòng trang điểm để nhân viên giúp mình chỉnh trang.

“Niệm Niệm, tôi mới nhận cho cô quảng cáo, là về sản phẩm chăm sóc da, hãng này rất nổi đó.” Tiểu Chu đi vào hào hứng khoe

Nghê Niệm cảm thấy rất ổn vả lại Tiểu Chu luôn lựa chọn kỹ càng mới quyết định giúp cô nên cô cũng an tâm.

“Ừ, cậu cứ giúp tôi chọn đi.”

“Được, lịch hẹn tôi sẽ giúp cô sắp xếp.”

Bên cạnh Thư Ly đang ngồi chỉ thầm nhìn Nghê Niệm, không khó nhận ra gần đây tài nguyên của cô rất tốt làm Thư Ly phải cau mày.

Nghê Niệm mặc chiếc váy đen cổ yếm dài hơn gối, váy siết eo lộ ra dáng người quyến rũ, toát lên một nét đẹp kiêu sa, lộng lẫy với gương mặt thanh tú, ánh mắt sắc sảo khiến ai cũng phải ngẩn ngơ trước vẻ đẹp huyền bí của cô.

So với Thư Ly còn vượt trội hơn, nhất thời Thư Ly không hài lòng nói nhỏ với quản lý Tố Nhi của cô ấy.

Một lát sau bên tổ trang phục đi về phía Nghê Niệm khó xử nói: “Cô Nghê, bộ trang phục này không hợp với cảnh quay, buộc phải thay bộ khác.”

“Tôi thấy rất đẹp và hợp với cô ấy mà.” nữ nhân viên trang điểm bên cạnh buộc miệng nói

Nhân viên trang phục cũng không biết chỉ nghe yêu cầu là Thư Ly đề ra, cô ấy cũng không dám đắc tội vị ảnh hậu này.

“Tôi cũng hết cách, phiền cô Nghê rồi.”

“Tôi sẽ đi thay.”

Nghê Niệm cũng không lấy làm phiền đồng ý với chuyện này sau đó cầm bộ trang phục khác được nhân viên chuẩn bị đi vào trong thay.

Lúc Nghê Niệm lần nữa bước ra, trên người mặc chiếc váy trắng đơn sơ không có họa tiết điểm nhấn nào nhưng như thế càng làm tăng nét đẹp thanh nhã, trong sáng của cô.

Ai nấy đều choáng ngợp, bây giờ đích thị tin vào câu "Người đẹp vì lụa".

“Nghê Niệm, cô đẹp quá, mặc cái gì cũng đẹp.”

Nghe thấy lời khen dành cho mình, Nghê Niệm chỉ cười ngại ngùng, cô vẫn chưa quen với việc được chú ý đặc biệt như thế.

Thư Ly nhìn rõ vẻ đẹp trời ban của Nghê Niệm không khỏi ganh ghét, đố kỵ, thậm chí đã đổi trang phục vẫn không dìm nổi sắc đẹp của cô.

Với dung mạo mê hoặc chúng sinh đó, chắc chắn là hậu họa về sau.

Trong đầu lóe lên tia độc ác nhìn khuôn mặt Nghê Niệm không chút khuyết điểm thì phẫn hận.