Lòng Nghê Niệm như có sóng dữ từng đợt nhấn chìm hết mọi dũng khí, tôn nghiêm của cô.
Cô nhìn Nguỵ Nhất, người đàn ông khoác trên mình dáng vẻ của một quý ông quyền quý, gương mặt tuấn tú không khuyết điểm, từng đường nét sâu tăng thêm huyết khí và sự lãnh khốc của anh.
“Nguỵ Tổng… yêu cầu này, không công bằng.”
Nguỵ Nhất nhếch nhẹ đuôi mày, không khó nhận ra sự thích thú trong đôi mắt anh, người đầu tiên từ chối anh cũng là người đầu tiên dám mặc cả với anh.
“Tại sao Nghê tiểu thư lại cho rằng không công bằng?”
Nghê Niệm cẩn trọng nói: “Bởi vì như vậy giống như tôi bán hoàn toàn cho ngài, lỡ như ngài không thích tôi nữa nhưng không chịu để tôi đi thì tôi…”
“Không thể tìm kim chủ mới?”
Lời nói trầm thấp mang theo hơi thở xâm lược làm Nghê Niệm run lên, cô lắc đầu với lời cắt ngang kia: “Không phải, ít nhất tôi nên chừa cho bản thân đường lui.”
Thái độ của Nguỵ Nhất trước sau như một, thú vị đến mày nhếch cao, tiếng hừ lạnh vang lên, anh hỏi: “Vậy tiểu thư muốn bao lâu?”
“Một tháng.”
“Nghê tiểu thư tự tin có thể làm tôi yêu thích cô nhưng lại chỉ ra hạn một tháng, có phải mâu thuẫn lắm không?” Không khó nhận ra hàm ý mỉa mai bên trong lời nói của anh
Nghê Niệm còn nghĩ ban đầu chỉ là một đêm sau đó dứt khoát không liên quan nhau nữa, giao kèo một tháng đã là quá sức suy nghĩ của cô.
Cô cắn môi, tự biết nên nhún nhường: “Vậy Nguỵ Tổng thấy bao lâu thì thích hợp?”
Nguỵ Nhất bày ra bộ dạng nghiền ngẫm, anh ngắm nghía gương mặt xinh đẹp của Nghê Niệm dưới ánh đèn lung linh phủ lớp ánh sáng dịu dàng, dụ tình.
“Ít nhất phải một năm và…”
Nói đến đây Nguỵ Nhất dừng lại, anh nhoài người duỗi bàn tay to lớn đẹp đẽ nắm lấy cằm Nghê Niệm.
Đột nhiên Nghê Niệm thấy bất an kéo đến, cô nhìn người đàn ông đang nhìn chằm chằm mình như loài thú hoang nhìn ngắm con mồi run rẩy sợ hãi với nét mặt thỏa mãn.
“Gia hạn tùy ý tôi.”
Nghê Niệm nhíu mày nhìn Nguỵ Nhất, người đàn ông này muốn nắm quyền kiểm soát tuyệt đối.
Không biết anh sẽ yêu thích đóa hoa kiêu sa này bao lâu nhưng chắc rằng anh phải thuần phục nó cho đến khi mãn nguyện.
Cằm nhỏ bị giữ chặt không thể thoát khỏi vòng xoáy đen huyền của đôi mắt Nguỵ Nhất, Nghê Niệm không còn khả năng ra điều kiện nữa, cuối cùng phải chấp thuận.
“Được.”
Nhận được câu trả lời ưng ý, Nguỵ Nhất buông tay giữ cằm Nghê Niệm ra thay vào đó đã bắt lấy cổ tay cô kéo đến ngồi vào lòng.
Hơi thở mạnh mẽ nóng bỏng, mùi hoắc hương cùng gỗ tuyết tùng thêm sự lôi cuốn khó dứt.
Nghê Niệm bị hành động đầy bất ngờ không báo trước của Nguỵ Nhất làm cả kinh, cô vô thức theo quán tính đặt hai tay ở l*иg ngực anh có ý tránh né.
Nguỵ Nhất cúi đầu quan sát thái độ của Nghê Niệm, âm thầm hừ cười, lời nói phát ra mang theo sự trêu ghẹo.
“Từ giờ đã là người phụ nữ của tôi, em nên làm quen cũng như làm tôi hài lòng.”
Nghê Niệm lại cắn môi, thói quen xấu khi căng thẳng khó bỏ, cô ngẩng nhìn người đàn ông có chút không quen khi đột nhiên trở nên thân mật như thế.
“Xin lỗi, tôi chưa kịp thích ứng về mối quan hệ này.”
Không khó nhận ra sự né tránh của Nghê Niệm lúc này, Ngụy Nhất không thấy nổi giận mà ngược lại muốn trêu ghẹo cô hơn.
“Em có thể hôn tôi.”
“Hả?”
Nghê Niệm bất ngờ với lời mời này, khó khăn nhìn Ngụy Nhất đang hờ hững giương đôi mắt lạnh như băng nhìn cô.
Cô hoang mang bởi vì thật sự cô không dám.
“Ngụy, Ngụy Tổng…”
Ngụy Nhất lần nữa cất giọng trầm khàn: “Tôi nghĩ chúng ta nên hôn để làm quen với việc thân mật trước.”
Lời này có lý nhưng chỉ vừa đưa ra giao dịch đã bắt đầu ngay làm Nghê Niệm hoảng sợ không ít.
Dáng vẻ lưỡng lự với việc không dám đối mặt với anh khiến từ sâu dưới đáy lòng Ngụy Nhất dâng trào cảm giác hủy hoại mạnh mẽ.
Chớp mắt, Ngụy Nhất chủ động vươn tay bóp lấy má Nghê Niệm kéo cô về hướng mình, cưỡng ép cô nâng đầu lên.
Trong khoảnh khắc như có pháo hoa rơi trên đầu, đôi môi lạnh băng của người đàn ông đã thành công chiếm lấy đôi môi đỏ mềm của Nghê Niệm, cô nhất thời kinh hô đến đờ đẫn chẳng biết nên làm gì cho đúng.