Chương 11: Nguy hiểm rình rập

Ngày hôm sau, Nghê Niệm ở phòng hoá trang để nhân viên trang điểm giúp cô sửa soạn.

Nữ nhân viên trang điểm liên tục dành lời khen có cánh cho cô.

“Nghê tiểu thư quả là xinh đẹp, làn da vừa trắng vừa mịn, không cần đánh phấn cũng đủ đẹp rồi.”

Nghê Niệm nghe vậy thì mỉm cười tỏ ý cô ấy đã nói quá lời: “Không đâu, vì cô trang điểm đẹp đó.”

“Nhưng nếu Nghê tiểu thư không có vẻ đẹp trời phú thì tôi có tay nghề cao thế nào cũng không tạo ra một mỹ nhân được.” Nhà trang điểm giúp cô trang điểm xong thì trầm trồ tán thưởng

Nghê Niệm nghe cô ấy nói thế chỉ buồn cười cảm thấy người này thật biết ăn nói.

Lúc này Thư Ly từ ngoài đi vào phòng hoá trang, gương mặt đeo kính mát, phong thái tự tin với vẻ đẹp sắc sảo của một ảnh hậu.

“Chị Thư Ly.”

Mọi người kể cả Nghê Niệm đều chủ động chào hỏi với cô ấy, đôi mắt sắc bén dưới lớp kính đen nhìn Nghê Niệm không chút thiện cảm chỉ là không ai nhận ra.

Thư Ly nhẹ cong môi đáp lời: “Chào mọi người, tôi có mua cà phê cho mọi người.”

Nói rồi tổ đội trợ lý theo Thư Ly đã mang vào hơn hai mươi ly cà phê dành cho mỗi người.

Mọi người đều ríu rít cảm ơn còn hết mực khen Thư Ly tính cách thật sự tốt, đôi đãi với ai cũng hòa nhã, thân thiện.

Nghê Niệm cũng được nhận ly cà phê từ tổ đội của Thư Ly, người đưa cho cô là quản lý Tố Nhi của cô ấy.

“Em cảm ơn.” Nghê Niệm nhận lấy nở nụ cười cảm kích

Tố Nhi nhìn Nghê Niệm nhận ly cà phê thì nhìn đến Thư Ly, âm thầm trao đổi gì đó.

Sau đó bắt đầu những cảnh quay tiếp theo.

Cảnh của Nghê Niệm ở đoạn sau nên hiện tại cô vẫn đang cầm kịch bản xem lại cho chắc.

Chỉ là lúc đang xem thoại, trước mặt Nghê Niệm hơi choáng váng, cô xoa thái dương còn nghĩ do bản thân nghỉ ngơi không đủ lại thêm trời nắng nên mới sinh ra mệt mỏi.

“Tiểu Chu, cậu có mang thuốc đau đầu không?” Nghê Niệm khẽ lay tay Tiểu Chu hỏi

Cậu ấy lắc đầu nhìn cô lo lắng: “Niệm Niệm, cô sao thế? Nhìn không khoẻ lắm.”

Nghê Niệm thấy đầu óc mơ hồ, giống như sốt cao đến người mỏi nhừ mà thậm chí là trước mắt bắt đầu sinh ảo ảnh.

“Niệm Niệm, cô ổn không?”

Nghê Niệm thấy ù tai, cô vịn vào tay Tiểu Chu: “Tôi hình như bệnh rồi.”

Sau đó Tiểu Chu thay Nghê Niệm xin lỗi đoàn phim cũng nhờ quay những cảnh khác trước nếu được, mọi người thấy do vấn đề sức khoẻ nên không nói gì nhiều.

Lúc này Nghê Niệm được đưa vào phòng nghỉ của diễn viên, Tiểu Chu chạy đi mua thuốc cho cô.

Cô nằm trên ghế sô pha dài, trên người trùm chiếc áo khoác, không hiểu sao cô cứ thấy sức lực bị rút dần, đầu óc chẳng tỉnh táo được.

Đúng lúc này cánh cửa lần nữa mở ra, Nghê Niệm còn nghĩ là Tiểu Chu, cô nhỏ giọng thều thào: “Tiểu Chu, chắc là tôi phải về nhà nằm nghỉ.”

Không có tiếng đáp.

Nghê Niêm khẽ nghiêng đầu nhìn ra cửa, ánh sáng ngược làm cô phải nheo mắt để nhìn kĩ đến khi cánh cửa đóng chặt thì gương mặt của người đàn ông hiện ra.

“A, ông là ai?”

Nghê Niệm kinh hoảng la lên, cô tức khắp ngồi bật dậy đáy mắt co rút đầy sợ hãi.

Người đàn ông này không giống kẻ tốt nhất là ánh mắt da^ʍ tục nhìn cô, nó giống hệt đôi mắt lần đó của gã đàn ông có ý đồ xấu với cô ở nhà hàng.

Một cổ khϊếp sợ kéo đến vây lấy Nghê Niệm như bóng ma đang cố nuốt chửng cô.

“Mỹ nữ, em đúng là hờ hững, ngay cả nhà tài trợ cho phim của em cũng không nhớ?”

Giọng nói thô suyễn khiến da đầu Nghê Niệm căng ra vì bất an, cô mím môi nhìn gã đàn ông tự xưng là nhà tài trợ, sau đó cố gắng mới nhớ được, ông ta chỉ là một người tài trợ cho đoàn phim về trang phục lẫn đạo cụ phim trường.

Nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim này là Nguỵ Nhất, chi phí đều do anh chi trả, gã này chỉ là một nhà tài trợ nhỏ bé.

“Em không khoẻ sao? Để tôi giúp em mau hết, em có biết từ lần gặp em ở đoàn phim, tôi đã say mê em không?”

Nói rồi gã lao đến ác ý nắm lấy bàn tay Nghê Niệm, lặp tức mặt cô trắng như tờ giấy, cô la toáng lên: “Ông tính làm gì? Ở đây còn người đừng có giở trò.”

Ông ta cười phá lên, gương mặt đầy vẻ thô bỉ nói: “Mọi người đều đang quay cảnh ngoài trời, cho dù có trở lại cũng là vài tiếng nữa. Em ngoan ngoãn làm vui tôi, trở thành người phụ nữ của tôi, tôi đảm bảo con đường sau này của em sẽ thuận lợi hơn.”

Nghê Niệm bị hơi thở nóng bức gớm ghiếc của gã thổi vào da thịt thì rùng lạnh sóng lưng, cô ra sức giằng co nhưng hiện tại bản thân không còn chút lực, cả người mềm nhão cộng thêm thần trí mơ hồ không thể chống cự.

Gã đã đè lên người cô, ánh mắt thèm khát rơi trên cơ thể ngọc ngà của Nghê Niệm.

“Không! Thả tôi ra, tôi không muốn.” Cô gào khóc dùng chút sức yếu ớt mà vùng vẫy

Nhưng gã quá mạnh, thân hình to đè chặt cô bên dưới mà quát: “Tỏ vẻ thanh cao cái gì? Không phải đều muốn tìm kim chủ sao?”

Cả người bị đè chặt đến mức Nghê Niệm giống như bị bóp nghẹt ngạt thở, hơi thở dồn dập đầy khϊếp đảm, đôi mắt xinh đẹp hoảng loạn khi thấy gã vạch áo cô ra.

Cô sợ đến mặt không còn miếng máu, ra sức giãy giụa cũng không ngừng dùng tay chân muốn trốn.