Sau khi hoàn tất cảnh quay, Nghê Niệm thay đồ xong thì chuẩn bị cùng Tiểu Chu đi về.
Lúc ra đến trước cửa phòng dành cho diễn viên nghỉ ngơi, bất ngờ Liêu Huy đã chủ động đi đến bắt chuyện với Nghê Niệm.
Liêu Huy có vóc dáng cao, gương mặt anh tú, đẹp đẽ, hình mẫu của một diễn viên mang nhan sắc ôn nhuận, sạch sẽ.
“Ở bữa tiệc nghe nói em không được khỏe, có vấn đề gì không?”
Nghê Niệm sững sờ không nghĩ Liêu Huy lại chủ động hỏi han tình hình sức khỏe của cô nhưng cô nghĩ ngợi cho rằng đây là quan tâm đồng nghiệp, đàn em vừa vào nghề.
Cô lịch sự cười đáp: “Có lẽ do rượu mạnh, em không sao rồi.”
Liêu Huy cười rất có duyên lộ ra điếu đồng tiền hút mắt đối phương, đó là điểm cộng trên gương mặt của hắn, hắn nói: “Nếu có cần giúp đỡ cứ hỏi anh, anh có thể giúp em.”
Tiểu Chu ở bên cạnh Nghê Niệm rất nhạy bén, cậu ta đã lên tiếng trước: “Thế cảm ơn anh Liêu Huy đã giúp đỡ Niệm Niệm nhà tôi, sau này có gì tôi sẽ liên hệ anh.”
Liêu Huy nghe thấy lời này thì vui vẻ gật đầu tỏ ý hài lòng sau đó hắn cùng đoàn quản lý của mình rời đi trước.
Nghê Niệm thở dài, cô thầm lườm Tiểu Chu, cậu ta cười rất tươi: “Niệm Niệm quả nhiên là hoa hút ong bướm.”
Nghê Niệm chỉ bất lực không cách nào đáp lời trêu kia.
Từ xa, Thư Ly đứng trông thấy cảnh Liêu Huy thế mà đến bắt chuyện với Nghê Niệm thì hằn học không vui, thái độ của Liêu Huy dành cho mọi người rất tốt nhưng cũng tự tạo ra một khoảng cách nhất định, hắn hòa nhã nhưng không dễ gần.
Tại sao ai cũng thích Nghê Niệm trong khi cô chỉ mới vào nghề chưa bao lâu?
Nhan sắc đó đúng thật làm người ta trầm trồ không thể rời mắt.
Quả nhiên là cái gai nguy hiểm.
~
Chiếc Bugatti đen dừng lăn bánh trước cửa quán bar lớn nhất ở thành phố Z — Ảo Hoặc, vệ sĩ hai bên vội chạy đến mở cửa.
Người đàn ông với gương mặt hoàn mỹ, góc cạnh rõ ràng sắc nét, một bức tượng băng lạnh giá không thể tan chảy.
Ngụy Nhất chậm rãi sải chân vào trong, mọi người đều tự giác nhường đường cho anh, chỉ có thể dùng ánh mắt ngưỡng mộ, yêu thích cũng có kiêng dè, kính cẩn.
Đến khi Ngụy Nhất vào thang máy riêng dành cho Tam Tổng, không khí ở sàn bar mới giảm đi hàn khí áp bức.
Tầng thượng của Ảo Hoặc, một tầng ngự trị bởi ba người đàn ông quyền lực ngút trời, trên tầng thượng có bể bơi lộ thiên, cửa kính trong suốt sát sàn có thể ngắm nhìn cảnh bên dưới thành phố xa hoa.
Ở phía trên bể bơi được sắp hàng ghế sô pha màu đen sang trọng còn có thêm quầy bar nhỏ.
Về đêm ánh đèn lung linh, rực rỡ chiếu sáng, cảnh tượng đẹp đến mức không thể rời mắt mà nơi này là nơi ai cũng muốn được đặt chân lên, thậm chí chỉ cần chụp một tấm ảnh cũng đã hot ngay tức khắc.
Bởi vì nơi này chỉ khi được một trong ba người của Tam Tổng cho phép mới được đặt chân đến.
Lúc Ngụy Nhất lên đến tầng thường, dưới bể bơi có người đàn ông đang bơi, thân hình rắn rỏi săn chắc với làn da màu đồng mạnh mẽ, phía trên sô pha là một người khác đang nâng ly rượu chầm chậm thưởng thức.
“Ngụy, đến rồi.”
Tạ Kiêu đặt ly rượu xuống, đôi mắt mảnh khảnh híp lại nhìn Ngụy Nhất.
Ngụy Nhất ngồi ở đối diện, chân vắt chéo nhìn đến Tạ Kiêu cười nhẹ một tiếng lạnh nhạt đến hờ hững, khi này người dưới bể bơi cũng bơi xong, hắn chống tay lên thành bể bơi sau đó nhẹ nhàng lên bờ.
Cơ thể vạm vỡ với những vết thương đã lành nhưng vẫn rõ trên làn da màu đồng là dấu ấn của những cuộc va chạm tàn khốc càng tăng thêm sự uy nghi, dũng mãnh cũng đầy đáng sợ, uy hϊếp.
“Lão đại, tiệc tiếp đãi lần trước của tôi bị Ngụy phá mất nên đền bù nha.” Tạ Kiêu giả vờ than vãn
Tu Nghiêu dùng đôi mắt thâm trầm đáng sợ nhìn Tạ Kiêu sau khi nhận lấy chiếc khăn từ nhân viên phục vụ lau đi nước trên người đang chảy dọc cơ bụng săn chắc.
“Tặng cho phát súng chịu không?” Giọng Tu Nghiêu rất trầm, trầm đến mức nghe thôi đã sởn tóc gáy
Tạ Kiêu cười lớn nhìn Tu Nghiêu bĩu môi: “Đạn của lão đại không bắn nổi tôi đâu.”
Tu Nghiêu lấy áo choàng tắm khoác vào, tùy tiện ngồi xuống ghế châm điếu thuốc hút, ánh mắt đen hoắc giờ đây phát sáng như có thể nhìn thấu mọi thứ.
Ngụy Nhất gõ nhẹ tay lên bàn nhìn Tạ Kiêu chán ghét nói: “Chọn một biệt phủ đi, tặng cậu.”
Tạ Kiêu lại cười tươi đến xán lạn: “Ây, Ngụy vẫn là hào phóng.”
Tạ Kiêu là người đặc biệt ở trước mặt hai người đàn ông khó chiều này nói rất nhiều, Ngụy Nhất là băng sơn ngàn năm khó tan, Tu Nghiêu là quỷ dữ tàn ác, Tạ Kiêu cũng là kẻ ác nhưng chính là kẻ ác đội lốt quân tử.
“Không nghĩ Ngụy lại là người thương hoa tiếc ngọc.” Tu Nghiêu rít điếu thuốc trong tay, thái độ không nóng không lạnh
Ngụy Nhất châm lấy điếu thuốc, đôi mắt trầm tĩnh không chút dao động, trong đầu nghĩ ngợi gì đó.
Khóe môi anh nhếch nhẹ thản nhiên đáp: “Đúng là đóa hoa này có chút thú vị, lần đầu tôi bị từ chối.”
“Haha, thật sao? Người phụ nữ đó từ chối cậu?” Tạ Kiêu cười lớn không dám tin đầy nghi hoặc
Ngụy Nhất không lấy làm phiền, tùy tiện gãy điếu thuốc, tro tàn vương vãi trên mặt đất, anh trả lời: “Diễn viên mới vào nghề, một lòng muốn chứng minh bằng thực lực.”
“Đúng là ngu ngốc.” Tu Nghiêu hừ một tiếng tỏ ý lạnh nhạt
Đều nói giới giải trí phức tạp cho dù bản thân là thiên tài diễn xuất, thực lực hơn người nhưng chung quy đều phải dựa vào tài nguyên mà tài nguyên không phải muốn có là có.
Tuy rằng vẫn có nhiều diễn viên thực lực nhưng phải chật vật rất lâu mới nổi tiếng chưa nói đến việc bị chèn ép cho nên mới có nhiều người muốn rút ngắn mà đi bằng đường tắt chính là kim chủ.
Người có tiền có quyền chính là kiểm soát mọi thứ trong tay, thao túng tất cả, những kẻ thấp bé chỉ là một trong những con rối để bọn họ tiêu khiển đứng phía trên cao giật dây ra lệnh.
“Thế cậu định bỏ qua à?” Tuy rằng hỏi như thế nhưng trong lòng Tạ Kiêu đã có đáp án
Ba người họ chính là kẻ săn mồi cho đến khi giày xéo thỏa mãn con mồi đó mới dừng.
“Đương nhiên sẽ không bỏ qua nhưng tôi cũng không làm gì cả, có người nóng lòng hơn tôi.” Ngụy Nhất đem đầu điếu thuốc nhấn mạnh vào gạt tàn, lạnh lùng nói
Đồng loạt Tu Nghiêu cùng Tạ Kiêu đều cười lạnh lẽo, lời này đương nhiên những kẻ sống trong bóng tối như bọn họ hiểu rõ.
Lần đó ở nhà hàng nhìn tình cảnh của nữ nhân ngã vào lòng Ngụy Nhất, bọn họ nhạy bén nhìn ra mọi chuyện, có kẻ hãm hại cô.
Cho nên mới nói, làm diễn viên không dễ dàng chút nào.
“Tội thật, chưa bị Ngụy hành chết đã có người muốn hại rồi.” Tạ Kiêu cười ra tiếng đem rượu lên uống
Ngụy Nhất gương mặt lạnh như băng nhìn Tạ Kiêu, sự im lặng khiến người ta lạnh sóng lưng.
Nữ nhân, tốt nhất nên an phận, càng ganh ghét đố kỵ chỉ thêm phiền phức.