Vị khách quý tìm Mạnh Ngôn Chiêu là người trong cung, hai nam nhân ăn mặc gọn gàng, gương mặt trắng trẻo, giọng nói nhỏ nhẹ. Họ không ngồi xuống mà đứng ngay ngắn trong phòng.
Người trong cung tới Cầu Minh Các không phải lần đầu. Phần lớn là các nương nương để ý tới tay nghề chạm khắc ngọc ở đây, muốn những mẫu mới mà trong cung chưa có.
Những mối làm ăn thế này, muốn tìm thì chẳng được, nhưng khi đã tìm tới thì lại chẳng thể từ chối. Đã không thể từ chối thì đành ngầm nhận, làm cho xong để tránh rắc rối.
Mạnh Ngôn Chiêu bước vào, chào hỏi: “Không biết hai vị muốn đặt thứ gì?”
Một người trong đó mỉm cười: “Chủ nhân cho mời, muốn nhờ công tử xem miếng ngọc này có thể chạm khắc ra mẫu mới nào không.” Nói rồi mở chiếc hộp gỗ trên bàn.
Bên trong là một khối tinh thể tím to bằng bàn tay, xen chút sắc vàng, vừa đẹp vừa hiếm. Mạnh Ngôn Chiêu cúi xuống quan sát, khẽ nhíu mày: “Thứ này… e là không khắc được.”
Người kia vội hỏi: “Vì sao?”
Mạnh Ngôn Chiêu im lặng một lát, lại xem kỹ hơn. Loại tinh thể này xuất xứ từ nước ngoài, đẹp thì có đẹp nhưng tuyệt đối không bằng ngọc dưỡng thân. Loại này có hại cho người.
“Loại đá này chỉ nên ngắm, nếu cầm chơi lâu sẽ khiến cơ thể khó chịu.” Hắn nói.
Từ nhỏ hắn đã tiếp xúc với ngọc đá, theo thầy học được nhiều, tuy không trực tiếp khắc nhưng mắt nhìn thì không sai.
Hai người nghe vậy thì hoảng hốt: “Sao lại thế được, đây là…” Nói đến nửa câu thì ngừng, vội đổi lời: “Vậy xin hỏi sẽ khó chịu thế nào?”
Mạnh Ngôn Chiêu đáp: “Nhẹ thì đau đầu, gặp ác mộng. Nặng thì đau ngực, ho ra máu. Loại đá này ta chỉ từng thấy trong sách ngọc gia truyền, tốt nhất nên cẩn trọng.”
Hai người càng luống cuống, liên tục xua tay, vội đóng hộp, cáo từ rồi rời đi như có việc gấp.
Chính câu nói này của Mạnh Ngôn Chiêu đã khiến Cầu Minh Các và nội cung sau đó xảy ra biến động lớn.
Đào Đào đang ở gian ngoài trò chuyện với chưởng quầy, thấy Mạnh Ngôn Chiêu từ phòng đi ra, liền phủi vụn bánh trong tay, bước lên lầu.
“Công tử, vừa rồi Trần công tử nhờ ta nhắn lại: xin công tử nhất định giúp đỡ.” Dù không hiểu, Đào Đào vẫn thuật nguyên văn.
Mạnh Ngôn Chiêu cũng chẳng rõ Trần công tử đang giấu điều gì, một mặt che đậy chuyện cũ, một mặt lại gấp gáp tìm kiếm.
Hai cung nhân rời Cầu Minh Các, đi nhanh về cung, chiếc hộp trên tay như thể bỏng rát, cầm thế nào cũng không yên. Họ vào cung rồi lập tức tới thẳng Khôn Ninh Cung của hoàng hậu.
Vừa đến cửa cung, họ đã gặp một vị thái y với vẻ mặt u sầu bước ra, khiến cả hai giật mình, vội vàng vào gặp hoàng hậu.
“Nương nương!” Hai nội thị chẳng buồn giữ lễ, run tay nâng hộp.
Hoàng hậu trông chưa đến bốn mươi, lông mày thanh tú, mắt phượng, dung mạo dịu dàng. Người vừa uống xong bát thuốc, vị đắng khiến mày nhíu lại, trông tiều tụy.
“Chuyện gì mà hoảng hốt thế? Chẳng lẽ Cầu Minh Các nói không làm được?” Hoàng hậu chống người ngồi thẳng, nhìn họ.
Hai nội thị liếc quanh những người hầu, ấp úng: “Nương nương, nô tài có việc quan trọng muốn bẩm…”
Hoàng hậu cho lui hết những người khác, ngồi thẳng dậy trên giường, nghi hoặc nhìn sang, chờ họ mở miệng.
“Nương nương, bệnh của người… có lẽ liên quan tới viên đá này.” Nội thị nâng hộp gỗ bằng hai tay, cẩn trọng như sợ rơi, không dám tiến lên quá gần.
“Sao cơ?” Hoàng hậu hơi kích động, liền ho khẽ mấy tiếng, đưa tay đè lên ngực đang âm ỉ đau.
Nội thị bẩm: “Mạnh công tử ở Cầu Minh Các nói, viên đá này hại thân. Nhẹ thì đau đầu, gặp ác mộng, nặng thì đau ngực, ho ra máu…”
Hoàng hậu vốn uể oải, nghe xong thì bàng hoàng, siết chặt khăn tay. Nửa năm nay, quả thật nàng thường đau đầu, hay mơ thấy ác mộng. Gần đây lại ho liên tục, ngày một nặng hơn, thái y dù ngày tới hai lượt cũng không thuyên giảm.
Viên tinh thể tím này vốn là cống phẩm do Định Nam Vương dâng, vậy mà lại có vấn đề. Hoàng hậu hoảng hốt nhìn quanh, trong điện còn bày không ít đồ trang trí bằng ngọc. Chẳng lẽ còn loại đá kia nữa? Nghĩ tới đây, trong lòng hoàng hậu chộn rộn bất an, ngay cả trâm ngọc trên đầu, khuyên phỉ thúy trên tai cũng muốn lập tức tháo xuống.
“Hãy mời người của Mạnh công tử tới, nói… nói bổn cung muốn hắn tới xem để định khắc ngọc.” Hoàng hậu liếc khắp các món ngọc ngà quanh mình, lòng vẫn còn sợ.
Hai nội thị phải chạy Cầu Minh Các tới hai lần chỉ trong một canh giờ. Họ không thấy phiền, nhưng Mạnh Ngôn Chiêu thì đau đầu vì vừa gặp họ đã lại gặp tiếp.
“Mạnh công tử, trong cung mời công tử.” Hai nội thị vẫn lễ độ.
Mạnh Ngôn Chiêu không rõ lai lịch, chỉ cảm thấy dạo này toàn gặp mấy vụ ép mua ép bán, không khỏi nhăn mặt: “Cầu Minh Các xưa nay chỉ ngồi tại các, không ra tận nơi, mong hai vị thông cảm.”
“Cái này…” Một nội thị khẽ lấy ra một thẻ lệnh có khắc chữ “Khôn Ninh Cung”.
Thấy thẻ lệnh, Mạnh Ngôn Chiêu giật mình, lập tức cân nhắc lại xem lần trước họ tới có phải mình lỡ lời gì không. Dù không tường tận chuyện trong cung, nhưng ai ở Khôn Ninh Cung thì hắn biết rõ. Chọc giận người ở đó, hắn không gánh nổi.
“Công tử chớ lo, nương nương thấy ưng tay nghề của Cầu Minh Các, muốn khắc một món ngọc, mời công tử xem qua.” Nội thị cất thẻ lệnh, nói chậm rãi.
Lý do ngoài mặt thì ai tinh ý cũng nghe ra ý khác. Mạnh Ngôn Chiêu chỉ đành gật đầu: “Được, phiền hai vị dẫn đường.”
Xuống lầu, hắn thấy Đào Đào đang gục trên bàn thấp, liền gọi: “Đào Đào, đi theo ta.”
Đào Đào ngẩng đôi mắt ngái ngủ, chưa hiểu chuyện gì, chỉ thấy vẻ mặt nghiêm túc của công tử thì đoán đây không phải việc đơn giản, không dám hỏi.
Nội thị đưa hai người lên một cỗ xe ngựa, còn họ thì lên xe khác, dọc đường không nói câu nào. Khi xe bắt đầu lăn bánh, Đào Đào mới cảnh giác hỏi: “Công tử, chúng ta đi đâu?”
“Vào cung.” Mạnh Ngôn Chiêu day day huyệt thái dương.
Đào Đào bật kêu: “Vào cung?” Rồi chợt thấy mình nói lớn quá, vội lấy tay bịt miệng, len lén ghé mắt ra khe cửa sổ nhìn bên ngoài.
Xe chạy khá lâu mới dừng ở cổng hoàng cung, bị binh lính gác chặn lại.
“Phía trước không được để xe vào, mời hai vị xuống.” Một cung nhân gọi.
Đào Đào đỡ Mạnh Ngôn Chiêu xuống. Đây là lần đầu y tới gần hoàng cung như vậy. Cổng cung vừa lớn vừa tĩnh mịch, khiến người ta thấy như nghẹt thở.
Trên con đường dẫn vào nội cung, có cung nữ bưng khay hoa quả, rượu chậm rãi bước, có nội thị đi nhanh và thị vệ mặc giáp mang đao đứng gác. Mọi thứ trật tự tuyệt đối, không ai nói chuyện, cũng không có một tiếng động dư thừa.
Mấy hôm trước nghe phu khuân hàng nói trong cung có cháy, hôm nay nhìn mới biết là thật. Tuy không cháy lan nhiều chỗ, chỉ một điện nhỏ, nhưng vẫn còn vết cháy đen và có người đang dọn dẹp.
“Bẩm nương nương, người đã tới.” Nội thị dẫn họ vào Khôn Ninh Cung. Trong chính điện có một tấm bình phong dựng giữa.
“Thảo dân Mạnh Ngôn Chiêu, bái kiến hoàng hậu nương nương.” Hắn không chắc sau bình phong có người hay không, nhưng vẫn hành lễ.
Hoàng hậu không để hắn nói thêm, từ sau bình phong cất giọng: “Miễn lễ. Gần đây bổn cung nhận được một khối ngọc, tháng sau là thọ yến của Thái hậu. Ngươi xem có thể khắc được vật gì mang ý cát tường hay không.”
Nội thị bưng ra một hộp gỗ, bên trong là miếng ngọc bạch mỡ dê hảo hạng, nước ngọc tuyệt đẹp.
Mạnh Ngôn Chiêu nhìn qua rồi trầm giọng: “Tay nghề Cầu Minh Các còn vụng, e làm hỏng ý tốt của nương nương.”
“Không sao, bổn cung tin các ngươi. Đồ của Cầu Minh Các xưa nay đều rất tốt.” Hoàng hậu nói xong, nội thị đã đặt hộp vào tay hắn.
Chỉ có vậy, sao phải gọi hắn vào tận cung? Mạnh Ngôn Chiêu nhìn hộp ngọc, còn đang suy nghĩ, thì nghe hoàng hậu nói tiếp: “Bổn cung rất thích ngọc, thường bày quanh mình. Ngươi nhân tiện xem giúp chất lượng mấy món này.”
Dứt lời, hoàng hậu ho khẽ vài tiếng, nội thị vội bưng trà vào sau bình phong.
Lúc này Mạnh Ngôn Chiêu mới hiểu rõ mục đích thật sự, hoàng hậu muốn hắn xem các món đồ trong cung có gì nguy hại như viên tinh thể tím trước đó hay không, nói khắc ngọc chỉ là cái cớ.
Nội thị ra hiệu mời hắn đi một vòng, xem từng món đồ bày biện. Hắn xem xong, đáp: “Bẩm nương nương, toàn là ngọc quý, thích hợp để trưng.”
Sau đó lại có người mang khay gỗ đựng nữ trang thường dùng tới, nhìn qua cũng không vấn đề gì.
“Đa tạ Mạnh công tử.” Hoàng hậu như hơi hụt hơi, ho thêm vài tiếng, rồi bảo nội thị tiễn khách.
Nội thị cười: “Hai vị, dạo này nương nương chỉ muốn đặt quà mừng ở Cầu Minh Các, ngoài ra không có việc gì khác. Sau này tất sẽ trọng tạ.”
Ý là nhắc họ rằng lý do hôm nay chỉ là “đặt quà mừng”, chuyện khác đừng nhớ, cũng đừng nhắc. Mạnh Ngôn Chiêu hiểu ý, đáp vâng.
Ba người đang đi ra khỏi cung, chợt nghe xa xa có tiếng cung nữ hô: “Tiểu điện hạ, chậm thôi! Đừng chạy!” Có mấy người đang đuổi theo.
Chưa dứt lời, Đào Đào đã bị một đứa bé chừng sáu bảy tuổi va mạnh, loạng choạng kêu “Ái da!”, theo phản xạ liền đỡ lấy.
Nội thị đi cùng Mạnh Ngôn Chiêu lập tức kinh hãi: “Tiểu điện hạ!”, vừa định tới đỡ, nhưng đứa bé đã xoay người gạt tay Đào Đào, làm mặt quỷ rồi chạy tiếp về phía xa.
Nhìn đứa trẻ chạy xa dần, vị thái giám giải thích: “Đây là Cửu điện hạ, tính hơi hiếu động một chút.”
Mạnh Ngôn Chiếu tất nhiên không tiện nói gì, chỉ hơi khom người đáp lễ.
Tiếng ồn ào của đứa trẻ này có lẽ là sinh khí duy nhất trong hoàng cung.
“Tam ca!” Cửu điện hạ ở chỗ rẽ liền lao vào lòng một vị hoàng tử khác. Nhìn kỹ, cái người mà Cửu điện hạ gọi là tam ca chẳng phải chính là Trần công tử hôm trước đến Cầu Minh Các sao?
Trần công tử chẳng qua chỉ là hóa danh, thân phận thật sự của hắn ta là Tam hoàng tử trong cung, Lưu Cẩn.
Ngày hôm đó, cung điện của hắn ta bị cháy lớn, nhiều thứ sụp đổ. Khi chạy thoát, một chiếc tủ gỗ đổ ập về phía hắn ta, may mà ngọc bài trước ngực đỡ thay, nên cạnh nhọn của tủ không đâm vào ngực, nhưng ngọc bài cũng vỡ nát.
Sau trận hỏa hoạn, hắn ta dọn sang một điện gần Khôn Ninh Cung. Còn đứa bé trong lòng bây giờ là con của hoàng hậu, Cửu hoàng tử Lưu Hiên.
“Lại nghịch ngợm.” Lưu Cẩn khẽ gõ đầu Tiểu Cửu, bế đi thỉnh an hoàng hậu. Nhưng khi đi đến khúc ngoặt thì chợt khựng lại, vừa hay thấy Mạnh Ngôn Chiêu và Đào Đào đang rời khỏi cung.
Lưu Cẩn nghi hoặc nhìn theo, thì bắt gặp Đào Đào quay đầu nhìn lại phía này. Hắn ta vội xoay người, sợ họ nhận ra mình mà lộ thân phận.
Thái giám trong cung hoàng hậu vừa tiễn hai người ra khỏi cung, đang quay về. Thấy vậy, Lưu Cẩn tiến lên hỏi: “Hai vị kia vào cung làm gì?”
Thái giám cúi người đáp: “Bẩm Tam điện hạ, họ là người của Cầu Minh Các. Hoàng hậu muốn đặt một bức ngọc điêu khắc làm quà mừng cho Thái hậu, nên mới mời bọn họ vào cung.”
Lưu Cẩn lấy làm lạ, chuyện như vậy cần gì phải long trọng mời người vào cung. Nhưng thái giám chỉ nói vậy, hắn ta cũng không hỏi thêm. Chỉ là trong lòng thấp thỏm: mấy hôm trước Mạnh Ngôn Chiêu vừa nói với mình về ngọc bài, hôm nay đã bị truyền vào cung… Nghĩ càng thấy bất an, bất giác liếc về phía cửa cung.