- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Nhặt Ngọc
- Chương 4
Nhặt Ngọc
Chương 4
Trời đã khuya, Mạnh Ngôn Chiêu cầm ngọc bài đến phòng Đào Đào. Trong phòng vẫn sáng đèn, hắn gõ cửa.
“Ra ngay.” Đào Đào lên tiếng, vừa mở cửa vừa tay cầm khăn lau đầu, mái tóc còn ướt.
“Công tử.” Y đưa Mạnh Ngôn Chiêu vào phòng, tiện tay khép cửa lại.
Vừa mới tắm xong, Đào Đào chỉ mặc một chiếc áσ ɭóŧ mỏng, dây buộc chưa thắt chặt, tóc còn ướt, cả người vẫn phảng phất hơi ấm và mùi hương sau khi tắm.
Mạnh Ngôn Chiêu nhìn y vài giây, rồi kéo suy nghĩ mình về, ấn nhẹ vai y để y ngồi xuống ghế. Cánh tay vòng qua trước ngực y, đeo chiếc ngọc bội lên cổ.
“Ngươi đã bao giờ nghĩ đến chuyện tìm phụ mẫu chưa?” Mạnh Ngôn Chiêu vừa thắt nút vừa hỏi.
Đào Đào cúi xuống nhìn miếng ngọc trước ngực, khẽ lắc đầu: “Chưa từng. Họ đã bỏ rơi ta thì ta còn tìm họ làm gì.”
Giọng nói không oán trách, chỉ phảng phất chút buồn buồn.
Một lúc lâu không nghe tiếng đáp, Đào Đào mới hoàn hồn, quay đầu nhìn ra sau: “Công tử sao lại hỏi vậy?”
Mạnh Ngôn Chiêu cúi đầu nhìn y: “Nếu một ngày nào đó, họ quay lại tìm ngươi thì sao?”
Đào Đào chưa từng nghĩ đến tình huống này, bất giác ngẩn người. Hai người nhìn nhau vài giây, rồi y hỏi: “Công tử sợ ta sẽ rời đi sao?”
Mạnh Ngôn Chiêu không trả lời, cũng không phủ nhận. Chỉ có Đào Đào mới dám thẳng thắn đoán tâm tư của hắn như vậy.
“Cả đời này ta sẽ ở bên công tử.” Đào Đào ngẩng đầu, nói chắc nịch, ánh mắt kiên định lạ thường.
Mạnh Ngôn Chiêu hơi khựng lại, cố nặn ra một nụ cười: “Rồi sau này ngươi cũng phải có gia đình riêng.”
Vừa nói, hắn vừa đưa tay gạt mấy sợi tóc trên vai y.
Nhân lúc đó, Đào Đào bất ngờ ngả người về phía hắn, vòng tay ôm chặt eo, cố chấp lặp lại một lần nữa: “Cả đời này ta sẽ ở bên công tử.”
Cái ôm bất ngờ khiến Mạnh Ngôn Chiêu luống cuống. Dưới ánh lửa bập bùng, bóng dáng thiếu niên trước mặt càng thêm đẹp mắt. Bình thường y như một con hổ con bướng bỉnh, giờ lại giống hệt một chú mèo nhỏ, mềm mại và yên tĩnh.
Do dự chốc lát, Mạnh Ngôn Chiêu chậm rãi nâng tay, nhẹ nhàng vỗ lưng y. Không hiểu sao, hắn lại thấy nghẹn lời.
…
Trời sắp sáng, nến trong phòng Đào Đào cũng vừa tàn. Y nằm trên giường, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng nghĩ gì, chỉ là không ngủ được, đầu óc nặng trĩu.
Khó khăn lắm mới chờ được đến khi trời sáng hẳn, y mặc đồ rồi ra ngoài. Hít phải luồng khí lạnh, mũi buốt buốt, y hắt hơi một cái, tiện tay kéo áo chặt hơn.
Cửa sổ phòng Mạnh Ngôn Chiêu hé mở, Đào Đào khẽ đẩy cửa, hé một khe nhỏ nhìn vào. Thấy hắn đang ngồi bên bàn, y mới cất tiếng gọi: “Công tử.”
“Ăn sáng chưa? Có cháo khoai mỡ ngươi thích nhất đấy.” Mạnh Ngôn Chiêu hỏi khi thấy Đào Đào bước vào.
Đào Đào lắc đầu: “Không muốn ăn.”
Nghe vậy, Mạnh Ngôn Chiêu ngẩng lên nhìn kỹ, y mà không muốn ăn là chuyện hiếm lắm.
“Vậy ăn chút bánh?” Hắn đẩy một đĩa bánh hồ đào về phía y.
Đào Đào liếc qua, nhìn thấy có vẻ còn ngon miệng, bèn lấy một miếng bỏ vào miệng, nhưng vẫn uể oải.
Mạnh Ngôn Chiêu nghĩ chắc y còn bận tâm chuyện hôm qua, chỉ biết khẽ thở dài. Hắn lấy tờ đơn đặt mua đưa cho y: “Cái này là đặt cho viện của Phạm thúc, ngươi đem tiền sang trả. Trưa ta dẫn ngươi đi Hoan Vị Lâu.”
Nghe đến Hoan Vị Lâu, mắt Đào Đào mới sáng lên. Y cười nhận tờ giấy: “Được!”
Nói xong liền xoay người định ra cửa.
“Quay lại!” Mạnh Ngôn Chiêu gọi, đứng dậy lấy áo choàng của mình.
Đào Đào đứng yên, nhìn hắn bước lại gần, khoác áo choàng lên vai mình. Khi hắn buộc dây, y khẽ ngẩng lên nhìn trộm.
“Mặc ít thế mà đã chạy ra ngoài.” Hắn chỉnh lại quần áo cho y. Áo choàng hơi rộng, nhưng quấn được y kín mít.
Đào Đào mỉm cười, quay ra cửa. Nếu không đi ngay thì lại bị hắn càm ràm. Bình thường Mạnh Ngôn Chiêu ít nói, nhưng đã lải nhải thì còn nhiều lời hơn cả con vẹt của nhà Lý Nhị ở bên cạnh.
…
Trên phố sớm, đã có không ít người buôn bán qua lại. Đào Đào trả tiền xong, chẳng vội về mà thong thả dạo bước.
“Hắt xì!”
Một làn hơi nóng từ bên đường bay sang khiến y lại hắt hơi, chẳng rõ đó là món gì, cũng chẳng ngửi thấy mùi.
Y bị một sạp hàng mộc điêu khắc thu hút. Ông lão bán hàng niềm nở: “Công tử, ghé xem một chút.”
Đào Đào nhìn qua, để ý tới một cặp ngỗng gỗ. Nhỏ thôi, cả hai con đặt trong tay cũng chưa bằng bàn tay. Bình thường ở Cầu Minh Các, y đã quen nhìn đồ chế tác tinh xảo, nên mấy món mộc mạc thế này lại thấy thú vị.
Lão cười nói: “Công tử có mắt nhìn đấy. Ngỗng trời là loài sống có đôi, ý nghĩa tốt lắm.”
Đào Đào khẽ động thần sắc, như chợt nhớ ra điều gì. Y nâng cặp ngỗng lên ngắm hồi lâu, rồi mỉm cười: “Ta lấy.”
Ông lão mừng rỡ vì đây là khách đầu tiên trong ngày, chưa kịp trả giá đã gói lại đưa cho y.
Về tới Mạnh phủ, Đào Đào chạy thẳng vào phòng, đến bên giường, cẩn thận lấy cặp ngỗng ra ngắm thêm một lúc lâu, rồi giấu dưới gối. Xong xuôi, y mới ra tìm Mạnh Ngôn Chiêu để cùng đi Hoan Vị Lâu.
Từ nhỏ, Đào Đào vốn dễ nuôi, chẳng kén ăn, ăn bao nhiêu cũng không béo. Nếu dỗi, chỉ cần dẫn đi Hoan Vị Lâu một bữa, hoặc cho ăn một bàn ngon là hết giận. Mạnh Ngôn Chiêu luôn thấy nhìn y ăn còn vui hơn tự mình ăn.
Mấy ngày nay mọi chuyện yên ắng, không ai nhắc lại chuyện ngọc bội, cho tới khi Trần công tử lại đến Cầu Minh Các.
Cửa tiệm chưa mở, xe ngựa của Trần công tử đã đỗ sẵn bên ngoài. Mạnh Ngôn Chiêu trong lòng cũng chẳng yên, liền ra sớm, vừa khéo gặp hắn ta ở cửa.
Gặp lại, ánh mắt Mạnh Ngôn Chiêu nhìn hắn ta có phần phức tạp, trong lòng vẫn chưa gác được chuyện ngọc bội.
“Đào Đào, ngươi đi giúp Phạm thúc dọn dẹp đi.” Hắn kiếm cớ để Đào Đào tránh mặt, rồi một mình bước đến.
Trần công tử khẽ gật đầu chào. Mạnh Ngôn Chiêu không nhắc thẳng đến chuyện bức họa, chỉ đưa tay mời: “Trần công tử, mời lên lầu.”
Hai người cùng bước lên phòng trên lầu, nơi thường dùng để tiếp đãi khách quý. Không gian yên tĩnh, không có người lạ vãng lai.
“Mạnh công tử đã có kết quả chưa?” Trần công tử hỏi, ánh mắt đầy mong đợi.
Mạnh Ngôn Chiêu đặt miếng ngọc bài lúc trước lên bàn, đẩy về phía đối phương: “Đã tìm được bản mẫu gốc.”
Nghe vậy, Trần công tử mừng ra mặt: “Tốt quá! Ngọc nguyên liệu ta có thể lo hết, mong Mạnh công tử ra tay giúp.”
Nếu chỉ để nói mấy câu này thì vừa rồi ngay trước cửa đã nói cũng được. Trong lòng Mạnh Ngôn Chiêu liên tục tính toán, có nên nhắc đến miếng ngọc bội kia hay không, nên bất giác im lặng một lúc.
“Mạnh công tử còn chuyện gì sao?” Thấy hắn do dự, Trần công tử hơi khó hiểu.
Ổn định lại suy nghĩ, Mạnh Ngôn Chiêu quyết định vòng vo thăm dò: “Trần công tử, miếng ngọc bài còn lại vẫn ổn chứ? Vết nứt có sâu hơn không?”
Sắc mặt Trần công tử bỗng thay đổi, bàn tay đặt trên bàn cũng siết chặt: “Miếng còn lại? Ngọc bài…”
“Ta xem sách mẫu thì thấy năm xưa nhà công tử làm hai miếng. Miếng kia ta nhớ là đã từng thấy, nghe nói có vết nứt, nhưng lúc đó nhìn cũng không sao.” Mạnh Ngôn Chiêu thấy phản ứng của hắn ta thì càng thêm nghi ngờ.
Trần công tử gần như bật khỏi ghế, mắt mở to hơn hẳn: “Ngươi từng thấy miếng đó? Khi nào?”
Không ngờ lại nhận được phản ứng lớn đến vậy, Mạnh Ngôn Chiêu vô thức ngả người ra sau: “Vài hôm trước… cụ thể không nhớ rõ.”
“Thất lễ rồi.” Trần công tử cũng nhận ra mình hơi nóng nảy, vội kìm lại cảm xúc: “Đệ đệ ta… mấy hôm trước làm mất miếng ngọc bài đó, trông rất buồn bã. Nếu Mạnh công tử có thể tìm được người đang giữ, xin hãy báo cho ta biết.”
Khác hẳn vẻ điềm tĩnh hôm mới gặp, lần này trong mắt hắn ta đầy vội vàng và khẩn cầu, viền mắt hơi đỏ, như sắp khóc.
“Mấy hôm trước… mất sao?” Mạnh Ngôn Chiêu nhắc lại để xác nhận. Hắn chắc chắn người trước mặt đang nói dối, vì miếng ngọc đó, Đào Đào đã đeo suốt mười bảy năm.
Trần công tử gật đầu, tránh ánh mắt của hắn. Đối phương đã không chịu thừa nhận, thì cũng không cần hỏi thêm. Mạnh Ngôn Chiêu đứng dậy định rời đi.
“Trần công tử.”
“Công tử.”
Trần công tử và Đào Đào ngoài cửa đồng thời cất tiếng.
Mạnh Ngôn Chiêu hướng ra cửa hỏi: “Chuyện gì?”
“Có khách quý, ở gian đông tầng hai.” Đào Đào đáp.
Mạnh Ngôn Chiêu quay lại chắp tay với Trần công tử: “Cáo từ.”
Nói rồi mở cửa đi ra.
Trần công tử định đuổi theo nhưng lại chạm mặt Đào Đào ở cửa. Đào Đào không biết chuyện gì, chỉ cảm thấy hai người nói chuyện không vui nên chắn đường: “Nếu Trần công tử muốn làm ngọc bội, xin theo ta. Công tử nhà ta đang bận việc gấp.”
Nhìn người trước mặt với vẻ khó hiểu, Trần công tử chậm lại nhịp thở, nói: “Phiền ngươi nhắn lại với công tử nhà ngươi, xin hãy giúp ta.”
Giúp sao? Bản mẫu chẳng phải đã tìm được rồi sao? Đào Đào nhìn bóng lưng đối phương rời đi, hoàn toàn không hiểu ẩn ý.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Nhặt Ngọc
- Chương 4