Chương 3

“Trần công tử, thứ lỗi ta nói thẳng, với vết nứt này thì ngay cả thợ ngọc trong Nội vụ phủ cũng bó tay.” Mạnh Ngôn Chiêu nói xong, đặt ngọc bài xuống, lại phủ khăn lụa lên.

Sắc mặt Trần công tử hơi đổi, cúi đầu: “Thật sự không còn cách nào sao?”

Một lát sau, hắn ta ngẩng lên: “Vậy có thể làm lại y hệt được không?”

Ngọc đã vỡ, hoa văn không còn nguyên. Mạnh Ngôn Chiêu suy nghĩ: “Nếu ngọc bài làm ở Cầu Minh Các, thì trong sổ mẫu năm xưa có thể tìm lại nguyên mẫu, thử xem.”

Ánh mắt Trần công tử lộ chút mừng: “Thật vậy sao?”

Mạnh Ngôn Chiêu gật đầu: “Dám hỏi công tử tấm ngọc này làm vào năm nào?”

“Năm Cảnh Huệ thứ 12, mười bảy năm trước.” Trần công tử đáp ngay.

Nghe đến “mười bảy năm”, Mạnh Ngôn Chiêu khẽ liếc nhìn Đào Đào phía sau, y chính là người hắn tìm thấy bên bờ sông mười bảy năm trước. Trong lòng không khỏi dấy lên nhiều cảm xúc.

“Thời gian đã lâu, ta chỉ có thể cố gắng tra cứu, không dám hứa hẹn.” Mạnh Ngôn Chiêu nói.

Trần công tử gật đầu: “Chỉ cần có hy vọng là tốt.”

Mạnh Ngôn Chiêu trầm ngâm một lúc: “Ta cần mang ngọc bài về để so mẫu, được chứ? Công tử yên tâm, chúng ta sẽ bảo quản cẩn thận.”

“Được…” Dù trả lời có phần miễn cưỡng, Trần công tử vẫn gật đầu.

Nhận được ám hiệu, Đào Đào cẩn thận cất khăn lụa bọc ngọc bài vào người.

“Ba ngày nữa, mời Trần công tử đến Cầu Minh Các. Khi ấy ta sẽ cho câu trả lời.” Mạnh Ngôn Chiêu đã đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Trần công tử dường như còn điều muốn nói, vừa bước lên thì bị Đào Đào giơ tay chặn: “Trần công tử xin dừng bước.” Y mỉm cười, rồi theo chân Mạnh Ngôn Chiêu ra ngoài.

Ra khỏi trà lâu Nhàn Sơn, Mạnh Ngôn Chiêu mới thở phào, không dừng lại mà cùng Đào Đào trở về phủ ngay.

Vào trong nhà, Đào Đào giúp Mạnh Ngôn Chiêu cởϊ áσ choàng, lại rót một chén trà nóng, nghi hoặc nói: “Chuyện thế này, công tử vốn không cần phải đích thân quan tâm.”

Mạnh Ngôn Chiêu phủi bớt khí lạnh trên người: “Người này không phải kẻ tầm thường, có thân phận, muốn thoái thác cũng không được.”

“Làm sao công tử biết?” Đào Đào tò mò ghé lại gần.

“Ngươi nhìn đám tùy tùng của hắn xem, có phải dáng dấp gia nhân nhà quyền quý bình thường không? Ai nấy đều được huấn luyện nghiêm chỉnh.” Mạnh Ngôn Chiêu nói.

Đào Đào tuy chưa nhận ra điều gì, nhưng nghĩ kỹ thì quả là vậy. Hơn nữa, nếu không có chút thế lực, sao dám ngang nhiên “mời” Mạnh Ngôn Chiêu ngoài phố.

Mạnh Ngôn Chiêu uống một ngụm trà, người ấm lên rồi bảo Đào Đào: “Đưa ngọc bài cho ta, ngươi đến thư khố, lấy tập bản vẽ năm Cảnh Huệ mười hai.”

Đào Đào đưa khăn lụa bọc đồ cho hắn, xoay người ra cửa đến thư khố tìm. Đồ cũ kỹ như vậy, chẳng biết chữ mực có còn rõ, giấy có chịu nổi lật giở không.

May mà Mạnh gia xưa nay làm ăn cẩn thận, sổ sách từ khi mở hiệu đều lưu giữ đầy đủ, bảo quản tốt. Vì vậy, khi tập bản vẽ năm Cảnh Huệ mười hai của Cầu Minh Các được đưa đến tay Mạnh Ngôn Chiêu, vẫn còn nguyên vẹn.

Thấy Mạnh Ngôn Chiêu mở tập bản vẽ ố vàng, Đào Đào nói: “Công tử, để ta làm cho.”

“Không cần, ngươi đến gần Cầu Minh Các xem qua vài viện, sắm sửa cho Phạm thúc, thấy giá hợp thì đặt luôn.” Mạnh Ngôn Chiêu muốn sớm thu xếp cho Phạm thúc.

Đào Đào đáp lời, rời phòng, khép cửa lại.

May là trong một năm, người đặt ngọc bài, ngọc bội không quá nhiều, nên tìm cũng không vất vả. Mạnh Ngôn Chiêu đặt ngọc bội của công tử họ Trần lên bàn, đối chiếu từng trang bản vẽ.

Khi lật đến mẫu tháng Năm, hắn chợt dừng lại, đưa ngọc bội lại gần, xem kỹ, không sai, chính là nó! Ngày mồng hai tháng Năm đến cửa tiệm, ngày 26 lấy ngọc bài, do Phạm thúc chạm khắc. Khách không để tên, chỉ ghi “Trần”.

Quả nhiên là Trần gia!

Tìm được mẫu, Mạnh Ngôn Chiêu thở phào, vô thức lật thêm một trang nữa. Nhưng chính trang này lại khiến hắn sững sờ.

Mẫu trên trang kế tiếp, hắn quen thuộc đến mức không thể nhầm, cũng là hoa Đường Lê, ngọc bài dài một tấc… chính là miếng Đào Đào đang đeo.

Miếng ngọc này cũng do vị khách họ Trần kia đặt. Mạnh Ngôn Chiêu vội lấy ngọc bội bên cạnh so, tuy hoa văn hai miếng khác nhau, nhưng có thể ghép khít lại thành một.

Mạnh Ngôn Chiêu không rõ mình đang mừng hay lo. Hắn từng nghĩ có thể chỉ là trùng hợp, nhưng rõ ràng đây là hai miếng ngọc đặt chế riêng, hoa văn được thiết kế tỉ mỉ, sao có thể trùng hợp như vậy?

Ngọc bài của Đào Đào có từ khi còn bọc trong tã. Miếng này lại thuộc về Trần công tử. Chẳng lẽ… Đào Đào có liên hệ với Trần gia, hoặc là…

Mạnh Ngôn Chiêu vội khép tập bản vẽ, ngay cả ngọc bội trong tay cũng không muốn nhìn thêm, lòng rỗng như vực sâu, hoảng hốt bất an.

Khi Đào Đào còn nhỏ, hắn từng nghĩ sẽ giúp tìm phụ mẫu cho y. Nhưng giờ, hắn lại sợ một ngày nào đó sẽ có người đến nhận, mang Đào Đào đi. Hắn thậm chí bắt đầu hoài nghi Trần công tử tìm đến có phải là vì Đào Đào.

Chén trà trên bàn nguội lạnh, Mạnh Ngôn Chiêu cũng không uống, chỉ ngồi đó thấp thỏm, muốn suy nghĩ nhưng đầu óc lại trống rỗng.

Gần tối, Đào Đào trở về. Đẩy cửa vào, thấy Mạnh Ngôn Chiêu chống trán bên bàn, chưa thắp đèn. Y khẽ gọi: “Công tử…”

Nghe tiếng, Mạnh Ngôn Chiêu ngẩng lên, vô thức cất ngọc bội và tập bản vẽ đi: “Về rồi à.”

Thấy sắc mặt công tử không tốt, lại thất thần, Đào Đào lo lắng, vội thắp đèn trên bàn: “Công tử sao thế? Có chỗ nào khó chịu không? Có cần mời lang trung?”

“Không sao.” Mạnh Ngôn Chiêu nhìn Đào Đào dưới ánh nến, khẽ cười.

Đào Đào vẫn chưa yên tâm, lấy từ ngực ra ba tờ giấy: “Đây là ba viện ta đã xem, giá cả phải chăng, sáng sủa rộng rãi, đợi công tử đi xem lần nữa.”

Mạnh Ngôn Chiêu không để ý đến giấy tờ, chỉnh lại y phục cho Đào Đào, định nói gì đó nhưng lại thôi.

Tối nay món ăn trong phủ khá ngon: canh cá Ô, cháo đậu xanh, bánh khoai mỡ đậu đỏ… Thấy công tử ăn không mấy miếng, Đào Đào cũng lo mà chẳng nuốt nổi.

“Công tử gặp chuyện khó xử sao?” Đào Đào hỏi.

Mạnh Ngôn Chiêu lắc đầu trấn an: “Không có gì, chắc là trưa ăn hơi nhiều.”

Đào Đào cảm thấy bầu không khí lạ lùng, không biết làm sao, bèn thử hỏi: “Công tử… nếu không còn việc gì, ta đi tắm đã.”

Chạy cả buổi, dù là cuối thu, cũng ra không ít mồ hôi, người khó chịu.

Mạnh Ngôn Chiêu gật đầu, nhưng khi Đào Đào vừa quay đi, hắn gọi lại: “Khoan đã!”

Đào Đào quay lại, hai người nhìn nhau mà không nói.

“Đưa ngọc bài của ngươi đây, dây treo cũ rồi, ta đổi cho.” Mạnh Ngôn Chiêu nói.

“Ừm…” Đào Đào hơi khó hiểu, sờ ngọc bài trước ngực, tháo xuống đưa, rồi ra ngoài.

Mạnh Ngôn Chiêu đặt ngọc bài lên bàn, rồi lấy miếng vỡ của Trần công tử, chậm rãi ghép lại.

Hoa văn ghép khít thành một cây Đường Lê. So với bản vẽ, không sai chút nào. Đường Lê tượng trưng tình huynh đệ, đến đây, thân thế của Đào Đào đã rõ tám chín phần.

Mạnh Ngôn Chiêu ngả ra ghế, nhíu mày nhắm mắt. Hắn không ngờ tin này lại đến đột ngột như vậy. Hắn không muốn vội vàng nói cho Đào Đào, cũng không định giấu, mà dự tính ba ngày nữa sẽ gặp Trần công tử để dò hỏi.

Dây treo ngọc của Đào Đào quả thực đã cũ, Mạnh Ngôn Chiêu tỉ mỉ tháo ra, thay bằng dây đen mới. Đào Đào vốn thích ngọc trắng đi với dây đen.