Chương 2

Cầu Minh Các là một cửa tiệm lớn, ba tầng lầu, đứng sừng sững giữa phố, người qua lại tấp nập, chứng tỏ buôn bán rất phát đạt.

Chưởng quỹ tính toán ở quầy đang vuốt râu bấm bàn tính, vừa ngẩng đầu thấy Mạnh Ngôn Chiêu liền vội vàng chạy ra: “Đông gia! Chẳng lẽ sổ sách quý này có vấn đề sao?”

Mới hôm kia vừa giao sổ, hôm nay chủ nhân đã tới, khiến chưởng quầy không khỏi lo lắng.

“Không, sổ sách không sao, ta tới tìm Phạm thúc.” Mạnh Ngôn Chiêu nhìn quanh thấy không có gì khác lạ, đáp.

Chưởng quầy thở phào: “Phạm sư phụ ở hậu viện, đang nghỉ ngơi.”

Mạnh Ngôn Chiêu hơi ngạc nhiên: “Là thân thể bị ốm?”

Chường quầy lắc đầu: “Vừa nãy có mấy người đến, nói là ngọc bài bị sứt một góc, hỏi có thể sửa được không. Phạm sư phụ xem rồi bảo là không thể. Họ cứ bám lấy, nói mãi không chịu đi, làm sư phụ đau đầu.”

“Ngươi lo trông cửa tiệm đi, ta vào xem.” Mạnh Ngôn Chiêu nói, rồi đi về phía hậu viện.

Phạm thúc là thợ chạm ngọc, ở Cầu Minh Các đã 30 năm, tay nghề bậc nhất. Trong cửa tiệm giờ cũng có học trò của lão. Dù tuổi đã cao, tay nghề vẫn vượt xa thợ trẻ.

Hôm qua, lão bỗng nói mắt đã kém, muốn nghỉ làm, về quê dưỡng già. Mạnh Ngôn Chiêu mới đích thân tới khuyên, vì tay nghề ấy không phải ai cũng có được. Dù chỉ để lão ngồi giám sát, hắn cũng yên tâm.

Trong hậu viện, Phạm thúc đang dựa ghế, nhắm mắt dưỡng thần. Bộ râu cắt ngắn, tóc điểm bạc, trông rõ vẻ già nua.

“Phạm thúc.” Mạnh Ngôn Chiêu bước nhẹ đến gần, sợ làm lão nhân giật mình.

Phạm thúc mở mắt thấy hai người, vội ngồi dậy: “Ôi, công tử.” vừa nói vừa chỉnh lại y phục.

Mạnh Ngôn Chiêu cùng lão ngồi xuống: “Hôm nay có ai cố tình gây khó dễ, làm thúc mệt lòng sao?”

Phạm thúc lắc đầu thở dài: “Không phải. Có một công tử mang ngọc bài tới muốn sửa, nhưng thật sự là không thể. Hắn ta nói miếng ngọc này đặt làm ở tiệm chúng ta năm xưa, nhất quyết bảo ta xem lại, nói mãi mới chịu đi.”

“Phạm thúc yên tâm, ai dám bắt nạt thúc, ta sẽ là người đầu tiên không tha.” Đào Đào vỗ ngực bảo đảm.

Mạnh Ngôn Chiêu nắm tay lão, dịu giọng: “Phạm thúc, không phải vãn bối làm khó, nhưng Cầu Minh Các thật sự không thể thiếu thúc. Thúc nghĩ xem…”

Nghe vậy, Phạm thúc hiểu ngay ý hắn, liền xua tay: “Công tử quá coi trọng lão rồi. Thật sự là sức khỏe không cho phép nữa, đôi tay cũng không nghe lời, sợ làm hỏng việc.”

Nói tới đây, giọng lão nghẹn lại. Lão đâu muốn bỏ nghề, nhưng bao năm nay Mạnh gia đối xử tử tế, lão không thể vì một chút sơ suất của mình mà làm hỏng danh tiếng của cửa tiệm.

Mạnh Ngôn Chiêu khẽ cau mày. Từ đơn hàng đầu tiên cho tới danh tiếng hôm nay, Cầu Minh Các không thể thiếu công lao của lão.

Suy nghĩ một lúc, hắn nói: “Thế này đi, ta sẽ mua cho thúc một viện gần đây, để thúc dưỡng già. Khi nào rảnh, thúc tới cửa tiệm xem thợ làm, còn lại thì thúc đừng bận tâm.”

Phạm thúc nghe xong, ngẩn người một lúc, rồi vội từ chối: “Không được, không được… thế thì…”

“Phạm thúc! Ngày đầu khai trương Cầu Minh Các đã có thúc. Ngần ấy năm rồi, ta sao có thể quên ơn.” Mạnh Ngôn Chiêu ngắt lời.

Phạm thúc nhìn hắn rất lâu. Lão vốn không ngờ hắn sẽ đích thân tới giữ mình ở lại. Lau vội khóe mắt, lão nói: “Có câu này của công tử, cả đời này ta vẫn là người của Cầu Minh Các.”

Mạnh Ngôn Chiêu mỉm cười, vỗ nhẹ tay lão như một lời an ủi. Người ta thường nói thương nhân trọng lợi khinh nghĩa, nhưng lấy nghĩa kết tài mới là thượng sách. Dù xét về tay nghề hay tình cảm, giữ lại Phạm thúc đều có lợi mà không hại.

Hai người ở lại Cầu Minh Các một lát, thấy không còn việc gì khác nên rời đi. Gói mơ khô tẩm đường trong tay Đào Đào ăn từ nãy giờ vẫn chưa hết, lúc này lại lấy ra nhai tiếp.

“Công tử ăn không?” Đào Đào đưa một miếng mơ khô tới. Mạnh Ngôn Chiêu khẽ lắc đầu. Ăn uống ngoài đường phố thật không hợp với tác phong của hắn.

Hai người đang đi thì bỗng vài thanh niên khỏe mạnh chặn đường. Họ mặc áo bào đen tay hẹp, trông như thị vệ có võ công.

Thấy vậy, Đào Đào lập tức bước lên trước chắn cho Mạnh Ngôn Chiêu. Đối phương không mở lời, y cũng im lặng, cảnh giác nhìn chằm chằm họ.

“Chủ nhân nhà ta mời Mạnh công tử đến trà lâu Nhàn Sơn đàm đạo.” Một thị vệ áo đen ôm quyền nói, giọng vẫn giữ lễ.

Đào Đào lớn tiếng hỏi: “Chủ nhân nhà ngươi là ai?”

Mấy thị vệ không trả lời thêm. Mạnh Ngôn Chiêu ra hiệu cho Đào Đào đừng bận tâm, định cùng rời đi, nhưng lại bị chặn lần nữa.

Mạnh Ngôn Chiêu khẽ nhíu mày. Những buổi tiệc hay chén trà mập mờ thế này không thể dễ dàng nhận lời. Nếu chỉ là kẻ cố tình làm ra vẻ huyền bí để kết giao thì còn được, nhưng nếu là yến tiệc Hồng Môn thì sẽ khó thoát thân.

Thấy không thể đi, mắt Đào Đào lóe lên vẻ sắc lạnh: “Tránh ra!” Nói rồi bước lên hai bước. Thời buổi này kẻ gây sự thì nhiều, nhưng dám nhắm vào Mạnh gia thì chưa mấy ai.

“Chủ nhân ta thật lòng mời, mong Mạnh công tử nể bước.” Thị vệ áo đen lại ôm quyền, lấy nhu chế cương.

Đào Đào hừ một tiếng: “Nếu thật lòng, hãy để chủ nhân ngươi đích thân đến mời và xưng danh.”

Mạnh Ngôn Chiêu nhìn kỹ mấy thị vệ này, nghĩ mãi cũng không đoán được họ thuộc nhà nào. Kiểu ăn mặc này…

“Đào Đào!” Mạnh Ngôn Chiêu kêu, ngăn y tung quyền. Đào Đào thu thế, lùi mấy bước.

Mạnh Ngôn Chiêu bước lên, nhìn qua mấy người: “Được, vậy ta đi gặp chủ nhân các ngươi.”

Đào Đào thoáng hoảng hốt, kéo hắn lại: “Công tử…” Mạnh Ngôn Chiêu nhẹ vỗ tay y, tỏ ý yên tâm.

Bên ngoài trà lâu Nhàn Sơn vẫn đông người qua lại, không có gì khác lạ. Thị vệ áo đen dẫn họ lên phòng nhã ở tầng hai, phía trong.

“Chủ nhân, Mạnh công tử đã tới.” Thị vệ cúi người bẩm báo rồi lui ra.

Bên bàn là một công tử trẻ khoảng ngoài hai mươi, búi tóc, mặc áo gấm. Mặt gầy nhưng không yếu ớt, thần sắc trầm tĩnh. Thấy hai người đến, hắn ta đứng dậy: “Ngưỡng mộ đại danh Mạnh công tử đã lâu. Hôm nay mạo phạm mời đến, mong công tử đừng trách.”

Mạnh Ngôn Chiêu đáp lễ: “Thứ lỗi vì đã để công tử chờ, không rõ quý danh và ý mời ta là gì?”

“Mời ngồi.” Người kia rót một chén trà, mời Mạnh Ngôn Chiêu ngồi xuống.

Đào Đào cảnh giác quan sát khắp phòng, không bỏ sót từng cử chỉ của người này.

“Miễn quý, họ Trần, người ngoại địa.”

Trần công tử tự giới thiệu, rồi nói tiếp: “Mời công tử đến thật là bất đắc dĩ. Vài ngày trước ta đến Cầu Minh Các, muốn nhờ lão sư phụ tu sửa một tấm ngọc bài, nhưng bị từ chối. Vì thế mới mời công tử, mong tìm được lối ra.”

Mạnh Ngôn Chiêu nhìn đối phương, hóa ra chính là người muốn sửa ngọc bài. Hắn nói: “Phạm sư phụ là thợ chạm ngọc giỏi nhất ở đây. Nếu đã nói không thể sửa thì quả thật là không được.”

Trần công tử hơi nghiêng người tới: “Tấm ngọc bài này với ta vô cùng quan trọng. Khi ta còn nhỏ, mẫu thân đặt làm ở Cầu Minh Các. Vài ngày trước vô ý làm sứt, ta thật sự không cam lòng.”

Những món đồ cũ, nhất là quà tặng của trưởng bối, đều chứa đựng tình cảm. Mạnh Ngôn Chiêu hiểu điều đó, nhưng ngay cả Phạm thúc cũng không làm được, hắn biết mình càng khó.

“Công tử có thể xem qua ngọc bài không?” Trần công tử hỏi.

Tuy không phải thợ chạm ngọc, nhưng Mạnh Ngôn Chiêu vẫn đồng ý xem thử, biết đâu có cách.

Khi mở khăn lụa bọc bên ngoài, tấm ngọc bài hiện ra, không có gì đặc biệt, chạm khắc hoa đường lê, bốn góc bo tròn, dài một tấc. Ngọc là loại thượng hạng, nhìn ra được đã đeo bên người nhiều năm. Góc dưới bên trái bị sứt mất gần một phần ba, rõ ràng là không thể phục hồi.

Hắn nhìn kỹ thêm một lúc, thấy hoa văn hơi quen mắt, nhưng không nhớ rõ. Nghĩ có lẽ do đã xem nhiều loại ngọc nên thấy chúng na ná nhau.