Chương 1

Mạnh gia ở Giang Nam, danh tiếng lẫy lừng, ba đời làm thương nhân, cửa hàng buôn bán trải dài từ Kim Lăng tới Dư Hàng, từ trà, gốm, lụa đến ngọc đều kinh doanh, gia sản khổng lồ.

Cuối thu, vừa mưa xong, trời càng lạnh hơn. Trong đại viện Mạnh gia ở Kim Lăng, gia nhân đang quét lá ướt dưới sân. Từ xa vọng lại vài tiếng hô hoảng.

Ba bốn gia nhân lo lắng ngẩng đầu nhìn lên cây, chân di chuyển liên tục, tay giơ cao, sẵn sàng đón lấy thứ gì đó có thể rơi xuống: “Tiểu Đào ca, mau xuống đi! Trên cây trơn lắm, coi chừng ngã!”

Trên cây, một thiếu niên đang bám vào cành, một tay ôm chặt, một tay cố với con chim nhỏ đậu phía trước. Con chim ướt sũng, vỗ cánh mấy cái vẫn không bay nổi, hẳn là bị thương.

“Tiểu Đào ca, mau xuống đi!”, “Ôi trời, tiểu tổ tông của ta!” đám gia nhân dưới đất cuống cuồng nhưng chẳng làm gì được.

Thiếu niên trên cây chẳng để tâm đến tiếng gọi, người hơi chúi về phía trước, suýt trượt xuống khiến tất cả bên dưới thót tim.

Tiếng ồn ào dẫn tới Mạnh Ngôn Chiêu, đại công tử Mạnh gia.

Mạnh Ngôn Chiêu 23 tuổi, dung mạo tuấn tú, khí chất thư sinh, phong thái đĩnh đạc, vừa nhìn đã biết là con nhà quyền quý.

Hắn đứng lại, ngẩng mắt nhìn lên cây, khẽ cau mày: “Đào Đào.”

Thiếu niên nghe thấy, quay đầu đáp: “Công tử chờ chút.”

Nói rồi tiếp tục với tay bắt chim.

“Đào Đào.” Mạnh Ngôn Chiêu lại gọi, thấy y vẫn không xuống, liền nâng giọng: “Đào Chi Dương!”

Quả nhiên, thiếu niên đều sợ bị gọi cả tên. Ngay lập tức, bàn tay vừa chạm được con chim khựng lại, vẻ mặt thay đổi, y nghiêng người bám vào thân cây, nhảy xuống đất.

Mạnh Ngôn Chiêu bước tới, phủi nước mưa trên áo y: “Quần áo ướt hết rồi, còn nghịch ngợm. Mau đi thay. ”

Nói xong, hắn cởϊ áσ choàng xanh nhạt của mình khoác lên người y.

Thấy Mạnh Ngôn Chiêu không giận, Đào Đào mới cười, chìa con chim nhỏ bị thương trong tay ra khoe. Gia nhân bên cạnh thấy đại công tử không trách, liền yên tâm, tản ra làm việc tiếp.

Thiếu niên tên Đào Đào này chính là do Mạnh Ngôn Chiêu nhặt được bên bờ sông mười bảy năm trước.

Hồi đó là tháng Sáu, Mạnh Ngôn Chiêu vừa từ Hàng Châu chuyển tới Kim Lăng. Sáng sớm khi cổng thành chưa mở, đoàn xe dừng nghỉ bên sông cho ngựa uống nước. Lúc ấy, Mạnh Ngôn Chiêu mới sáu tuổi, chạy tới gọi phụ thân, bảo bên sông có gì đó.

Mạnh lão gia đi xem, thấy một cái giỏ tre mắc kẹt trong khe đá, bên trong là một đứa bé mới sinh, im lặng không khóc.

Lão nhân lập tức bảo người vớt lên. Đứa bé được quấn trong tấm chăn ẩm, hơi thở yếu ớt, trong bọc chỉ có thêm một miếng ngọc nhỏ dài chừng một tấc, ngoài ra không có gì.

Mạnh Ngôn Chiêu ôm chặt đứa bé, khóc mãi không buông, cho đến khi Mạnh lão gia đồng ý đem về cứu.

Số không phụ lòng người, đứa bé ấy đã sống. Mạnh Ngôn Chiêu từ đó không rời nửa bước, còn nằng nặc xin mẫu thân tìm vυ" nuôi cho y.

“Quân tử Đào Đào” cái tên mang ý nghĩa vui vẻ, an hòa. Khi ấy Mạnh Ngôn Chiêu còn nhỏ, học chưa nhiều, chỉ mong y luôn hạnh phúc, nên đặt là “Đào Đào”.

Mạnh gia đông người, thêm một miệng ăn cũng chẳng sao, nhất là con trưởng lại quý mến. Mạnh phu nhân vốn nhân hậu, thương đứa nhỏ tội nghiệp, liền cho ở lại làm bạn bên con trai mình.

Còn cái tên “Đào Chi Dương” là do Mạnh lão gia đặt.

Khi lớn hơn, Đào Đào lộ rõ vẻ thanh tú, hoạt bát đáng yêu. Mỗi lần Mạnh lão gia gọi “Đào Đào” lại nhớ đến quả đào chín hồng, bèn đổi sang tên Đào Chi Dương.

Nhưng thường ngày, Mạnh Ngôn Chiêu vẫn gọi y là Đào Đào.

Hai người từ nhỏ đã gắn bó không rời. Mạnh lão gia và phu nhân thường thấy họ ở bên nhau, Đào Đào lại lanh lợi, luôn khiến hai vị vui vẻ, lâu dần coi như con ruột. Người trong phủ cũng gọi y là “Tiểu Đào ca”.

Giờ đây, cả hai đều khôn lớn, Mạnh Ngôn Chiêu chững chạc, đảm đương việc nhà sau khi phụ thân mất, Đào Đào rạng rỡ, tràn đầy sức sống. Tình cảm giữa họ càng thêm khăng khít.

Đào Đào vừa thay đồ xong, ngồi lau khô lông chim bằng khăn mềm.

Mạnh Ngôn Chiêu đặt bát trà gừng nóng trước mặt y: “Chăm con chim này, ngươi còn tận tâm hơn chăm bản thân.”

Đào Đào mỉm cười, môi đỏ răng trắng: “Đa tạ công tử. Nó bị thương, phải nuôi cho khỏe lại. Hơn nữa, ta nhanh nhẹn lắm, không ngã đâu.”

Uống hết bát trà gừng, bụng lại thấy trống rỗng, Đào Đào đặt con chim vào l*иg, liếc nhìn Mạnh Ngôn Chiêu: “Công tử… ở phía Tây Thành mới mở một quán rượu, nghe nói món ngỗng ở đó ngon tuyệt…”

Mạnh Ngôn Chiêu vừa nghe đã hiểu ngay ý đồ, giả vờ đau đầu cầm quyển sổ sách bên cạnh: “Ta cũng định đi, nhưng chiều nay phải duyệt sổ, đau đầu mất khẩu vị, chắc không đi được.”

Đào Đào lập tức bật dậy, giật lấy sổ: “Để ta! Công tử cứ nghỉ ngơi.”

Rồi còn rót thêm trà cho hắn: “Công tử dưỡng sức!”

Mạnh Ngôn Chiêu trong bụng thầm đắc ý, bưng chén trà ngồi sang một bên, nhìn Đào Đào lật sổ sách, còn hắn thì được rảnh rang.

Chưa tới nửa khắc, sổ sách đã được tính xong. Hồi nhỏ, Đào Đào thích luyện võ, Mạnh Ngôn Chiêu còn mời võ sư về dạy. Còn mấy môn tính toán hay mưu lược, vì y không chịu ngồi yên nên hắn cũng không ép. Thế mà chắc nhờ thường xuyên nghe, lâu dần lại thành thạo.

Đào Đào như ý được theo Mạnh Ngôn Chiêu đi ăn món ngỗng, nhưng món còn chưa bưng ra, y đã thấy mình lại bị một bữa ăn dỗ khéo. Bao nhiêu năm nay, cuối năm công tử nhà y dù có phải duyệt hết sổ sách của tất cả các cửa hàng, cũng vẫn nhàn nhã, vậy mà hôm nay chỉ một quyển sổ của Cầu Minh Các đã kêu đau đầu?

Cầu Minh Các là cửa hàng của Mạnh gia ở kinh thành, chuyên kinh doanh vàng ngọc, đã mở hơn ba mươi năm. Ngày thường bán các món trang sức vàng ngọc, cũng có khách đặt làm riêng. Nhờ tay nghề tinh xảo, sản phẩm luôn hoàn hảo, danh tiếng rất lớn.

“Không ăn à?” Mạnh Ngôn Chiêu thấy Đào Đào ngẩn người, liền biết y đã nhận ra, bật cười hỏi.

Đào Đào gắp một miếng ngỗng cho vào miệng: “Không sao, lại bị lừa thôi.” Nói xong y nhai nhồm nhoàm, hệt như bao lần trước, dù biết công tử hay chọc ghẹo nhưng lần nào cũng mắc bẫy.

Cơn giận chưa kịp bốc cao thì đã bị hương vị thơm ngọt mặn mà trong miệng áp xuống. Ngỗng chín mềm, thịt béo thơm, vị mặn vừa phải lan khắp đầu lưỡi. Mắt Đào Đào sáng bừng, liên tục gật đầu: “Công tử! Ngon quá…”

Miệng còn đang nhai, nói không rõ, y lập tức gắp một miếng khác đưa tới trước mặt Mạnh Ngôn Chiêu: “Công tử nếm thử đi!” vẻ mặt đầy phấn khởi.

Mạnh Ngôn Chiêu nhìn y, khẽ cười bất lực, nghiêng đầu cắn lấy miếng thịt, chậm rãi thưởng thức.

Ngỗng om, tôm xào, mì gà… Đào Đào ăn một lượt, cuối cùng còn húp hết một bát chè hạt sen yêu thích.

Ăn uống no nê, hai người định đi bộ tới Cầu Minh Các để tiêu cơm. Vừa ra khỏi tửu lâu, thấy một sạp bán mứt quả, Đào Đào lại đứng khựng, mắt dán vào những khay mứt đầy màu sắc, nuốt nước bọt ừng ực.

“Thích món nào thì chọn đi.” Mạnh Ngôn Chiêu thở nhẹ, trong lòng lo lắng mình nuôi y thành một tiểu béo thì khổ.

Đào Đào đang chọn cùng ông chủ, thì ở phía sau mấy phu khuân hàng đang bàn tán: “Hôm qua trong cung xảy ra chuyện lớn, cháy mất mấy gian phòng.”

Tin đồn ngoài phố nhiều như lá rụng, Mạnh Ngôn Chiêu nghe rồi bỏ ngoài tai, nhưng Đào Đào lại vểnh tai nghe kỹ.

“Lửa bốc cao lắm, phải cả trăm người mới dập được, tan hoang hết.” Giọng một phu khuân hàng vừa hăng say vừa sinh động như mình tận mắt chứng kiến.

Những câu sau của họ nghe như lời kể trong sách, Đào Đào cũng không buồn để ý, ôm gói mứt mơ tẩm đường vừa mua, đi cùng Mạnh Ngôn Chiêu rời đi.