Tin tức lan ra vào một buổi chiều muộn.
Không trống chiêng.
Không công bố rầm rộ.
Chỉ là trong lúc phân công công việc, chấp sự Phong Tu Đường nói thêm một câu, rất bình thản.
"Ba ngày nữa, sẽ có người của ngoại môn xuống."
Chỉ vậy thôi.
Nhưng cả Phong Tu Đường chấn động.
Ngoại môn.
Hai chữ ấy, đối với ký danh đệ tử, không khác gì một cánh cửa khép hờ.
Tối hôm đó, rất nhiều phòng gỗ vẫn còn sáng đèn.
Võ Bắc cũng không ngoại lệ.
Hắn ngồi dựa vào vách, nghe tiếng mưa rơi lách tách bên ngoài. Linh khí trong cơ thể chậm rãi lưu chuyển theo hơi thở, không nhanh, không loạn.
Ngoại môn.
Không phải ai cũng được bước vào.
Muốn rời Phong Tu Đường, không có cầu xin.
Chỉ cần điều kiện.
Ngày hôm sau, trong lúc nghỉ trưa, chấp sự gọi những người thuộc nhóm "trên" lại.
Không nhiều.
Chỉ tám người.
Võ Bắc có mặt.
Chấp sự nhìn họ, ánh mắt không hề nghiêm khắc, cũng không mang theo khích lệ.
"Phong Tu Đường là nơi giữ người, không phải nơi nuôi người."
Câu nói khiến không khí nặng hẳn.
"Muốn rời khỏi đây, phải thỏa mãn ba điều kiện."
Không ai lên tiếng.
Ai cũng nghe.
"Điều thứ nhất," chấp sự giơ một ngón tay,
"Nhập Khí phải vững."
"Không phải khí cảm. Không phải giữ được một lúc. Mà là linh khí lưu chuyển không tan trong lao dịch, trong xáo trộn, trong đối kháng."
Ông nhìn từng người.
"Giữ không nổi, khỏi cần bàn tiếp."
Võ Bắc thở nhẹ một hơi.
Điều này, hắn hiểu rõ.
"Điều thứ hai," ngón tay thứ hai giơ lên,
"Chịu được khảo nghiệm ngoại lực."
"Linh áp. Nhiễu loạn. Quấy nhiễu tâm thần."
"Người của ngoại môn sẽ không ra tay nặng, nhưng cũng sẽ không nương tay."
Có người trong nhóm khẽ nuốt nước bọt.
Võ Bắc nhớ lại buổi Trình sư huynh nâng tay.
Chỉ một động tác, linh khí hắn đã suýt tan.
Điều thứ hai này... không dễ.
"Điều thứ ba."
Chấp sự dừng lại một chút.
"Không có."
Mọi người ngẩng đầu.
"Không có điều thứ ba, ngoại môn không cần người thông minh, không cần người giỏi nói. Chỉ cần người mạng lớn!"
Ông quay lưng, bỏ lại một câu:
"Ba ngày sau, ai muốn thử, tự đứng ra."
Tin tức truyền đi rất nhanh.
Cả Phong Tu Đường sôi lên.
Có người hưng phấn.
Có người im lặng.
Có người âm thầm thu xếp đồ đạc, như thể đã chắc chắn sẽ rời đi.
Võ Bắc không nói với ai.
Hắn vẫn gánh đá.
Vẫn quét sân.
Vẫn nhập định mỗi tối.
Nhưng trong lòng hắn, cánh cửa kia đã hiện ra rất rõ.
Không cao.
Không xa.
Chỉ là… rất nặng.
Tối đến, Võ Bắc ngồi xếp bằng.
Hắn không dẫn nhiều linh khí.
Chỉ một tia.
Giữ.
Hắn để tâm trí trống rỗng, không nghĩ đến ngoại môn, không nghĩ đến khảo nghiệm.
Chỉ cảm nhận linh khí "ở lại" trong cơ thể.
Nếu hắn không giữ nổi, cánh cửa kia dù mở, cũng không phải dành cho hắn.
Ngoài kia, gió núi thổi qua Phong Tu Đường, mang theo hơi lạnh và tiếng mưa xa dần.
Ba ngày.
Không ai thúc ép.
Nhưng đối với Võ Bắc, từng hơi thở từ lúc này, đều đã tính vào lựa chọn.