Phong Tu Đường có trên dưới.
Trước kia, Võ Bắc không để ý.
Bởi khi tất cả đều ở tầng đáy, thì không cần phân biệt. Nhưng sau đợt thử giữ khí, ranh giới ấy dần hiện ra, không cần ai nói cũng thấy rõ.
Những người "giữ được khí vững" được xếp vào một nhóm trên.
Không gọi tên.
Chỉ phân việc.
Họ được giao những công việc nặng, như "liên tục" gánh đá dài ngày, vận chuyển vật liệu lên cao, không đổi người giữa chừng.
Những người còn lại thì làm việc lặt vặt, dễ hơn, nhưng bị thay đổi liên tục.
Bề ngoài không khác.
Nhưng ai cũng hiểu.
Đây là trên kia là dưới.
Võ Bắc thuộc nhóm trên.
Không ai tuyên bố.
Chỉ là mỗi sáng, khi phân công việc, hắn luôn được gọi cùng vài người quen mặt sau thử giữ khí.
Trong đó có một người tên "Tần Thu".
Tần Thu nhập Phong Tu Đường sớm hơn Võ Bắc gần một năm, khí tức trong người ổn định hơn, linh khí cũng dày hơn một chút.
Chưa Linh Chúc.
Nhưng rất gần.
"Ngươi giữ khí tốt," Tần Thu nói trong lúc nghỉ tay, giọng không cao không thấp.
"Nhưng đừng tưởng thế là đủ."
Võ Bắc gật đầu.
Hắn chưa từng nghĩ là đủ.
Buổi chiều hôm đó, họ được giao vận chuyển đá lên một đoạn sơn đạo mới mở.
Đường hẹp.
Dốc cao.
Gió quật thẳng mặt.
Phía trước có người trượt chân, cả đoàn buộc phải dừng lại.
Một ký danh ở nhóm dưới đứng gần đó, nhìn thấy thì cười khẩy.
"Trên thì sao? Cũng chỉ là gánh đá.
Tần Thu quay đầu, ánh mắt lạnh đi.
"Muốn đổi không?"
Người kia im bặt.
Không phải vì sợ Tần Thu.
Mà vì sợ "bị đổi chỗ".
Phong Tu Đường không phạt người.
Nhưng đổi vị trí, đã là phạt rồi.
Khi tiếp tục di chuyển, Võ Bắc cảm nhận rõ sự khác biệt.
Ở độ cao này, vận động mạnh khiến linh khí trong người liên tục dao động. Nếu không giữ nhịp thở ổn định, rất dễ loạn.
Tần Thu đi phía trước.
Nhịp bước đều, không nhanh.
Rõ ràng là người đã quen giữ khí trong động.
Võ Bắc học theo.
Không bắt chước hình thức.
Mà là cảm nhận.
Hắn để ý cách Tần Thu "dừng hơi thở đúng lúc", cách người này "không ép linh khí chạy theo sức lực", mà để nó tự ổn định.
Chậm.
Nhưng chắc.
Đến nửa đường, một ký danh khác trong nhóm trên bắt đầu thở dốc.
Linh khí trong người hắn rung mạnh.
Tần Thu dừng lại.
"Đủ rồi, ngươi xuống đi."
Người kia không cam lòng.
"Ta vẫn giữ được"
Lời chưa dứt, linh khí đã tán.
Hắn loạng choạng, suýt ngã.
Hai người đỡ lấy, đưa xuống.
Không ai cười.
Bởi tất cả đều biết chỉ cần sai một nhịp, vị trí trên sẽ đổi thành dưới.
Tối đến, Võ Bắc ngồi một mình trước phòng gỗ.
Hắn không nhập định ngay.
Chỉ ngồi, điều chỉnh hơi thở như ban ngày.
Không linh khí.
Chỉ thở.
Đến khi nhịp thở hoàn toàn ổn định, hắn mới dẫn một tia linh khí vào.
Không nhiều.
Chỉ đủ để giữ.
Linh khí tụ lại nơi bụng dưới, yên tĩnh hơn hôm qua.
Hắn không mừng.
Chỉ ghi nhớ cảm giác đó.
Đêm khuya, mưa nhẹ rơi trên mái gỗ.
Võ Bắc mở mắt, nhìn ra ngoài.
Phong Tu Đường vẫn ở đó.
Tầng trên.
Tầng dưới.
Tất cả đều đang dịch chuyển rất chậm.
Hắn hiểu rõ.
Ở nơi này, không ai bị đẩy lên nhanh.
Nhưng chỉ cần chậm một bước, sẽ bị đẩy xuống.
Võ Bắc khép mắt.
Hắn không cần ở trên.
Chỉ cần "không rơi xuống".
Chừng nào còn giữ được Nhập Khí vững, con đường phía trước… vẫn chưa đóng lại.