Chương 7: Vững

Sau ngày thử giữ khí, Phong Tu Đường yên tĩnh hơn hẳn.

Không phải vì công việc ít đi, mà vì "người ít đi".

Những ký danh bị loại không để lại dấu vết gì. Sáng hôm sau, giường trống, đồ đạc đã được dọn sạch, như thể chưa từng tồn tại.

Võ Bắc nhìn thoáng qua rồi thu ánh mắt lại.

Hắn không có thời gian nghĩ cho người khác.

Việc lao dịch không đổi, nhưng cách phân công thì khác.

Những người trụ lại sau thử giữ khí được chia thành hai nhóm. Một nhóm làm việc nặng ở sơn đạo, một nhóm ở sân trong, quét dọn và vận chuyển vật nhẹ.

Võ Bắc bị phân vào nhóm thứ nhất.

Không phải trừng phạt.

Mà là "đánh giá".

"Người giữ được khí khi vận động mạnh," chấp sự nói rất thẳng, "thì tiếp tục vận động."

Võ Bắc hiểu ý.

Giữ khí trong tĩnh đã khó.

Giữ khí trong động, càng khó hơn.

Gánh đá lên sơn đạo, mỗi bước đi đều là thử thách.

Linh khí trong cơ thể hắn giờ không còn tán loạn vô trật tự, nhưng vẫn rất nhạy cảm. Chỉ cần nhịp thở lệch đi một chút, nó sẽ dao động ngay.

Hắn bắt đầu quen với việc "điều chỉnh hơi thở theo bước chân".

Bước trái "hít".

Bước phải "thở".

Không nhanh.

Không chậm.

Cứ thế lặp lại.

Ban đầu, linh khí vẫn rung lên từng đợt. Nhưng sau nhiều lần, nó dần "quen" với nhịp vận động này.

Không mạnh hơn.

Chỉ "ít loạn hơn".

Buổi trưa, Võ Bắc ngồi nghỉ dưới bóng đá.

Một ký danh khác, lớn hơn hắn vài tuổi, tiến lại gần.

"Ngươi... hôm trước giữ được khí?"

Võ Bắc gật đầu.

Người kia nhìn hắn một lúc, rồi hạ giọng:

"Ta nghe chấp sự nói, người giữ khí ổn định, sau này sẽ được ưu tiên lưu lại."

Không phải lời chúc mừng.

Mà là nhắc nhở.

Ưu tiên, đồng nghĩa với "bị nhìn chằm chằm".

Võ Bắc không đáp, chỉ cúi đầu uống nước.

Hắn biết, từ lúc giữ được trong thử thách kia, hắn đã bị đặt vào một vị trí khác.

Chưa cao.

Nhưng cũng không còn hoàn toàn vô danh.

Chiều đến, trong lúc vận chuyển đá, một đệ tử khác lỡ tay trượt chân.

Đá lăn xuống sườn dốc.

Tiếng hô hoán vang lên.

Võ Bắc đứng ngay phía dưới.

Trong khoảnh khắc ấy, linh khí trong cơ thể hắn tự động dâng lên một chút. Không phải do hắn thúc đẩy, mà như một phản ứng tự nhiên.

Hắn nghiêng người tránh sang bên, động tác gọn gàng hơn trước rất nhiều.

Đá lăn qua sát mép áo.

Không trúng.

Võ Bắc đứng yên, tim đập nhanh, nhưng linh khí trong người "không tan".

Hắn chậm rãi thở ra.

Lần này, hắn nhận ra một điều rất rõ:

"Linh khí bắt đầu nghe lời".

Không phải hoàn toàn.

Nhưng ít nhất, không còn dễ vỡ như trước.

Tối đó, Võ Bắc không nhập định ngay.

Hắn ngồi dựa vào vách gỗ, hồi tưởng lại cả ngày.

Không có khoảnh khắc bạo phát.

Không có kỳ ngộ.

Chỉ là từng lần giữ được, rồi lại giữ được thêm một chút.

Khi hắn bắt đầu nhập định, linh khí theo hơi thở tiến vào cơ thể, tụ lại nơi bụng dưới.

Lần này, cảm giác căng tức giảm đi.

Không thoải mái.

Nhưng quen thuộc.

Hắn không ép linh khí mở rộng.

Chỉ để nó "ổn định thêm một vòng".

Thời gian trôi qua rất chậm.

Nhưng khi mở mắt, Võ Bắc biết rõ:

Nhập Khí của hắn chưa hoàn chỉnh.

Nhưng đã bước vào giai đoạn "vững".

Chỉ cần không vội.

Chỉ cần không sai.

Sớm muộn gì, hắn cũng sẽ đứng vững trên con đường này.

Ngoài kia, gió núi thổi qua Phong Tu Đường, không mạnh hơn hôm qua.

Nhưng với Võ Bắc, từng cơn gió đều trở nên quen thuộc.

Hắn không còn bị cuốn theo.

Hắn đang học cách "đứng yên giữa gió".