Chương 6: Cố Gắng

Sáng hôm đó, Phong Tu Đường không vang chuông.

Thay vào đó, một tiếng gõ khô khốc vang lên trước sân.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Tất cả ký danh đệ tử đều bị gọi ra ngoài.

Gió núi thổi mạnh hơn thường ngày, mang theo hơi lạnh quất vào mặt. Võ Bắc đứng trong hàng, cúi đầu, hai tay đặt trước bụng, hơi thở giữ đều.

Chấp sự Phong Tu Đường đứng phía trước, sắc mặt không thay đổi.

Bắt đầu từ hôm nay, ông nói chậm rãi, Phong Tu Đường tiến hành "thử giữ khí".

Trong hàng có tiếng xôn xao nhỏ.

Thử giữ khí ba chữ ấy, không cần giải thích cũng đủ khiến người ta căng thẳng.

"Nhập Khí không phải chỉ là dẫn khí," chấp sự tiếp tục, mà là giữ được khí trong mọi tình huống."

Ông quét mắt nhìn đám người phía dưới.

"Giữ không nổi, rời Phong Tu Đường."

Không có đe dọa.

Không có lớn tiếng.

Nhưng câu nói ấy còn nặng hơn cả roi.

Bọn họ bị dẫn đến một khoảng sân đá trống trải.

Không che chắn.

Không mái hiên.

Gió thổi thẳng từ sườn núi xuống, không ngừng, không nghỉ.

"Ngồi".

Tất cả khoanh chân tại chỗ.

Võ Bắc vừa ngồi xuống, đã cảm nhận được linh khí trong cơ thể dao động nhẹ. Không phải do hắn dẫn khí, mà do "ngoại lực".

Gió lạnh.

Âm thanh.

Chuyển động xung quanh.

Tất cả đều là thứ khiến linh khí chưa ổn định dễ tan nhất.

"Ba canh giờ,"chấp sự nói.

"Không được đứng dậy."

"Không được vận động."

"Chỉ được giữ."

Canh giờ đầu tiên trôi qua rất chậm.

Võ Bắc giữ hơi thở đều, linh khí tụ nơi bụng dưới, mỏng nhưng còn nguyên. Mồ hôi lạnh thấm dần sau lưng, nhưng hắn không dám lau.

Chỉ cần một cử động thừa, khí sẽ loạn.

Xung quanh đã bắt đầu có người thở gấp.

Có kẻ mặt tái nhợt, linh khí trong người tán ra từng đợt, không cách nào gom lại.

Canh giờ thứ hai.

Gió mạnh hơn.

Một người phía trước run lên, rồi phun ra một ngụm khí trắng mỏng linh khí thoát khỏi kinh mạch.

Chấp sự nhìn lướt qua.

"Ra ngoài."

Người kia sắc mặt xám xịt, không nói một lời, lặng lẽ rời sân.

Võ Bắc thấy cảnh đó, tim đập mạnh hơn một nhịp.

Linh khí trong cơ thể hắn cũng rung lên theo.

Hắn lập tức điều chỉnh hơi thở.

Chậm hơn.

Sâu hơn.

Không ép.

Không buông.

Chỉ giữ.

Đến giữa canh giờ thứ hai, đầu óc bắt đầu nặng.

Không phải mệt.

Mà là "ý niệm dao động".

Võ Bắc bỗng nhớ đến gian nhà cũ nát năm xưa. Nhớ đến những ngày làm nô tài trong phủ thiếu gia, sáng chưa sáng đã dậy, tối mịt mới được nghỉ.

Ý niệm vừa loạn, linh khí lập tức chao đảo.

Nguy rồi.

Hắn cắn chặt răng, dứt khoát cắt đứt dòng suy nghĩ.

Không nghĩ nữa.

Chỉ thở.

Trong khoảnh khắc đó, hắn hiểu ra một điều rất rõ:

Giữ khí, thực chất là giữ tâm.

Canh giờ thứ ba.

Sân đá giờ chỉ còn chưa đến một nửa số người.

Có kẻ mặt trắng bệch, mồ hôi đổ như tắm nhưng vẫn cố ngồi.

Có kẻ đã sớm bị đưa ra ngoài.

Võ Bắc cảm giác linh khí trong cơ thể mình mỏng đến mức gần như không tồn tại.

Nhưng nó vẫn chưa tan.

Chỉ cần còn một tia, là đủ.

Gió quất mạnh vào mặt, làm mắt hắn cay xè. Hơi thở nặng dần, từng nhịp đều đau.

Nhưng hắn không động.

Không ai ra tay giúp.

Không ai cổ vũ.

Đây là thử thách dành cho kẻ muốn ở lại.

Khi tiếng chuông cuối cùng vang lên, Võ Bắc mới nhận ra mình đã nín thở quá lâu.

Hắn thở ra một hơi dài.

Linh khí trong cơ thể theo đó chậm rãi lắng xuống.

Vẫn còn.

Chấp sự nhìn một vòng, gật đầu rất nhẹ.

"Những người còn trụ được, từ hôm nay sẽ tiếp tục ở Phong Tu Đường."

Không khen.

Không thưởng.

Nhưng với ký danh đệ tử, "ở lại" đã là một loại thắng lợi.

Võ Bắc đứng dậy, chân hơi run, nhưng ánh mắt lại rất tỉnh táo.

Hắn biết rõ.

Nhập Khí của hắn vẫn yếu.

Nhưng ít nhất, hắn đã "giữ được".

Và chỉ cần còn giữ được, con đường phía trước… vẫn chưa đóng lại.