Đêm dần sâu.
Gió núi lùa qua khe cửa gỗ, mang theo hơi lạnh thấm vào da thịt. Trong phòng, Võ Bắc ngồi xếp bằng, lưng tựa vào vách, hơi thở đều và chậm.
Linh khí trong không khí vẫn như mọi ngày.
Không nhiều hơn.
Không ít đi.
Nhưng so với trước kia, hắn đã "cảm nhận được rõ ràng hơn".
Từng tia linh khí mỏng manh theo nhịp hít vào mà tiến vào cơ thể, len lỏi qua những kinh mạch vốn khô cằn. Chúng không còn tan biến ngay lập tức như trước, nhưng cũng chưa chịu ở yên.
Giữ.
Đó là việc khó nhất của Nhập Khí.
Võ Bắc không vội vàng dẫn nhiều linh khí vào. Hắn nhớ rất rõ cảm giác buổi chiều chỉ một cử động nhẹ của người ở Linh Chúc cảnh, linh khí trong hắn đã suýt tan rã.
Nếu tham nhiều, chỉ có hỏng.
Hắn thu hẹp hơi thở, để linh khí chậm rãi tụ lại nơi bụng dưới. Đan điền vẫn còn mơ hồ, như một khoảng trống chưa được khai mở hoàn toàn.
Linh khí chạm vào đó, lập tức dao động.
Đau.
Không phải đau dữ dội, mà là cảm giác căng tức, như kéo giãn một sợi dây đã cũ.
Võ Bắc nhíu mày, nhưng không dừng lại.
Hắn để linh khí ở đó.
Không đẩy thêm.
Cũng không buông.
Sáng sớm hôm sau, tiếng chuông Phong Tu Đường vang lên.
Võ Bắc mở mắt, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hắn thở ra một hơi dài, linh khí trong cơ thể theo đó lắng xuống.
Không tan.
Chỉ yếu đi.
Khóe miệng hắn khẽ cong lên.
Chỉ vậy thôi, cũng đủ.
Lao dịch vẫn như cũ.
Gánh đá.
Quét sân.
Kéo gỗ.
Nhưng Võ Bắc phát hiện, khi linh khí được giữ ổn định, thân thể hắn "chịu đựng tốt hơn một chút". Không phải sức mạnh tăng lên rõ rệt, mà là mệt mỏi đến chậm hơn.
Mỗi lần nghỉ ngơi, hắn đều tranh thủ điều chỉnh hơi thở, để linh khí không bị phân tán quá nhiều.
Có người nhìn hắn, cười nhạt.
"Còn chưa Linh Chúc mà bày đặt ngồi nhập định."
Võ Bắc không đáp.
Hắn biết, với ký danh đệ tử, lời giải thích là thứ xa xỉ.
Buổi trưa, Phong Tu Đường phát thêm một quyển sách mỏng.
Trên bìa chỉ có ghi ba chữ: "Giữ Khí Quyết".
Chấp sự nói rất ngắn gọn:
"Người chưa vững Nhập Khí, đọc. Người đã vững, cũng đọc."
Có người lật vài trang rồi bỏ qua.
Võ Bắc thì đọc rất chậm.
Quyển này không nói cách dẫn khí.
Chỉ nói cách "không để linh khí tan" khi cơ thể vận động, khi bị quấy nhiễu, khi tâm trí dao động.
Từng câu chữ đều rất thực tế.
Không hoa mỹ.
Không hứa hẹn.
Nhưng lại đúng thứ hắn đang thiếu.
Chiều đến, trong lúc vận chuyển gỗ, một ký danh khác trượt chân, suýt làm đổ cả chồng gỗ.
Mọi người tán loạn.
Võ Bắc theo phản xạ lùi lại, linh khí trong cơ thể rung lên theo nhịp tim. Hắn lập tức điều chỉnh hơi thở, ép linh khí không tán ra ngoài.
Cảm giác căng tức lại xuất hiện.
Nhưng lần này, hắn giữ được.
Chồng gỗ đổ xuống cách hắn chưa đầy nửa trượng.
Không ai bị thương.
Võ Bắc đứng yên một lúc lâu, mới chậm rãi thở ra.
Trong lòng hắn hiểu rõ:
Không phải hắn nhanh hơn.
Mà là "hắn không loạn".
Tối đó, Võ Bắc đọc lại "Giữ Khí Quyết" thêm một lần nữa.
Hắn không cầu tiến nhanh.
Chỉ cầu một ngày, linh khí trong cơ thể ở yên hơn hôm qua.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn trong Phong Tu Đường lần lượt tắt đi.
Nhiều người ngủ say.
Võ Bắc vẫn ngồi đó.
Giữ hơi thở.
Giữ linh khí.
Giữ vị trí của mình trên con đường này.
Nhập Khí chưa phải tu sĩ.
Nhưng nếu không giữ nổi, ngay cả tư cách bước tiếp cũng không có.
Và hắn tuyệt đối không cho phép mình dừng lại ở đây.