Chương 4: Ranh Giới

Sáng sớm, sương mù còn phủ kín sườn núi.

Phong Tu Đường đã vang lên tiếng chuông trầm thấp, báo hiệu một ngày lao dịch mới bắt đầu.

Võ Bắc gánh đá lên sơn đạo.

So với mấy ngày trước, bước chân hắn ổn định hơn một chút. Không phải vì sức lực tăng vọt, mà bởi trong cơ thể hắn, luồng linh khí mỏng manh kia đã không còn tan biến ngay khi hắn vận động mạnh.

Nó vẫn ở đó.

Như một sợi tơ yếu ớt, quấn quanh kinh mạch.

Mỗi lần gánh đá, mỗi lần bước hụt trên bậc đá trơn ướt, linh khí ấy lại bị kéo giãn, rồi co lại. Đau, tê như có thứ gì đó cào xé bên trong cơ thể.

Võ Bắc nghiến răng chịu đựng.

Hắn biết, đây chính là ranh giới của "Nhập Khí".

Không vững, thì sẽ tan.

Giữa trưa, đệ tử Phong Tu Đường được phép có 1 quảng nghỉ ngắn.

Một nhóm người tụ lại dưới tán cây lớn, vừa ăn bánh khô vừa nói chuyện. Võ Bắc ngồi cách đó không xa, lặng lẽ uống nước.

"Nghe nói hôm nay lại có đệ tử ngoại môn xuống kiểm tra."

Một câu nói khiến không ít người giật mình.

"Thật à?"

"Ừ, hình như là Linh Chúc cảnh. Người ta chỉ cần đứng đó thôi, linh khí áp xuống là chúng ta đã thở không nổi rồi."

Võ Bắc hơi khựng lại.

"Linh Chúc".

Hắn đã nghe cái tên này không ít lần. Đó là cảnh giới sau Nhập Khí, khi linh khí trong cơ thể không còn tản mát mà tụ lại, ổn định như một ngọn nến được thắp sáng.

So với hắn bây giờ, đó là hai thế giới khác nhau.

Buổi chiều, tất cả đệ tử trong Phong Tu Đường bị gọi tập trung lại.

Một nam tử trẻ tuổi đứng trên bậc đá cao, áo xám viền bạc, lưng thẳng, ánh mắt lạnh nhạt. Hắn không làm gì cả, nhưng Võ Bắc vẫn cảm thấy ngực mình nặng xuống.

Không phải uy hϊếp mà là chênh lệch.

Chấp sự đứng bên cạnh cung kính nói:

"Vị này là Trình sư huynh, đệ tử ngoại môn, Linh Chúc cảnh. Hôm nay đến xem xét tiến độ tu luyện của Phong Tu Đường."

Sư huynh Trình liếc mắt nhìn đám ký danh phía dưới.

Chỉ một ánh nhìn.

Không ít người vô thức cúi đầu.

Võ Bắc cũng cúi đầu, nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác rõ ràng hơn bao giờ hết.

Linh khí trong cơ thể đối phương ổn định, dày và không hề hỗn loạn.

Còn linh khí trong hắn?

Chỉ cần đối phương tiến thêm một bước, có lẽ đã đủ khiến nó tan vỡ.

"Nhập Khí chưa vững."

Giọng Trình sư huynh vang lên, bình thản.

"Phần lớn vẫn chỉ dừng ở khí cảm, người thật sự giữ được linh khí trong đan điền, không quá ba."

Ánh mắt hắn lướt qua từng người.

Khi nhìn đến Võ Bắc, ánh mắt dừng lại trong nháy mắt.

"Ngươi."

Võ Bắc bước lên một bước, cúi người.

"Có đệ tử."

"Ngươi đã Nhập Khí?"

"Vâng."

Trình sư huynh không hỏi thêm. Hắn chỉ nâng tay lên, nhẹ nhàng thả xuống.

Không có linh áp bạo phát.

Không có sát ý.

Nhưng khoảnh khắc đó, Võ Bắc cảm thấy linh khí trong cơ thể mình rung lên dữ dội. Như gặp phải thứ gì đó mạnh hơn, ổn định hơn, buộc phải lùi bước.

Hắn cắn chặt răng, giữ hơi thở, ép linh khí không tan.

Một hơi.

Hai hơi.

Ba hơi.

Đến hơi thứ tư, cảm giác nặng nề mới dần biến mất.

Trình sư huynh thu tay, gật đầu rất khẽ.

"Rất tốt."

Chỉ hai chữ.

Nhưng với Võ Bắc, đây là lần đầu tiên có người công nhận hắn bước vào con đường này.

Tối đến, gió núi thổi mạnh.

Võ Bắc không vội ngủ ngay.

Hắn ngồi xếp bằng trong phòng gỗ, nhắm mắt, điều chỉnh hơi thở. Linh khí trong không khí chậm rãi theo từng nhịp hít vào mà chảy vào cơ thể.

Lần này, hắn không cầu nhiều.

Chỉ cầu "ổn."

Hắn nhớ lại ánh mắt của Trình sư huynh, nhớ lại cảm giác linh khí của mình suýt tan rã.

Khoảng cách ấy, không phải một ngày là có thể lấp đầy.

Nhưng cũng không phải không thể vượt qua.

Võ Bắc siết chặt nắm tay.

"Nhập Khí chỉ là bắt đầu..."

Ngoài kia, gió vẫn thổi qua Phong Tu Đường, mang theo hơi lạnh và mùi đá núi.

Con đường tu tiên của hắn, vừa mới chạm vào ranh giới đầu tiên.

Và hắn biết rõ.

"Nếu không vượt qua, hắn sẽ mãi ở lại dưới tầng đáy này!"