Chương 30: Sau Lưng Là Dao

Phong Tu Đường về đêm luôn yên tĩnh.

Mỗi người một gian phòng nhỏ, tách biệt nhau, cửa gỗ cũ kỹ, ánh đèn dầu leo lách.

Đêm đó, Võ Bắc vừa trở về phòng.

Toàn thân mỏi nhừ sau một ngày lao dịch. Vai áo ướt đẫm mồ hôi, bàn tay sưng đỏ vì khiêng đá liên tục. Hắn đóng cửa, không nghỉ ngơi ngay mà chậm rãi ngồi xếp bằng trên giường gỗ.

Hô hấp trầm xuống.

Luyện bì.

Da thịt khẽ căng ra theo từng nhịp thở. Những vết trầy xước ban ngày mang theo cảm giác nóng rát quen thuộc. Đau, nhưng ổn định.

Bỗng từ bên ngoài truyền vào là 1 tiếng rầm cực kỳ lớn.

Cửa phòng bị đạp mạnh.

Võ Bắc mở mắt.

Hai tên tạp dịch đứng ngoài, sắc mặt không mấy thiện cảm.

"Chấp sự có lệnh, kho phía nam thiếu người trực đêm, kêu ngươi mau chóng qua đó."

Giọng nói cộc lốc, không cho 1 cơ hội để phản bác.

Võ Bắc đứng dậy.

Hắn biết rõ.

Kho phía nam vốn không nằm trong phần việc của hắn. Hơn nữa, hôm nay hắn vốn đã lao dịch đủ rồi.

Nhưng hắn không nói gì.

Chỉ gật đầu.

"Ta đi."

Hai tên kia liếc nhìn nhau, trong mắt lóe lên chút ngạc nhiên, rồi xoay người rời đi.

Ngoài hành lang tối, Trần Hổ đứng tựa cột gỗ.

Khóe miệng nhếch lên.

"Nghe lời thật đấy."

Võ Bắc lướt mắt qua hắn, không dừng lại.

Kho phía nam lạnh lẽo, ẩm thấp, phải khuân dược thảo hỏng, dọn thùng gỗ mục. Công việc vừa nặng vừa bẩn, rõ ràng là cố ý làm khó.

Trần Hổ đứng xa xa, khoanh tay nhìn.

Trong lòng hắn cười thầm.

Một kẻ Nhập Khí kỳ đại viên mãn, dù có luyện bì thì sao. Cứ ép như vậy vài ngày, sớm muộn gì cũng gãy.

Nhưng hắn không biết.

Ở trên lầu Phong Tu Đường, trong gian phòng chấp sự, một quyển sổ mỏng đang mở ra.

Ngọn đèn dầu lay động.

Chấp sự cúi đầu, bút lông chấm mực.

Dòng chữ mới xuất hiện.

"Trần Hổ. Tự ý điều động nhân lực của Phong Tu Đường. Lấy danh nghĩa ta."

Bút dừng lại một nhịp.

Rồi thêm một dòng.

"Võ Bắc, không oán trách, không trì hoãn, hoàn thành."

Chấp sự khẽ gật đầu.

"Rất tốt."

Dưới kho, Võ Bắc bê thùng gỗ cuối cùng đặt xuống.

Lưng áo đã ướt sũng, hai tay run nhẹ. Nhưng ánh mắt vẫn sáng.

Hắn trở về phòng khi trời gần sáng.

Không ngủ.

Chỉ rửa mặt bằng nước lạnh, rồi lại ngồi xuống.

Tiếp tục luyện bì.

Da thịt rung lên yếu ớt, rồi dần ổn định. Trong cơn đau âm ỉ, Võ Bắc cảm nhận rất rõ.

Cơ thể mình... đang thích nghi nhanh hơn.

Ngoài cửa sổ, trời dần sáng.

Trần Hổ không thấy.

Nhưng chấp sự thì thấy rất rõ.

Và từ khoảnh khắc này, cán cân trong Phong Tu Đường đã bắt đầu nghiêng hẳn về một phía.