Sau đêm ấy, Võ Bắc bắt đầu cảm nhận được sự khác biệt.
Không phải thân thể bỗng mạnh lên rõ rệt, mà là trong lúc tu luyện, "cảm giác nóng ấm" xuất hiện ngày càng ổn định. Mỗi khi hắn hít sâu, vận chuyển động tác theo pháp môn, luồng khí mỏng manh kia lại sinh ra trong đan điền, chậm rãi lan ra tứ chi.
Tuy rất yếu nhưng khi cảm nhận kỹ thì vẫn có thể nhận ra được.
Võ Bắc biết rõ đây chính là "linh khí."
Hắn không dám tự đắc, càng không dám nóng vội. Ban ngày vẫn làm việc như cũ, thậm chí còn chủ động nhận phần nặng hơn, để rèn thân thể đến cực hạn.
Gánh đá, khai mỏ, chở nước lên núi.
Cơ bắp mỏi đến mức tê dại, nhưng những lúc như vậy linh khí trong thân thể lại dễ sinh ra nhất.
Buổi tối, khi người khác đã ngủ, Võ Bắc mới lặng lẽ ngồi dậy tu luyện. Hắn không theo đuổi tốc độ, chỉ cầu ổn định.
Ba ngày sau, quản sự Hà Lâm bắt đầu chú ý đến hắn.
Không phải vì hắn nổi bật.
Mà vì hắn chưa từng làm chậm.
Trong Phong Tu Đường, kẻ không làm chậm đã là khác thường.
Ngày thứ tám, mâu thuẫn xảy ra.
Triệu Khang lại đến.
Lần này, hắn mang theo thêm hai tên đệ tử ngoại môn khác, cố ý đứng nhìn đám ký danh làm việc.
"Ngươi."
Hắn chỉ thẳng vào Võ Bắc.
"Gánh thêm hai phần đá nữa."
Một phần đã nặng, hai phần rõ ràng là cố tình ép người.
Một số ký danh khác lén nhìn Võ Bắc, ánh mắt mang theo thương hại. Không ai nghĩ hắn có thể hoàn thành.
Võ Bắc không nói gì, lặng lẽ gật đầu.
Hắn cúi người gánh đá.
Vai trĩu xuống, xương cốt kêu răng rắc. Mỗi bước đi đều như giẫm lên lưỡi dao.
Đi được nửa đường, mồ hôi hắn chảy như mưa, hơi thở dồn dập. Nhưng trong cơn mệt mỏi cực hạn ấy, "linh khí bỗng vận chuyển nhanh hơn".
Một tia linh khí mỏng như sợi tơ sinh ra.
Linh khí ấy theo hơi thở vận chuyển, len lỏi khắp kinh mạch, khiến đau đớn giảm đi đôi chút.
Võ Bắc cắn răng, bước tiếp.
Khi hắn đặt đá xuống điểm cuối, cả Phong Tu Đường im lặng.
Triệu Khang hơi sững người.
"Cũng chỉ là may mắn mà thôi."
Hắn hừ lạnh, rồi phất tay.
"Chiều nay... ngươi tiếp tục."
Lần này, Võ Bắc ngẩng đầu.
Chỉ một thoáng.
Ánh mắt hắn không oán, không giận, chỉ bình tĩnh đến lạnh.
Triệu Khang nhíu mày, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác khó chịu.
Chiều tối, gió núi thổi mạnh hơn thường ngày.
Một đệ tử ký danh khác vì kiệt sức mà trượt chân, suýt ngã xuống sườn núi. Võ Bắc ở gần nhất, theo bản năng kéo lại.
Nhưng Triệu Khang lại lên tiếng:
"Làm việc của ngươi, ai cho ngươi xen vào?"
Võ Bắc buông tay.
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt của người được cứu thoáng hiện lên vẻ oán hận, sau đó hắn đã bị đánh.
Đêm đến, Võ Bắc ngồi tĩnh tọa, hai tay đặt trên đầu gối. Lần này, hắn không luyện thể.
Mà là "dẫn khí".
Linh khí mỏng manh xoay quanh đan điền, tuy chưa thể gọi là tu sĩ, nhưng đã vượt xa phàm nhân.
Hắn mở mắt, chậm rãi nắm tay.
Một tia gió rất nhẹ lướt qua lòng bàn tay.
Võ Bắc khẽ thì thầm:
"Đây là là mình đã nhập khí thành công rồi sao?"
Dù đây chưa phải là thành tựu lớn lao gì, nhưng hắn biết mình đã thành công bước qua ngưỡng cửa giữa phàm nhân và tu sĩ.
Sáng hôm sau, Triệu Khang lại đến.
Hắn cố ý làm khó Võ Bắc thêm lần nữa, lần này là phá đá ở vách đứng, cực kỳ nguy hiểm.
Ngày hôm đó, khi Triệu Khang đang đứng quan sát đám người làm việc, Võ Bắc nhấc búa.
Một nhát.
Đá vỡ.
Mảnh đá văng ra, gió núi thổi mạnh đúng lúc, mảnh đá sượt qua người Triệu Khang, cắt rách tay áo.
Dính phải 1 vết cắt sâu ở trên cánh tay khiến cho hắn ta tái mặt.
Hà Lâm quay đầu nhìn Võ Bắc.
Võ Bắc cúi đầu:
"Gió mạnh quá, tiểu nhân không kiểm soát được."
Không cố ý, không chứng cứ, lại chủ động nhận lỗi trước, thật sự là khiến cho người ta khó mà trách nặng được.
Hà Lâm nhìn hắn hồi lâu, rồi quay ra đỡ Triệu Khang về ngoại môn để trị thương.
Đêm đó, Võ Bắc đứng trên sườn núi, gió thổi tung tóc.
Hắn cảm nhận linh khí trong thân thể ngày càng rõ ràng.
Chậm, nhưng không dừng.