Chương 29: Sóng Ngầm Nổi Lên

Ở Phong Tu Đường, mỗi người đều có một căn phòng riêng biệt.

Nhỏ, cũ, vách đất nứt nẻ, nhưng ít nhất không phải chen chúc. Cũng chính vì vậy, nơi này yên tĩnh hơn ngoại môn rất nhiều, ai sống phận nấy, ít khi qua lại.

Nhưng mấy ngày gần đây, sự yên tĩnh đó bắt đầu bị phá vỡ.

Võ Bắc nhận ra điều này từ rất sớm.

Ban ngày lao dịch, khi hắn đi qua bãi đá hoặc kho vật tư, ánh mắt của vài người thường dừng lại trên người hắn lâu hơn bình thường. Không công khai, nhưng rõ ràng có dò xét.

Nguyên nhân rất đơn giản.

Hắn bắt đầu lui tới kho cũ phía tây vào ban đêm.

Và thỉnh thoảng, có tiểu đồng mang đồ đến trước cửa phòng hắn.

Ở Phong Tu Đường, chỉ cần khác người một chút, lập tức sẽ bị chú ý.

Buổi chiều hôm đó, khi Võ Bắc vừa hoàn thành phần việc được giao, chuẩn bị quay về phòng, một người đã chặn hắn lại.

Trần Hổ.

Tu vi Linh Chúc sơ kỳ, ở Phong Tu Đường đã gần ba năm, xem như là người có thâm niên. Thân hình cao lớn, mặt vuông, ánh mắt mang theo vẻ áp chế tự nhiên.

"Võ Bắc."

Giọng Trần Hổ trầm thấp.

Võ Bắc dừng bước, quay lại.

"Có việc gì sao?"

Trần Hổ liếc nhìn xung quanh, thấy không có chấp sự, liền hạ giọng.

"Nghe nói gần đây ngươi được chấp sự chiếu cố?"

Võ Bắc sắc mặt không đổi.

"Ta không rõ ý của ngươi."

Trần Hổ cười khẩy.

"Ở Phong Tu Đường này, ai cũng như nhau. Nhưng ngươi thì lại khác biệt."

Hắn tiến lên nửa bước.

"Kho cũ phía tây, thảo dược, khoáng thạch... đừng nói là ngươi tự kiếm được."

Võ Bắc im lặng.

Sự im lặng đó, trong mắt Trần Hổ, chẳng khác nào thừa nhận.

"Phong Tu Đường không cấm tranh đoạt," Trần Hổ nói chậm rãi, "nhưng thứ ngươi có, liệu có giữ nổi không... thì còn phải xem bản lĩnh."

Ánh mắt hắn lóe lên tia lạnh.

"Ra bãi đá phía sau."

Không phải khıêυ khí©h ồn ào.

Không có đám đông vây xem.

Chỉ là một lời mời ép buộc, đúng kiểu của Phong Tu Đường.

Võ Bắc nhìn hắn một lúc, rồi gật đầu.

Bãi đá phía sau Phong Tu Đường gồ ghề, đầy sỏi vụn. Gió núi thổi qua, mang theo hơi lạnh.

Không ai khác.

Chỉ có hai người.

Trần Hổ không nói nhiều, trực tiếp vận linh khí, nắm đấm phủ một tầng sáng mờ, đánh thẳng vào ngực Võ Bắc.

Không thử.

Là đánh thật.

"Bịch!"

Lực đạo nện xuống.

Võ Bắc lùi lại một bước, gót chân cày sâu xuống đất. Lớp da trên ngực rung mạnh, lực truyền vào trong rồi nhanh chóng bị triệt tiêu.

Không đau nhói.

Chỉ là hơi nặng.

Trần Hổ hơi khựng lại, rồi lập tức tung thêm một quyền nữa, lực mạnh hơn.

"Bịch!"

Lần này, Võ Bắc chỉ lùi nửa bước.

Ánh mắt Trần Hổ thay đổi.

Hắn rõ ràng cảm nhận được, mỗi cú đánh đều bị thứ gì đó chặn lại. Không phải linh khí hộ thể, mà là... thân thể tự động chống đỡ.

"Ngươi giấu rất kỹ."

Giọng Trần Hổ trầm xuống.

Võ Bắc không đáp.

Hắn không phản công.

Chỉ đứng đó, tiếp nhận.

Bởi vì hắn hiểu rõ, ở Phong Tu Đường, chống đỡ được đã đủ để truyền đi một thông điệp.

Trần Hổ siết chặt nắm đấm, cuối cùng thu tay lại.

"Hừ."

Hắn quay người rời đi, không nói thêm lời nào.

Nhưng Võ Bắc biết, chuyện này chưa kết thúc.

Tin tức sẽ lan ra.

Không ồn ào, không phô trương, nhưng từ hôm nay, trong Phong Tu Đường sẽ có người hiểu rõ một điều:

Võ Bắc không còn là kẻ dễ động vào nữa.

Hắn quay về phòng tranh, đóng cửa lại.

Ngồi xuống, hít sâu một hơi.

Luyện Bì tầng 1 viên mãn vẫn còn đó, trầm ổn như đá.

Nhưng con đường phía trước, rõ ràng sẽ không còn yên lặng như trước nữa.