Chương 28: Tài Nguyên Giá Rẻ

Từ sau lần thăm dò đó, cuộc sống của Võ Bắc tại Phong Tu Đường bắt đầu xuất hiện những thay đổi rất nhỏ.

Nhỏ đến mức, nếu không để ý kỹ, gần như không ai nhận ra.

Công việc ban ngày của hắn được sắp xếp nhẹ hơn một chút. Không phải được nghỉ, cũng không phải được ưu đãi công khai, mà chỉ là tránh những phần lao dịch thuần túy tiêu hao thời gian vô ích.

Kéo đá xa được đổi thành chuyển vật trong kho. Sửa đường núi nguy hiểm được thay bằng dọn dẹp vật tư cũ.

Không ai thắc mắc.

Ở Phong Tu Đường, chấp sự muốn phân công thế nào, không cần giải thích.

Điều thay đổi thật sự, nằm ở ban đêm.

Tối hôm đó, khi Võ Bắc chuẩn bị đến kho cũ phía tây như thường lệ, một tiểu đồng mang theo một bao vải thô đặt trước cửa.

"Chấp sự bảo đưa cho ngươi."

Nói xong, tiểu đồng quay người đi ngay, không hỏi han, không dặn dò thêm.

Võ Bắc đóng cửa, mở bao vải ra.

Bên trong là mấy vật tầm thường đến mức nếu đặt ở ngoại môn, cũng chẳng ai thèm ngó tới.

Một gói thảo dược phơi khô, mùi hăng nhẹ, thường dùng để ngâm nước cho tạp dịch giảm đau cơ bắp.

Một túi cát mịn hơn bình thường, hạt nhỏ và đều.

Và vài viên thạch khoáng xám nhạt, linh khí yếu đến mức gần như không cảm nhận được.

Võ Bắc nhìn những thứ đó rất lâu.

Hắn hiểu.

Không phải chấp sự keo kiệt.

Mà là đang thử.

Thử xem hắn có biết tận dụng những tài nguyên rẻ tiền này để biến chúng thành những thứ có ích hay không, có xứng để tiếp tục đầu tư hay không.

Đêm đó, Võ Bắc không do dự.

Hắn đun nước, thả thảo dược vào, ngâm toàn thân. Dược lực không mạnh, nhưng thấm dần vào da, khiến lớp bì ngoài sinh ra cảm giác nóng ấm, thư giãn.

Sau đó, hắn dùng túi cát mịn vỗ đều lên thân thể.

Không đau.

Không rát.

Chỉ là từng đợt lực nhẹ nhưng liên tục, kí©h thí©ɧ da thịt ở mức ổn định nhất.

Cuối cùng, hắn đặt mấy viên thạch khoáng xám quanh người, điều chỉnh hô hấp. Linh khí yếu ớt từ khoáng thạch không đi vào kinh mạch, mà bị hắn dẫn sát bề mặt da, khiến lớp bì ngoài hấp thu từng chút một.

Đến khi trời gần sáng, toàn thân Võ Bắc nóng lên nhè nhẹ.

Không bộc phát.

Không đột phá.

Nhưng Luyện Bì viên mãn vốn đã ổn định, giờ lại càng vững như bàn thạch.

Sáng hôm sau, chấp sự gọi Võ Bắc đến kho.

Không hỏi kết quả.

Chỉ nhìn hắn một lúc, rồi gật đầu.

"Tài nguyên không nhiều."

"Nhưng nếu biết dùng, cũng đủ đi được một đoạn." Lão nói.

Võ Bắc cúi đầu thật sâu.

"Đệ tử hiểu."

Chấp sự không nói thêm, chỉ khoát tay cho hắn lui.

Từ hôm đó trở đi, cứ mỗi ba ngày, Võ Bắc lại nhận được những thứ tương tự. Không quý, không hiếm, nhưng đều đúng thứ hắn cần nhất lúc này.

Không ai công khai chống lưng.

Không ai tuyên bố nâng đỡ.

Nhưng Võ Bắc biết, mình đã bước vào tầm mắt của một người có quyền quyết định.

Và với hắn, thế là đủ.

Bởi vì con đường luyện thể của hắn...

Không cần hào nhoáng.

Chỉ cần từng bước chắc chắn.