Chương 27: Thăm Dò Lần Cuối

Ba ngày sau khi Luyện Bì tầng 1 viên mãn, Võ Bắc lại bị gọi tên.

Lần này không phải giữa buổi lao dịch, mà là lúc mặt trời vừa khuất sau dãy núi phía tây, bầu trời dần chuyển tối. Khi đám người Phong Tu Đường đã giải tán, chỉ còn Võ Bắc đứng lại.

"Ngươi theo ta."

Chấp sự nói ngắn gọn, giọng không cao không thấp, nghe không ra cảm xúc.

Võ Bắc cúi đầu đáp một tiếng, bước theo sau. Trong lòng hắn rất tỉnh táo. Đây không phải trùng hợp, càng không phải việc vặt.

Con đường lần này dẫn ra khỏi khu lao dịch, men theo một khe núi hẹp phía sau Phong Tu Đường. Hai bên vách đá dựng đứng, ánh sáng mờ dần, linh khí trong không khí cũng loãng hơn bình thường.

Chấp sự dừng lại.

"Ở đây có một đoạn đường đá thường xuyên sạt lở," hắn nói, "cần người xuống kiểm tra, dọn mấy tảng đá mắc kẹt bên dưới."

Nói xong, hắn chỉ tay xuống khe sâu phía trước.

Không có dây thừng.

Không có công cụ.

Chỉ có gió lạnh thổi ngược lên từ đáy khe.

Võ Bắc nhìn xuống, ước chừng độ sâu phải hơn hai trượng. Nếu trượt chân, dù không chết cũng khó tránh bị thương.

Hắn không hỏi.

Chỉ gật đầu, tiến lên phía trước.

Chấp sự đứng yên tại chỗ, ánh mắt khóa chặt từng cử động của Võ Bắc.

Võ Bắc chọn một điểm đặt chân, khom người, rồi thả mình nhảy xuống.

"Ầm."

Cả thân thể rơi thẳng xuống nền đá.

Lớp da bên ngoài rung lên dữ dội, lực phản chấn dội ngược vào người. Trong khoảnh khắc, Võ Bắc cảm thấy ngực hơi nghẹn lại, nhưng cảm giác đó nhanh chóng tan biến.

Không đau.

Không choáng.

Hắn đứng thẳng dậy.

Dưới khe, mấy tảng đá lớn chắn ngang dòng nước nhỏ. Võ Bắc đặt tay lên một tảng đá, thử dùng lực đẩy. Đá nặng, nhưng không đến mức không thể lay động.

Hắn hạ thấp trọng tâm, gồng toàn thân.

Da bàn tay siết chặt, lớp bì ngoài như tự động căng lên, tiếp nhận toàn bộ ma sát và áp lực. Tảng đá chậm rãi dịch chuyển, rồi lăn sang một bên, rơi xuống khe sâu hơn.

Một tảng.

Rồi tảng thứ hai.

Đến tảng cuối cùng, cạnh đá sắc bén cào mạnh qua cánh tay Võ Bắc. Hắn cảm nhận rõ ma sát mạnh, nhưng khi rút tay lại, chỉ có một vệt trắng mờ thoáng qua rồi biến mất.

Trên cao, chấp sự nheo mắt.

Hắn không bỏ sót chi tiết nào.

Từ cách Võ Bắc tiếp đất, cách dùng lực, cho đến phản ứng sau va chạm. Tất cả đều vượt xa một kẻ Nhập Khí kỳ đại viên mãn bình thường.

"Đủ rồi, lên đi."

Võ Bắc đạp chân lên vách đá, mượn lực bật người lên trên. Động tác không nhanh, nhưng rất ổn định, không hề hoảng loạn.

Khi đứng lại trước mặt chấp sự, hắn cúi đầu, hơi thở chỉ hơi trầm xuống.

Chấp sự im lặng một lúc lâu.

Rồi lần đầu tiên, hắn hỏi thẳng.

"Ngươi có từng tu luyện luyện thể?"

Võ Bắc tim khẽ chấn động, nhưng sắc mặt không đổi.

"Dạ bẩm, chỉ là tự rèn thân thể, không có truyền thừa."

Chấp sự nhìn hắn thêm một lúc, rồi gật nhẹ.

"Tốt."

Chỉ một chữ.

Nhưng thái độ đã khác hẳn trước kia.

Hắn xoay người rời đi, vừa đi vừa nói như vô tình.

"Từ mai, ngươi không cần nhận việc nặng nhất nữa. Buổi tối... Nếu muốn ở lại kho cũ phía tây, ta sẽ coi như không thấy."

Võ Bắc cúi đầu thật sâu.

"Đa tạ chấp sự."

Chấp sự không quay lại.

Nhưng trong lòng hắn đã có quyết định.

Phong Tu Đường không thiếu người chịu khổ, nhưng thiếu người có thể chịu khổ mà còn tiến lên được. Võ Bắc không chỉ chịu được, mà còn đang lột xác.

Một kẻ như vậy...

Đáng để đầu tư.

Đêm đó, Võ Bắc ngồi trong kho cũ phía tây, không gian rộng rãi hơn, yên tĩnh hơn. Hắn cảm nhận rõ ràng, con đường trước mắt đã rộng ra một chút.

Không phải vì được che chở.

Mà vì cuối cùng, đã có người nhìn thấy tiềm năng của hắn.

Và từ đây trở đi, hắn không còn chỉ là một kẻ bị bỏ rơi ở Phong Tu Đường nữa.