Chương 26: Luyện Bì Tầng 1 Viên Mãn

Sau nhiệm vụ riêng hôm đó, chấp sự không còn gọi Võ Bắc thêm lần nào nữa.

Mọi thứ ở Phong Tu Đường dường như quay trở lại quỹ đạo cũ. Lao dịch vẫn nặng nhọc, ánh mắt người khác vẫn thờ ơ, chỉ có Võ Bắc tự mình biết rõ thân thể của bản thân đang tiến gần đến một điểm mấu chốt.

Luyện Bì tầng 1 sắp viên mãn.

Ban ngày, hắn không còn cố tình nhận việc nặng nhất, nhưng bất luận là kéo gỗ, khiêng đá hay sửa đường núi, lớp da bên ngoài đều tiếp nhận ngoại lực một cách tự nhiên. Va chạm không còn để lại vết đỏ lâu, trầy xước cũng dần biến mất nhanh hơn trước.

Đến mức, ngay cả chính Võ Bắc cũng khó cảm nhận được giới hạn của da thịt nữa.

Đêm thứ bảy sau nhiệm vụ kho gỗ.

Võ Bắc không luyện bì theo cách cũ.

Hắn không dùng bao cát, không vỗ mạnh, cũng không ma sát thô bạo. Thay vào đó, hắn đứng thẳng giữa phòng tranh, nhắm mắt, điều chỉnh hơi thở chậm rãi.

Hít vào.

Giữ khí.

Thở ra.

Theo từng nhịp hô hấp, hắn cảm nhận rõ ràng lớp da bên ngoài đang tự co giãn, như một tấm da trâu đã được tôi luyện đủ lâu, bắt đầu tự mình thích nghi với mọi biến hóa.

Cảm giác đau biến mất hoàn toàn.

Thay vào đó là sự trầm ổn.

Một cảm giác dày, chắc, không cần cố ý duy trì.

Bất chợt, toàn thân Võ Bắc rung nhẹ.

Không phải vì lạnh.

Mà giống như lớp bì ngoài đồng loạt siết chặt lại trong cùng một khoảnh khắc, rồi nhanh chóng thả lỏng. Cảm giác đó lan khắp từ da đầu đến gót chân, không sót một tấc nào.

Võ Bắc mở mắt.

Hắn cúi xuống, dùng móng tay cào mạnh lên cánh tay.

Không để lại dấu.

Dùng cạnh giường gỗ cũ đập nhẹ vào bắp tay.

Chỉ vang lên một tiếng trầm đυ.c, da thịt không hề đau nhói.

"Luyện Bì tầng 1... viên mãn rồi."

Hắn thở ra một hơi dài, sống lưng như trút được một gánh nặng vô hình.

Không còn cảm giác căng cứng bất ổn.

Không còn nóng rát sau khi chịu lực.

Lớp da ngoài giờ đây đã trở thành một phần hoàn chỉnh của thân thể, không cần hắn chủ động vận hành hay chú ý nữa.

Sáng hôm sau.

Gió núi thổi mạnh, cát bụi bay mù. Một số tạp dịch bị cát quất vào mặt phải cúi đầu né tránh. Võ Bắc vẫn bước thẳng, cát đá va vào da chỉ để lại cảm giác như gió lùa.

Chấp sự Phong Tu Đường đứng từ xa nhìn thấy cảnh đó, ánh mắt dừng lại lâu hơn thường lệ.

Nhưng hắn không gọi.

Chỉ lặng lẽ ghi nhớ trong lòng.

Võ Bắc cúi đầu làm việc, vẻ mặt không đổi.

Hắn biết rất rõ, Luyện Bì viên mãn chỉ là nền móng. Phía trên còn Luyện Nhục, Đúc Cốt, những cảnh giới cần chịu đựng còn khốc liệt hơn gấp bội.

Nhưng ít nhất, từ hôm nay trở đi...

Thân thể hắn đã thật sự bước ra khỏi phạm trù phàm nhân yếu ớt.

Một lớp bì.

Một tầng viên mãn.

Con đường luyện thể, chính thức vững chân.