Sáng hôm sau, khi người ở trong Phong Tu Đường vừa bắt đầu lao dịch, Võ Bắc đã bị gọi tên.
"Võ Bắc."
Tiếng chấp sự không lớn, nhưng đủ rõ giữa đám người đang xếp hàng nhận việc. Võ Bắc bước ra, cúi đầu chờ lệnh.
Chấp sự nhìn hắn một lúc, ánh mắt không hề sắc bén, trái lại bình thản đến mức khó đoán.
"Ngươi theo ta."
Không giải thích, không nói thêm.
Võ Bắc im lặng bước theo sau, trong lòng đã sớm có chuẩn bị. Từ lúc đứng ra chặn khối đá hôm trước, hắn biết mình đã không thể tránh khỏi bị chú ý.
Hai người rời Phong Tu Đường, men theo một con đường mòn dẫn lên sườn núi phía bắc. Nơi này hoang vắng, cỏ dại mọc cao, thỉnh thoảng có tiếng thú nhỏ chạy sột soạt trong bụi cây.
Chấp sự dừng lại trước một kho gỗ cũ kỹ.
"Có một việc," hắn nói chậm rãi, "mấy hôm trước kho này bị chuột núi cắn phá. Bên trong có vài kiện đồ cần chuyển đi. Đường hẹp, không tiện cho nhiều người."
Ánh mắt chấp sự lướt qua thân hình Võ Bắc.
"Ngươi làm một mình."
Võ Bắc gật đầu, không hỏi nhiều.
Kho gỗ bên trong tối và ẩm. Mấy thùng gỗ xếp chồng lên nhau, bề mặt phủ đầy bụi. Võ Bắc thử nhấc một thùng lên, trọng lượng nặng hơn tưởng tượng, sàn gỗ cũ còn dính nước, rất dễ trơn trượt.
Hắn không vận linh khí.
Chỉ hạ thấp trọng tâm, dùng lực toàn thân nâng lên.
Da bàn tay căng ra, lớp bì ngoài truyền đến cảm giác nóng rát quen thuộc, nhưng không rách. Thùng gỗ được nhấc lên ổn định, không trượt khỏi tay.
Chấp sự đứng ngoài kho, nhìn không chớp mắt.
Thùng thứ hai, thứ ba.
Đến thùng cuối cùng, gỗ mục bất ngờ vỡ ra, một cạnh sắc cắt thẳng vào cẳng tay Võ Bắc.
"Xoẹt."
Âm thanh rất nhẹ.
Võ Bắc cảm thấy đau nhói trong khoảnh khắc, nhưng chỉ thế thôi. Khi hắn hạ thùng gỗ xuống, vết cắt chỉ hằn lên một đường trắng mờ, không hề rách da.
Chấp sự nheo mắt.
"Được rồi."
Hắn không tiếp tục thử thêm, chỉ xoay người rời đi. Trước khi đi, để lại một câu.
"Việc hôm nay, coi như làm tốt."
Võ Bắc đứng yên tại chỗ, tim đập chậm lại.
Không có khen thưởng.
Không có tra hỏi.
Nhưng hắn biết, mình đã vượt qua một lần thăm dò.
Buổi tối hôm đó, khi trở về phòng tranh, Võ Bắc kiểm tra lại cẳng tay. Đường trắng mờ đã gần như biến mất, da thịt trở lại trạng thái bình thường.
Hắn ngồi xuống, nhắm mắt.
Luyện Bì tầng 1 vẫn còn xa mới hoàn mỹ, nhưng đã đủ để khiến người khác sinh nghi.
Từ nay về sau, mỗi lần tiến thêm một bước, hắn đều phải tính toán kỹ hơn.
Vì ở Phong Tu Đường này...
Đã có người bắt đầu nhìn hắn bằng con mắt khác.