Chương 24: Ánh Mắt Của Chấp Sự

Phong Tu Đường mấy ngày gần đây có chút khác thường.

Không phải vì công việc nhẹ đi, mà vì ánh mắt của chấp sự bắt đầu dừng lại lâu hơn trên người của Võ Bắc.

Ban ngày, Võ Bắc vẫn làm việc như cũ. Không tranh giành, không nổi bật, nhưng mỗi lần khiêng nặng, mỗi lần va chạm, hắn đều giữ được sự ổn định đáng ngờ. Những kẻ khác mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển, còn hắn chỉ hơi trầm xuống, nhịp thở đều đặn.

Chấp sự đứng ở xa, tay chắp sau lưng, ánh mắt híp lại.

Một kẻ Nhập Khí kỳ đại viên mãn, bị ném vào Phong Tu Đường, lẽ ra đã sớm kiệt quệ. Nhưng Võ Bắc thì không.

Đến trưa, khi chuyển một khối đá lớn lên kho cũ, dây thừng bất ngờ đứt.

Tảng đá trượt xuống theo sườn dốc, kéo theo hai người phía trước. Cả đám hoảng loạn, có kẻ la lên.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Võ Bắc bước lên trước.

Hắn không nghĩ nhiều.

Hai tay đặt lên khối đá, hạ thấp trọng tâm, dồn lực vào hai chân. Da tay căng cứng, cảm giác nóng rát lan ra, nhưng lớp bì ngoài lập tức tiếp nhận toàn bộ áp lực.

"Ầm."

Khối đá khựng lại.

Không hoàn toàn dừng hẳn, nhưng đủ để mấy người kia tránh ra, thoát khỏi đường trượt.

Võ Bắc bị đẩy lùi mấy bước, gót chân cày sâu xuống đất, để lại hai vệt dài. Khi mọi thứ yên ổn, hắn buông tay, ngực phập phồng, nhưng không ngã.

Cả Phong Tu Đường im lặng.

Chấp sự bước tới.

Ánh mắt hắn lướt qua hai cánh tay Võ Bắc, dừng lại một nhịp rất ngắn, rồi hỏi một câu tưởng chừng vô thưởng vô phạt.

"Ngươi... gần đây ăn uống thế nào?"

Võ Bắc cúi đầu.

"Dạ bẩm vẫn như cũ ạ."

Chấp sự gật nhẹ, không hỏi thêm. Nhưng khi quay đi, khóe mắt hắn thoáng hiện lên một tia nghi hoặc.

Buổi tối.

Võ Bắc trở về phòng tranh sớm hơn thường lệ. Hắn biết, chuyện ban ngày đã đủ để khiến mình bị để ý. Nhưng hắn không hối hận. Nếu không đứng ra, hậu quả sẽ lớn hơn nhiều.

Đêm đó, hắn không luyện bì.

Chỉ ngồi tĩnh tọa, điều chỉnh hơi thở, để lớp da mới ổn định hoàn toàn. Luyện Bì tầng 1 không còn cảm giác xé rách, mà chuyển sang trạng thái trầm lắng, như đất sau mưa.

Nhưng trong lòng Võ Bắc rất rõ.

Từ hôm nay trở đi, mỗi bước đi đều phải cẩn trọng hơn.

Phong Tu Đường không phải nơi an toàn.

Chấp sự càng không phải đồ không não.

Hắn mở mắt, nhìn bóng tối ngoài cửa sổ.

Con đường luyện thể đã mở, nhưng cũng đồng nghĩa với việc, hắn không thể mãi giấu mình trong bóng tối nữa.

Sớm muộn gì...

Cũng sẽ có người thử hắn.