Chương 23: Thử Thân

Sau khi đột phá Luyện Bì tầng 1, Võ Bắc không hề phô trương.

Ban ngày, hắn vẫn cúi đầu làm việc như cũ, gánh đá, kéo xe, dọn đường núi. Chỉ có điều, trong từng bước đi, thân thể hắn đã sinh ra một cảm giác ổn định khác hẳn trước kia.

Không còn run rẩy khi chịu lực.

Không còn phản xạ né tránh theo bản năng.

Lớp da mới như một tầng áo giáp mỏng, âm thầm tiếp nhận tất cả va chạm.

Đến trưa hôm đó, Phong Tu Đường nhận thêm một việc nặng. Phải chuyển đá từ chân núi lên kho cũ phía trên, con đường dốc đứng, mặt đất trơn trượt vì sương sớm chưa tan.

Một tạp dịch trượt chân, đòn gánh lệch đi, đầu gỗ quật mạnh vào lưng Võ Bắc.

"Bốp!"

Âm thanh khô khốc vang lên.

Mấy người xung quanh giật mình, có kẻ vô thức hít một ngụm khí lạnh. Cú đánh đó, đổi lại là mấy ngày trước, đủ khiến lưng rách da, máu chảy đầm đìa.

Võ Bắc bước khựng lại nửa nhịp.

Rồi đứng thẳng dậy.

Hắn đưa tay sờ sau lưng. Chỉ có cảm giác nóng ran thoáng qua, không đau nhói, không tê dại. Khi buông tay ra, da chỉ hằn lên một vệt đỏ sậm.

Không ai nói gì.

Không khí bỗng im lặng lạ thường.

Tên tạp dịch gây ra chuyện lắp bắp xin lỗi, Võ Bắc chỉ lắc đầu, tiếp tục bước đi. Đòn gánh đặt lại lên vai, ổn định đến mức khiến chính hắn cũng cảm thấy kinh ngạc.

Trong lòng Võ Bắc dâng lên một cảm giác rất rõ ràng.

Đây không còn là chịu đựng bị động.

Mà là da thịt đã thật sự học được cách gánh lực.

Đêm xuống.

Sau khi mọi người ngủ say, Võ Bắc lặng lẽ ra ngoài, tìm đến một góc đất trống sau Phong Tu Đường. Nơi này hoang vắng, chỉ có vài tảng đá lăn lóc, cỏ dại mọc cao đến đầu gối.

Hắn đứng trước một thân cây khô, đường kính bằng bắp đùi người lớn.

Không vận linh khí.

Không dùng kỹ xảo.

Chỉ nâng tay lên, dùng mu bàn tay đập thẳng vào thân cây.

"Bịch."

Cây rung lên, vỏ cây bong ra một mảng nhỏ. Da tay Võ Bắc chỉ hơi tê, cảm giác đau nhanh chóng tan biến.

Hắn đổi sang lòng bàn tay, rồi cẳng tay, từng chút một thử nghiệm. Mỗi lần tiếp xúc, lực phản hồi đều bị lớp da hấp thụ phần lớn, chỉ còn dư chấn nhẹ truyền vào bên trong.

Võ Bắc hít sâu.

Hắn hiểu rất rõ, đây mới chỉ là Luyện Bì tầng 1. Da có thể chịu va chạm thường, nhưng nếu đối mặt tu sĩ thật sự, hay binh khí sắc bén, vẫn còn xa mới đủ.

Nhưng ít nhất...

Hắn đã có tư cách thử thân.

Trở về phòng tranh, Võ Bắc ngồi xếp bằng, điều chỉnh hơi thở.

Linh khí trong kinh mạch vẫn yên tĩnh, không có biến hóa, nhưng thân thể lại sinh ra một cảm giác chắc nịch trước nay chưa từng có.

Hắn nắm chặt tay.

Một con đường mới, chậm rãi nhưng rõ ràng, đang mở ra dưới chân hắn.

Và Võ Bắc biết, từ hôm nay trở đi, Phong Tu Đường sẽ không còn là nơi chỉ để chịu đựng nữa.

Mà là nơi để hắn mài thân.

Từng ngày.

Từng đêm.